Ngay cả lúc này, người đàn ông ngồi bên cạnh nó cũng không biết là từ đâu giành được”
Mẫn Nhu dừng đũa, quay đầu nhìn người chị gái đang nói ra những lời khó nghe về cô. Mẫn Tiệp cũng nghênh đón ánh mắt lạnh lùng của cô, sau đó ủy khuất núp vào lòng Kỷ Mạch Hằng, như con vật nhỏ bị thương, hàng lông mi rũ xuống khẽ run lên không dám trừng mắt nhìn.
Giành?
Hai mắt Mẫn Nhu lạnh như băng không cẩn thận nghênh đón ánh mắt chế giễu của Kỷ Mạch Hằng, chiếc đũa trong tay càng bị ghì chặt. Thì ra Kỷ Mạch Hằng, anh vì yêu mà chà đạp tôi? Vì có được giai nhân trong lòng, ngay tại nơi này không hề e dè chà đạp lên lòng tự tôn của tôi?
Ánh mắt cười lạnh, tay trên đầu gối bị một luồng hơi ấm bao phủ. Mẫn Nhu vừa quay đầu lại thì liền nhìn thấy đôi mắt đen ân cần không có chút giả dối, cũng không lãnh đạm, chỉ có sự quan tâm thuộc về riêng cô. Đúng là như thế, những thứ đáng giá quý trọng gần ngay trước mắt, cô cần gì phải lưu luyến quá khứ?
Những thứ Lục Thiếu Phàm mang lại, thì Kỷ Mạch Hằng ngay cả một phần trăm cũng không làm được, một người đàn ông như thế đã sớm không còn đáng để cô hao tâm khổ chí.
Lục Thiếu Phàm là kim ngọc lương duyên của cô, còn Kỷ Mạch Hằng chỉ là quá khứ ba năm, là sự trừng phạt dành cho những ngu ngốc tự tin của cô, lúc này tỉnh mộng thì nhận ra giai ngẫu (1) đã ở bên cạnh.
(1) Gia ngẫu: Một đôi tốt đẹp, chỉ vợ chồng tốt đôi.
Cảm xúc bất bình phẫn uất trong lòng dịu xuống, Mẫn Nhu mỉm cười nhìn Lục Thiếu Phàm để anh yên tâm, ngược lại cô không thể nào cười nổi nhìn đôi nam nữ kia, lãnh đạm nói:
“Em nghĩ hình như chị không hiểu chính xác từ “giành”, nếu không hiểu thì tốt nhất nên đi tra từ điển đừng để người khác chế giễu nói tiểu thư Mẫn gia ngay cả tiếng mẹ đẻ cũng học không xong”
“Mày!”- Sắc mặt Mẫn Tiệp hóa xanh, căm hận nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Mẫn Nhu, muốn phản bác nhưng cố rặn không ra một chữ.
“Hai chị em lại cãi nhau như thế còn ra hệ thống gì!”
Mẫn Chí Hải đột nhiên ném chiếc đũa lên bàn một cách nặng nề, cũng ngăn lại được cuộc cải vả sắp nổ ra.
“Nếu không muốn ăn thì ra ngoài, đỡ phải ồn ào”
Giọng nói Mẫn Chí Hải rõ ràng không vui, khẽ liếc qua gương mặt nặng nề của Hồng lam sau đó nhìn về Mẫn Tiệp đang cứng miệng mất hứng, rồi lại bay sang Kỷ Mạch Hằng, hừ lạnh một tiếng, không nói thêm nữa.
Mẫn Tiệp bị Mẫn Chí Hải lớn tiếng quát vòng vo tính ngồi xuống bàn, kéo kéo Kỷ Mạch Hằng gương mặt lạnh như băng ngồi xuống bên phải Mẫn Chí Hải.
