Insane
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214291

Bình chọn: 7.00/10/1429 lượt.

, vẻ mặt không vui rõ ràng vẫn chưa thỏa mãn dục vọng.

Mẫn Nhu từ từ bình tĩnh lại, lôi chiếc điện thoại đang kêu lên từ trong túi xách ra, màn hình chớp sáng một dãy số lại.

Cô tò mò ấn nút trả lời, lễ phép hỏi.

“Cho hỏi ai vậy?”

Đầu dây kia hơi im lặng, Mẫn Nhu khó hiểu chau mày, đang tính cúp điện thoại thì một giọng nữ khàn khàn cất lên.

“Nhu, là mình, Nguyệt Hân đây”

Sáng sớm bên trong phòng bếp của căn hộ, Mẫn Nhu đang bận rộn vội vàng bưng bữa sáng ra, Lục Thiếu Phàm cũng từ phòng ngủ đi ra, tay cầm caravat và áo khoác.

Để bữa sáng lên bàn, nhìn Lục Thiếu Phàm vắt chiếc áo khoác lên ghế salon. Đầu tiên Mẫn Nhu bước tới, cầm lấy cà vạt trong tay, Lục Thiếu Phàm nhướng đầu lông mày, gương mặt nở nụ cười thản nhiên.

Nắng sớm chiếu vào phòng tạo nên một cảm giác bình an ấm áp, Mẫn Nhu chăm chú giúp Lục Thiếu Phàm lật cổ áo lên, hơi nhón chân, đem caravat vòng qua cổ anh, sau đó đan vào nhau thắt lại, động tác tuy không lưu loát nhưng quả thật rất thuần thục.

Hai mắt Lục Thiếu Phàm nhìn vợ đang bận rộn vì mình, trong lồng ngực như có gì đó rơi vào, tay cô lại vô tình chạm vào dưới cằm của anh, tâm trạng nổi loạn không cách gì ngăn lại, trái tim đập nhanh hơn.

Gương mặt nhỏ nhắn sáng rực không có chút phấn son, trắng trẻo không thể nhìn thấy lỗ chân long, mái tóc quăn gợn sóng chỉ dùng một cây kẹp giữ lại phía sau, trên người ăn mặc rất đơn giản, thoát khỏi vẻ hào nhoáng của một minh tinh, lúc này, cô chỉ là vợ của Lục Thiếu Phàm anh.

Nhón chân lên hạnh phúc của chúng ta lại tới gần thêm một chút.

Độ cong của môi Lục Thiếu Phàm càng tăng, ánh mắt trìu mến dán chặt vào gương mặt cô không muốn rời đi.

“Được rồi!”

Mẫn Nhu vỗ tay, đại công cáo thành thở phào một tiếng, vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt sững sờ của Lục Thiếu Phàm đang nhìn cô, đôi mắt thâm thúy tựa như viên ngọc đen đầy ấm áp lướt qua lại, nhất thời gương mặt cô trở nên bối rối, mỉm cười nhẹ dời mắt đi.

“Ăn sáng thôi”

Trên bàn ăn, một đôi nam nữ ngồi đối diện, Mẫn Nhu chớp mắt dáng vẻ tha thiết nhìn Lục Thiếu Phàm, nhìn anh ăn món đầu tiên mà hai hàng lông mày vẫn bình thản, cô mới cảm thấy yên lòng.

