ừa lái xe vào khu căn hộ “Đệ nhất Giang Nam” thì một chiếc xe quân đội hummer màu xanh lá ngừng ven đường.
Một người đàn ông mặc quân trang thấy Mẫn Nhu bước xuống xe liền theo xuống, đi đến trước mặt Mẫn Nhu, lễ phép hỏi: “Xin hỏi, Tiểu thư là Mẫn Nhu?”
“Phải, xin hỏi có việc gì thế.
Mẫn Nhu tỏ vẻ khó hiểu thì người đàn ông lại thở phào nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười, cung kính nói: “Mẫn tiểu thư, tôi là cảnh vệ của Tham mưu trưởng Lục, hôm này cố ý mời cô về đại viện”
Về đại viện? Nhà của Lục gia.
Mẫn Nhu không thể không thừa nhận, cô hơi hốt hoảng, chuyện này lại tới nhanh hơn dự tính, nhanh đến mức cô chưa kịp chuẩn bị, trưởng bối Lục gia lại tìm tới cửa.
“Vậy còn Lục Thiếu Phàm? Anh ấy cũng về sao?”
“A, phu nhân sẽ báo cho Lục thị trưởng tối nay qua, Mẫn tiểu thư cứ yên tâm”
Mẫn Nhu cười cứng đơ, vẻ mặt của anh ta cũng lúng túng ánh mắt nhìn đống rau xanh cầm trong tay Mẫn Nhu liền hiểu ra: “Mẫn tiểu thư, cô vào trong cất đồ đi, tôi sẽ chờ cô dưới lầu.”
Mẫn Nhu ngượng ngập gật đầu, xách túi rau với thịt cá vội vã lên lầu. Mẫn Nhu đi vào trong, giày không thèm cởi, đem tất cả mọi thứ để lên bàn rồi chạy về phỏng, mở tủ quần áo bắt đầu lựa quần áo thích hợp, lần đầu tiên gặp cô hi vọng để lại ấn tượng tốt.
Ánh mắt nhìn qua tủ quần áo mấy lần, Mẫn Nhu vẫn không chọn được đồ thích hợp, đồ quá hở hang thì không nên mặc, nghiêm túc quá cô lại không có, một gia tộc như Lục gia chắc chắn hy vọng con dâu ăn mặt chỉnh tề giữ thể diện
Một luồng sáng léo lên trong mắt Mẫn Nhu, Mẫn Nhu nhớ tới trong vali mang đi từ nhà Chân Ni về có bộ đầm trắng, nơi cổ điển chút hoa văn đơn giản nhưng không hạ cấp.
Mẫn Nhu như bị lửa thiêu tới chạy xuống lầu, lúc lấy vali ở sau xe, xấu hổ nhìn người đàn ông, áy náy cười một tiếng.
Anh ta cười lịch sử, an ủi nói: “Mẫn tiểu thư, từ từ thôi, không cần quá vội vàng”
Nói thì nói thế, Mẫn Nhu chạy lên lầu, rồi nghiêng mắt thấy anh ta nhìn đồng hồ đeo tay, quân nhân rất coi trọng thời gian, cô cũng không dám quá chậm chạp.
Đến lúc đó, lỡ Tham mưu trưởng Lục không cho cô vào cửa thì tìm ai mà khóc đây.
Khi anh ta nghe tiếng giày cao gót ở cầu thang thì ngẩng đầu lên thấy Mẫn Nhu đang từ trên lầu đi xuống.
Mái tóc quăn đen như mực xõa ra sau, bộ dạng chỉnh tề, đập vào mắt là chiếc kẹp hình con bướm màu bạc, gương mặt nhỏ nhắn như được những thứ đồ trang sức thanh nhã này tôn thêm, cái gọi là mỹ nhân như ngọc chính là khen cô?
