thở dài, cầm chiếc khăn tắm vừa rớt xuống đất đắp lên trên cơ thể lạnh như băng của cô.
Dịu dàng vuốt ve hai gò má của cô, giọng nói khàn khàn hấp dẫn vang lên: “Anh đi nghe điện thoại”
Nhìn anh cả người ướt nhẹp rời khỏi phòng tắm, Mẫn Nhu yếu ớt tựa vào bên trong bồn, trước ngực toàn ấn kí màu đỏ, trong lòng nói không ra cảm xúc.
Mặc xong áo ngủ, Mẫn Nhu trù trừ ở trong phòng tắm rất lâu mới mở cửa, nhìn xung quanh một lần rồi đi ra ngoài.
Lục Thiếu Phàm không có trong phòng khách, Mẫn Nhu có chút bận tâm ngượng ngùng đi trước cửa, nhìn thấy vẫn có giày da đặt trên kệ mới thả lỏng.
Lục Thiếu Phàm vẫn ở lại, không tức giận bỏ đi trong khi cô lại cự tuyệt anh. Mẫn Nhu cắn đôi môi sưng đỏ, nghẹn ngào đi vào phòng khách. Thật ra cô cũng không muốn thế nhưng do nó xảy ra quá nhanh. Bàn tay nắm lại buông ra, ảo não thở dài ngồi xuống ghế salon.
Trong căn hộ có tiếng mở cửa phòng, trái tim Mẫn Nhu lại đập mạnh, hấp tấp quay đầu lại.
Lục Thiếu Phàm đã thay xong bộ quần áo màu trắng ngà, quần màu vàng nhạt, nhưng tóc vẫn còn ướt. Phía sau anh là nhà bếp, khi bước ra trên tay bưng hai cái dĩa, đôi mắt thanh nhuận nhìn về phía Mẫn Nhu.
“Lại đây ăn cơm”
Suốt hai mươi bốn năm trước khi gặp Lục Thiếu Phàm, cô không biết cái gì gọi là hạnh phúc là được quý trọng; khi cuộc sống cô xuất hiện người đàn ông này, cô mới hiểu, những thứ mình muốn rất đơn giản.
Ngoan ngoãn đi theo anh đến trước bàn ăn, nhìn Lục Thiếu Phàm đặt dĩa xuống trước mặt, là mì xào vừa làm xong nhưng lại đen thùi lùi, chứng tỏ người này thật ra không biết nấu nướng.
Mọi bối rối xấu hổ đều bị cảm giác ấm áp thay thế, Mẫn Nhu hạnh phúc mỉm cười, cầm lấy chiếc đũa vùi đầu vào ăn.
Vị chua mặn ngập trong khoang miệng, mùi tiêu đen, dầu mỡ vẫn thoang thoảng trong khí, trên bàn tiếng đũa chua chát đặt xuống, Mẫn Nhu liền ngẩng đầu, chỉ thấy Lục Thiếu Phàm dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn bữa tối do mình làm.
“Rất khó ăn, đổ đi”
Lục Thiếu Phàm muốn cầm lấy dĩa của Mẫn Nhu lại bị cô dùng tay ngăn cản. Cô ngửa đầu nở nụ cười nhìn anh, có thể thấy trên gương mặt anh đầy vẻ đưa đám, đem thứ trước mặt bỏ vào miệng nuốt xuống, sau đó cong môi, cười rực rỡ.
“Không hề khó ăn, chẳng qua hơi mặn”
Tuy khó ăn nhưng vẫn có thể nuốt xuống, cô không hề chê bai, còn dùng giọng nói nghiêm túc. Nếu không phải anh đã thử qua, thì sẽ bị cô lừa, cho rằng mình là thần bếp.
Nhìn cô tính gắp đũa thứ hai, Lục Thiếu Phàm liền dùng tay bắt lấy cổ tay cô, ngăn cản.