“Không ngờ tài nấu nướng của em lại ngon như vậy”

Trước sự tán thưởng của Lục Thiếu Phàm, trái tim Mẫn Nhu cảm thấy ngọt ngào, thuận miệng đáp: “Nếu anh thích, mỗi ngày em đều làm cho anh ăn”

Đợi tới lúc nhận thấy câu nói của mình có chút mập mờ khiến Mẫn Nhu khẩn trương nhìn Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy anh mỉm cười, đôi mắt đen khóa chặt trên người cô, đôi môi hoàn mỹ mở ra, anh khẽ đồng ý:

“Được”

Tiễn Lục Thiếu Phàm ra tới cửa, Mẫn Nhu đang tính quay về bếp dọn dẹp thì đột nhiên Lục Thiếu Phàm xoay người nhìn cô nói: “Hôm nay sau khi đến khách sạn, lúc về nhớ gọi cho anh, anh đi đón em”

Ai nói hạnh phúc nhất định phải lớn lao, sự quan tâm chăm sóc của Lục Thiếu Phàm là điều tốt nhất trong cuộc sống của cô. Mẫn Nhu hé môi, không kịp suy nghĩ đồng ý ngay.

“Lát chiều em sẽ đi, cầm được hộ khẩu rồi thì em sẽ gọi anh”

Lục Thiếu Phàm không nói gì cả, anh chỉ dùng hành động chính minh cho thành ý của mình, tay cầm chiếc cặp choàng qua vai cô. Trong lúc cô còn kinh ngạc, anh đã hôn nhẹ lên trán.

“Anh đi làm đây!”

Anh vẫn giữ nụ cười thản nhiên như lúc đầu, không để ý đến vẻ mặt ngượng ngùng cô, mang giày xong liền đóng cửa lại.

Mẫn Nhu bất động đứng trước cửa, lúc nghe tiếng đóng lại mới sực tỉnh, hai bàn tay trắng nõn đặt lên vị trí còn lưu lại nụ hôn của anh, quay đầu, nhìn căn hộ rộng rãi, trên gương mặt sáng rỡ trắng trong thuần khiết nở nụ cười hạnh phúc.

Tại khách sạn Lôi Địch, Mẫn Nhu đi trực tiếp lên phòng chủ tịch, Mẫn Chí Hải đang đợi cô. Có lẽ là do cuộc cải vả tối qua, nên sắc mặt ông không tốt, vẻ mặt tuấn lãng nhưng không dấu đi được vẻ mệt mỏi.

“Con tính cùng sống với cậu ta thật sao?”

Mẫn Nhu ngồi trên ghế, nghe câu hỏi với ý xác nhận của Mẫn Chí Hải, cô cười một tiếng chợt nhớ tới câu hỏi của Chân Ni và Mẫn Chí Hải giống nhau như đúc.

Câu trả lời lúc ấy của cô là gì thì hôm nay cũng không đổi, nếu có thì càng tin tưởng hơn càng quyết tâm hơn mà thôi.

“Dạ, chúng con đã đăng ký rồi, mọi thủ tục cũng đã làm gần xong, chỉ còn cần hộ khẩu thì mọi việc sẽ được giải quyết xong trong hai ngày”

Mẫn Chí Hải thở dài tựa vào ghế, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mẫn Nhu ông hiền từ cười một tiếng, đem hộ khẩu đưa cho Mẫn Nhu.

“Nếu như tới một lúc nào đó con cảm thấy không vui thì cứ quay về, những thứ khác cha không có nhưng tiền nuôi con thì vẫn có”

Mẫn Nhu đưa tay đặt lên mu bàn tay Mẫn Chí Hải. Thời gian hai mươi năm cũng đã để lại trên người ông những vết tích của năm tháng qua đi, nhìn thấy sự bất an trong mắt ông cô an ủi: “cha, con nhất định sẽ hạnh phúc”

Mẫn Nhu bước từ phòng làm việc ra nhìn đồng hồ đeo tay, xem ra cũng đã bốn giờ chiều, còn một tiếng nữa Lục Thiếu Phàm mới tan sở.

Nhớ thức ăn trong tủ lạnh cũng không còn nhiều, Mẫn Nhu tính đi sang bên kia đường, đối diện khách sạn có một siêu thị.

“Nhu, lâu rồi không gặp”

Bên trong đại sảnh của khách sạn, dòng người lui tới, Mẫn Nhu đột nhiên dừng bước, đôi mắt