Nhu biết đó là biểu hiện không vui của anh.
Nhưng mà, cô có thể làm được gì?
Chẳng lẽ báo với Lục Thiếu Phàm, nói bà Lục chia rẽ họ? Sau đó chỉ trích Lục Thiếu Phàm, hỏi anh tại sao có con mà không cho cô biết?
Nếu như là ba năm trước, Mẫn Nhu sẽ không chút do dự bình tĩnh bỏ đi, nhưng Mẫn Nhu của bây giờ đã đánh mất nhiều thứ, từng trở nên thật hèn mọn. Đứng trước tình cảm cô đã không thể bình tĩnh nữa.
So với mẹ của Kỷ Mạch Hằng vừa hà khắc lại khó khăn, bà Lục lịch sự ôn nhã nhưng ảnh hưởng tới cô rất mạnh, khiến cho cô ngay cả một giây đứng ở Lục gia cũng không muốn.
“Cháu còn có việc, không thể ở lâu, dì Lục, tạm biệt”
Mẫn Nhu nghiêng người cúi chào bà Lục, không hề nhìn lấy Lục Thiếu Phàm một lần, trong lòng nặng trĩu bước vội vàng ra khỏi cổng lớn
Cánh tay mảnh khảnh đột nhiên bị giữ chặt, không cho phép cô hèn yếu bỏ chạy, mùi hương bạc thanh thuần đánh vào hơi thở của cô, tựa như một trận tuyết lạnh đổ xuống đầu khiến cô không nhịn được run rẩy
“Để anh đưa em về nhà”
Giọng nói réo rắt mà dịu dàng cất lên bên tai, mang theo sự yêu thương, bàn tay khô ráo ấm áp của anh cầm lấy bàn tay nhở bé sớm đã chết lặng của cô, nhẹ nhàng xoa bóp như muốn dùng ấm áp xoa dịu trái tim lạnh lẽo của cô.
Mẫn Nhu ngước mắt, nhìn sâu vào đôi mắt đen thâm tình ôn hòa, Lục Thiếu Phàm thấy cô sững sờ, khẽ nâng khóe môi, tay nắm chặt tay, nói lại: “Anh đưa em về nhà”
Về nhà?
Hình ảnh ngôi nhà theo phong cách Địa Trung Hải ánh lên trong đầu, Lục Thiếu Phàm nói là nhà của anh và cô, chưa từng có sự can thiệp của Lục gia, chỉ thuộc về hai người họ.
Sự dịu dàng quá mức của Lục Thiếu Phàm khiến cô thực không muốn rời xa thứ hạnh phúc anh mang lại, cho nên mới vì anh mà mâu thuẫn như thế.
Mẫn Nhu nắm lấy bàn tay to của anh, nhìn đôi mắt của anh đột nhiên trở nên sáng rực, khóe môi từ từ nâng nhẹ, không còn vẻ miễn cưỡng đầy khổ sở, mà trở nên điềm tĩnh ôn hòa.
“Ba ba về rồi, Đậu Đậu muốn làm gì?”
Một luồng âm thanh vô cùng thân thiết vang lên như lưỡi dao sắc nhọn cứa rách vào giữa Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu .
Nụ cười bên môi Mẫn Nhu trở nên cứng đơ, nhìn đứa nhỏ đáng yêu như tiểu đồng tử nhảy từ trên người bà Lục xuống, vẻ mặt hi vọng chạy về phía Lục Thiếu Phàm, trong lòng buồn bực khó chịu.
“Ba ba, ôm con”
Cả người tròn xoay như nắm gạo nếp cọ vào chân Lục Thiếu Phàm, hai bàn tay mũm mĩm cào ào chiếc quần tây của Lục Thiếu Phàm, đôi môi hồng nhỏ nhắn có vẻ ủy khuất, hai mắt to tròn xinh đẹp như lưu ly khẽ chớp, lông mi chớp theo, đáng thương ngẩng đầu nhìn ba của nó không như mọi ngày cúi người ôm lấy nó.