Mẫn Nhu thấy Mẫn Tiệp ngồi xuống đối diện, đôi mắt xinh đẹp kia vẫn không quên lườm cô một cái, còn Kỷ Mạch Hằng ngồi xuống đối diện Lục Thiếu Phàm.
“Cha, Hôm nay con Và Hằng có đi xem triển lãm tranh, Hằng biết cha thích tranh sơn thủy cố ý mua một bộ, sáng mai bên triển lãm sẽ mang tranh tới”
Vẻ mặt đang bao phủ tức giận của Mẫn Chí Hải vừa nghe thấy ba chữ “tranh sơn thủy” thì hai mắt lóe sáng nhìn về phía Kỷ Mạch Hằng.
Mẫn Tiệp đắc ý nhướng mắt, một tay để lên cổ tay Kỷ Mạch Hằng, một tay làm nũng với Mẫn Chí Hải nói: “Cha, cha không biết Hằng vì muốn có bức họa “Trình Thủy Hà” mà mất bao nhiêu tâm chí!”
“Trình thủy hà? Có phải là của họa sĩ sơn thủy đương đại Trung Quốc nổi tiếng?”- Mẫn Chí Hải xưa này si mê tranh sơn thủy, vừa nghe thấy vật mình có hứng thú thì ngay cả cơm cũng quên ăn, hưng phấn dạt dào nhìn Mẫn Tiệp.
Kỷ Mạch Hằng không giống biểu hiện đắc ý của Mẫn Tiệp, trước sau vẫn duy trì vẻ đạm mạc, đối với Mẫn Chí Hải cũng có mấy phần tôn trọng: “Hôm nay ở triển lãm trùng hợp có bức họa, nghe Mẫn Tiệp nói bác rất thích nên mua ngay”
Kỷ Mạch Hằng nói thật nhẹ nhàng, đem quá trình có được bức họa kể qua sợ lược, nhưng quá trình phức tạp trong đó chỉ cần là người biểu biết tranh họa đều biết mà cũng thập phần rõ ràng.
Mẫn Nhu đối với thư họa linh tinh không có hứng thú, Mẫn Nhu biết Kỷ Mạch Hằng cố ý lấy lòng Mẫn Chí Hải, cô sao lại không biết chỉ là cảm thấy không cần thiết, cần gì phải mua tranh?
“Tôi biết Mạch Hằng rất quan tâm ông mà, thời giờ có mấy con rể biết chăm sóc như Mạch Hằng”
Hồng Lam đặt chiếc đũa trong tay xuống, thong thả cầm khăn lau miệng, rồi nói chen vào giọng nói tuy thản nhiên nhưng lại có thâm ý khác
Mẫn Nhu tập mãi cũng thành thói quen nghe hai mẹ con nhà này châm chọc khiêu khích. Suốt hai mươi năm qua đã trở nên lì lợm, bỗng nghĩ tới hiện tại người nhuốm khói thuốc trên bàn cơm không chỉ có mình cô, Mẫn Nhu lo lắng nhìn về phía Lục Thiếu Phàm
“Triển lãm tranh của nhà con cũng cóp một bức tranh Đường Dần “hai bờ sông ngọn núi thanh đồ” (1) , nếu cha thích, con có thể gọi điện cho người mang tới ngay.”
Lời Lục Thiếu Phàm nói ra không làm người ta kinh ngạc cũng chết vì sợ, bức tranh sơn thủy của Đường Bá Hổ càng khiến cho Mẫn Chí Hải thêm thiên vị đứa con rể thứ hai này, một tiếng cha lại làm cho sắc mặt ba người còn lại thêm khó coi.
Nhưng đương sự dường như ngây thơ, vô tội hướng về phía Mẫn Chí Hải hỏi ý kiến: “Cha, một bức họa lớn như thế để trong phòng khó tránh khỏi đơn điệu, ở triển lãm còn rất nhiều bức họa của các danh gia khác, con sẽ cho cha địa chỉ, hôm nào đó rãnh, cha s