Trước ánh mắt kiên quyết của cô, Lục Thiếu Phàm nhẹ nhàng thở dài, cầm lấy đôi đũa giữa ngón tay cô, ôn nhu nói: “Rõ ràng rất khó ăn, đừng miễn cưỡng nữa”
“Không đâu!”- Mẫn Nhu chăm chú nhìn gương mặt tuấn nhã của Lục Thiếu Phàm, nhận ra trong mắt ẩn chứa nhu tình khoang dung liền bĩu môi, vươn người muốn giật lấy chiếc đũa. “Lần đầu tiên có người nấu cơm cho em ăn, em muốn ăn cho hết”
Lục Thiếu Phàm không chịu đem chiếc đũa trả lại cho cô, ngay cả dĩa cũng đẩy sang bên khiến cô bất mãn kêu la:
“Lục Thiếu Phàm, anh thật là lãng phí!”
Lục Thiếu Phàm cưng chìu nhìn cô hờn dỗi liếc anh một cái, đôi môi khẽ xong, cúi người ôm lấy cô vào lòng, không quan tâm cô đang tức giận, nhẹ nhàng đặt lên vầng trán cô một nụ hôn
Anh nói: “Mẫn Nhu, xem ra anh đã lấy đúng người”
Cô nói: “Lục Thiếu Phàm, chẳng lẽ anh nhận ra mình cưới nhầm người nên muốn rút lui sao?”
“Ha, ha…”
Lục Thiếu Phàm vui vẻ cười ra tiếng, càng dùng sức ôm lấy cô, cằm dưới tựa vào đỉnh đầu của cô, yêu thương vuốt ve.
“Lục Thiếu Phàm?”- Cô khẽ gọi.
“Ừ?”
“anh lau miệng chưa?”- Cô rời khỏi ngực anh, ngửa đầu tò mò nhìn đôi môi sáng bóng của anh.
Lục Thiếu Phàm khó hiểu nhíu mày, gật đầu rõ ràng.
“Vậy anh nên đi tắm đi. Nếu không em muốn vào rửa mặt!”
Nhìn Mẫn Nhu làm nũng oán trách, ngón tay trắng chỉ chỉ vào cái trán dính dầu mỡ, Lục Thiếu Phàm buồn cười thở hắt, ôm lấy cổ cô, không ngần ngại nói.
“Cùng lắm anh cho em hôn lại, không phải huề nhau sao?”
Trong chớp mắt Mẫn Nhu trở nên im lặng, nhẹ nhàng thoải mái tựa người vào lòng Lục Thiếu Phàm, hai gò má ửng hồng, mạnh miệng nói: “Suy nghĩ hay thật!”
Hai người nhẹ nhàng ôm lấy nhau, hai trái tim không còn xa cách.
“Lục Thiếu Phàm?”
“Ừ”
“Tối mai chúng ta về nhà ăn cơm đi”
Lục Thiếu Phàm cúi đầu, nhìn thấy đôi mắt đẹp trong sáng như ánh trăng, tỏa ra hào quang không khỏi ngẩn người, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười, bóp chặt chóp mũi cô.
“Vậy Lục phu nhân tự mình xuống bếp sao?”
Lục phu nhân? Thì ra cô đã là Lục phu nhân!!… Ha ha…
Đắc ý nhướng lông mày, Mẫn Nhu kiêu ngạo hất cằm, nghạo nghễ nhìn Lục Thiếu Phàm” “Sao, không tin tài nấu nướng của em?”
“Không phải không tin mà là thụ sủng nhược kinh!! Lục phu nhân!”
Lồng ngực Lục Thiếu Phàm rất mát mẻ mang theo mùi hương thoảng thoảng, làm cho cô không khỏi bị hấp dẫn, muốn ỷ lại không muốn rời đi.
Cọ cọ hai má vào ngực anh, cô buồn buồn hỏi: “Thế Lục thị trưởng, anh muốn ăn món ngon gì đây?”
“Chỉ cần không phải là thịt bò bít tết là được”
Giọng nói êm dịu nhưng lại như một cái gai đâm vào ngực cô, khiến nó nhức nhối nhưng cũng không đau