“Ba ba, ba ba”
Tiếng gọi bi ai nức nở vang lên, trong lòng Mẫn Nhu như bị một nhát búa giáng xuống lần nữa làm thương tổn khắp nơi, rất lâu sau cô mới vất vả lấy lại niềm tin đã bị dập nát.
Bàn tay nhỏ bé bị nắm lấy bắt đầu đau, năm ngón tay Lục Thiếu Phàm siết chặt tay cô tựa như gọng xiềng, chắc chắn giữ lấy cô không để cô có cơ hội trốn thoát.
Hai mắt xót xa nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy ánh mắt anh giãy giụa, nhưng bên trong mắt đó lại là sự cưng chiều không thể lừa dối được ai. Đứa nhỏ này, Lục Thiếu Phàm thật sự yêu nó…
Vậy còn mẹ đứa trẻ thì sao?
Ép bản thân mình không nghĩ tới nữa, nhưng khi gương mặt non nớt xinh đẹp kia, cô liền không khống chế được đoán xem người phụ nữ cùng Lục Thiếu Phàm tạo ra đứa trẻ đáng yêu này là người thế nào?
Là người phụ nữ thế nào nhỉ, một người thế nào mà làm cho dòng dõi uy nghiêm như Lục gia cam tâm tình nguyện đón nhận còn sinh con nối dõi? Ung dung cao quý như Lục Thiếu Phàm thì chỉ có giai nhân thanh lệ mới xứng?
Người phụ nữ đó trong lòng Lục Thiếu Phàm có bao nhiêu ảnh hưởng.
“Ba ba, ba ba, ôm con, ôm Đậu Đậu”
Giọng nói làm nũng mềm mại lại như hàng ngàn chiếc lưới phủ lấy mặt cô, rõ ràng nói không quan tâm nhưng sao lại đau lòng thế này?
“Xin lỗi, em đi trước đây!”
Cuối cùng vẫn là cô không đủ kiên cường, dù Lục Thiếu Phàm không thả cô ra, cô vẫn muốn chạy trốn muốn thoát khỏi ánh mắt mọi người, không muốn vẻ bối rối lúng túng của mình bày ra trước mặt người khác.
“Mẫn Nhu!”
Anh hạ giọng kêu, trong giọng nói ngoại trừ sự đau lòng còn cả ảo não, muốn ngăn cản cô, bàn tay to nắm chặt, vẻ mặt sa sầm có chút gấp gáp.
“Ba ba”
Gương mặt nhỏ nhắn đáng thương buồn bã rơi vào mắt, Mẫn Nhu hít sâu một cái, không do dự nữa dùng hết tất cả sức lực, chịu dựng đau đớn thoát khỏi sự giam cầm của tay, rút bàn tay sưng đỏ trở về.
“Xin lỗi anh…!”
“Mẫn Nhu”
Bất luận anh gọi cô thế nào, cô cũng không quay đầu lại, vội vàng chạy ra ngoài tưởng chừng như có thể rời khỏi thế giới của anh, bước ra khỏi cuộc đời anh.
“Với bộ dạng của cô ta thế này chắc không được ra khỏi đây”
Ánh mắt bà Lục xa xăm nhìn theo bóng Mẫn Nhu, nụ cười duyên dáng không kém phần sang trọng quý phái, bất đắc dĩ lắc đầu: “Xem ra phải gọi ra chỗ cảnh vệ dặn dò một tiếng”
Thư thái xoay người đi nhưng lại không cách nào bỏ qua được giọng nói lạnh lẽo ẩn chứa chỉ trích sau lưng.
“Con muốn lấy Mẫn Nhu là thật lòng, cô ấy là người còn muốn sống cùng cả đời, dù mẹ có thái độ gì, dù vẫn