Cùng với chiếc đầm trắng dài qua gối càng làm tăng thêm vẻ hấp dẫn mềm mại cao gầy của cô, hoa văn tỉ mỉ nơi gấu váy tuy đơn giản mà thanh nhã theo từng bước chân của cô phiêu bay trong gió tạo thành đường cong duyên dáng.
Khi Mẫn Nhu đứng trước mặt người cảnh vệ cười nhẹ một tiếng, anh ta có vẻ thất thần, kinh diễm nói không nên lời chỉ biết đỏ mặt, nhìn Mẫn Nhu vội ho một tiếng. Mẫn Nhu tự hỏi bản thân có phải ăn mặc không được chỗ nào không?
“Mẫn… Mẫn tiểu thư, chúng ta đi thôi!”
Viên cảnh vệ ngượng ngùng đỏ mặt giúp cô mở cửa xe, Mẫn Nhu nhẹ giọng cảm ơn ngồi lên. Tiếng động cơ xe vang lên, chiếc xe Hummer quân dụng rời khỏi “Đệ nhất Giang Nam”, hòa vào dòng xe.
Mẫn Nhu im lặng ngồi sau, nhìn theo hướng xe đi, trong lòng suy nghĩ rất nhiều, ở Lục gia điều gì chờ đợi cô?
Xe chạy tới một căn biệt thự, cảnh vệ bước xuống xe đưa cho những người bên ngoài một tờ giấy chứng nhận, Mẫn Nhu nhìn theo cánh tay anh ta, chỉ thấy bên ngoài cửa là một người đàn ông mặc quân trang.
Sau khi nhìn thấy căn cước, người đàn ông nhìn thoáng qua vẻ nghiêm túc trở nên thả lỏng, ánh mắt tinh nhuệ nhìn lướt vào trong xe, rồi quay đầu vung tay lên cho vào.
Mẫn Nhu có chút khẩn trương, xuyên qua cửa kính xe cô có thể thấy bảo vệ đứng hai bên gác, tay cầm súng ống đứng trên đài cao ngẫng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm trang; thật khó tưởng tượng một người ấm áp tựa gió xuân như Lục Thiếu Phàm lại đến từ nơi này.
Xe chậm rãi lái vào trong, không giống tốc độ chạy nhanh như trên đường xe đi hết sức cẩn trọng, ngay cả tiếng còi xe cũng biến mất, áp lực trong không khí đè xuống khiến Mẫn Nhu giữ chặt chiếc túi trên đùi
Một loạt những biệt thự cổ kính từ từ lui về sau, cây đại thụ che rợp một khoảng trời tạo thành những bóng mát ở trên đường không ngừng va vào cửa kính xe. Mẫn Nhu thỉnh thoảng còn nhìn thấy hai ba người đàn ông mặc bộ quân phục phẳng phiu đi qua lại.
“Mẫn tiểu thư, đã tới rồi!”
Người cảnh vệ trẻ tuổi dừng xem lịch sự nói với Mẫn Nhu đang ngồi ở sau.
Ánh mắt Mẫn Nhu nhìn xung quanh, phía trước xe là một biệt thự lớn hơn rất nhiều so với những căn biệt thự lúc nãy vừa thấy, bốn phía có tường và cửa sắt bao lấy cho thấy thân phận và địa vị chủ nhân căn nhà này.
Cảnh vệ viên gật đầu mỉm cười ra hiệu, Mẫn Nhu mở cửa xe, một làn gió mát khoan khoái thổi qua mặt, cô hít sâu một hơi lấy hết dũng khí nhấc đôi giày cao gót.
Cảnh vệ đem xe chạy đến nơi khác, một mình Mẫn Nhu đứng bên ngoài cửa sắt, ngửa đầu nhìn căn biệt thự cổ kính theo phong cách Thượng hải vào những năm 80, ánh mắt có chút nặng nề.
Nơi này dù có Hồng thủy mãnh thú ở cô cũng phải vào, vì cuộc hôn nhâ