ô vừa buồn cười vừa giận, cũng không thể trách cô được, xoay người, cởi áo khoác xuống, cử chỉ tao nhã đặt áo lên lưng ghế, cuộn ống tay áo lên bước vào phòng bếp.
Mẫn Nhu nằm bên trong bồn tắm, để mặc cho nước ấm bao phủ cơ thể, nhìn bọt biển màu trắng phiêu động trên mặt nước lại bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Chỉ cần rời khỏi Lục Thiếu Phàm, năng lực suy nghĩ của cô sẽ khôi phục bình thường, không chỉ nói vài ba câu vô nghĩa.
Cuộc hôn nhân của hai người, cô không ngây thơ nghĩ Lục gia sẽ vui mừng đón nhận. Một chính trị gia tài năng lại đi kết hôn với một nữ minh tinh, đối với Lục gia thật khó tiếp nhận.
Bỏ qua vấn đề dòng dõi, Lục gia là đại gia tộc cũng coi trọng công việc con dâu đang làm đúng không? Nếu không phải thế, vì sao những người hẹn hò với Lục Thiếu Phàm trước kia đều là danh môn thiên kim, đâu có người nào làm trong giới nghệ sĩ?
Người sợ nổi tiếng, heo sợ mập, chính trị gia sợ nhất là lên mấy tờ báo lá cải, gây ra những lời gièm pha rất khó coi, tránh cản trở sự nghiệp
Nghĩ tới đó, Mẫn Nhu không khỏi lo lắng, hai tay vô thức chà vào cơ thể, suy nghĩ lại tất cả về cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm.
Mẫn gia coi như không nói tới, chỉ còn Lục gia, Lục Thiếu Phàm muốn thuyết phục chắc chắn sẽ tốn thời gian và sức lực, nhìn gian phòng tắm mới tinh này hoàn toàn chưa có ai dùng qua, tất cả đồ dùng đều mới, có lẽ cô là người đầu tiên chạm vào.
Chẳng lẽ đúng như cô đoán, Lục gia không cho cô vào nhà, cho nên Lục Thiếu Phàm mới đưa cô tới đây ở.
Nghĩ tới các vị trưởng bối Lục gia từ chối mình, gương mặt nhỏ nhắn sáng rỡ của Mẫn Nhu xuất hiện thần sắc ảm đạm, cuộc hôn nhân này khó đến thế sao?
Lục Thiếu Phàm biết rõ khó khăn mà vẫn lấy cô, tâm ý của anh làm cô cho không thể dao động từ bỏ cuộc hôn nhân của họ!! Lục gia phản đối thì sao, Mẫn gia cũng không xem trọng thì thế nào, mà cô có Lục Thiếu Phàm, anh luôn ở bên chăm sóc cô, nếu lấy Kỷ Mạch Hằng ra để mà so sánh thì sự dịu dàng của Lục Thiếu Phàm đã cho cô dũng khí và kiên nhẫn.
Chế giễu, lạnh lùng, khinh bỉ cô đều đã trải qua, cũng đã chết lặng. Sự kỳ vọng đối bà Lục cùng lắm cũng chỉ như thái độ của bà Kỷ đối với cô.
Từ bồn tắm đứng dậy, Mẫn Nhu kéo khăn tắm treo nơi vách tường, tâm trạng cũng thoải mái không ít, rời bỏ những suy nghĩ tiêu cực, cô tin cuộc hôn nhân này so với ba năm gian khổ còn dễ dàng hơn, vì người đàn ông đó là Lục Thiếu Phàm không phải Kỷ Mạch Hằng.
Cửa phòng tắm đột ngột mở ra, một chân Mẫn Nhu bước ra khỏi bồn tắm, khăn tắm vẫn chưa kịp quấn vào người, hai mắt mở to, nhìn người đàn ông hét lên một tiếng, vội vàng che đi cơ thể.
Lục Thiếu Phàm tay cầm nơi vịn cửa, nhìn dáng vẻ chật vật của Mẫn Nhu không kiềm được khóe miệng cong lên, hai mắt đen ẩn chứa vẻ cười ranh mãnh, chẳng qua, anh không kịp cười, vì Mẫn Nhu hấp tấp lui ra sau, lòng bàn chân trơn trượt cả người ngã vào bồn tắm.
“Cẩn thận!”
Chương 7
Lục Thiếu Phàm lo lắng nhắc nhở nhưng cũng không kịp, lúc hai mắt Mẫn Nhu nhắm lại thì anh vội vàng vọt vào phòng tắm.
“Phù phù!”
Bọt nước bắn tung tóe làm ướt cả một phần lớn nền gạch, bên trong bồn lại là một cảnh kiều diễm khác.
Cả cơ thể Lục Thiếu Phàm cúi xuống một tay chống vào phía trên thành bồn tắm tay còn lại giữ lấy đầu Mẫn Nhu đang hạ xuống, không để cô bị va đập.
Mẫn Nhu uống liền mấy ngụm nước, không chịu nổi ho khan vài tiếng, hai bàn tay trắng nõn bấu chặt lấy cổ Lục Thiếu Phàm như muốn tìm kiếm điểm tựa, không để bản thân rơi thẳng xuống nước.
Chiếc khăn tắm ở tay cô đã không cánh mày bay, bọt nước thưa thớt không thể che đi cơ thể trần trụi bóng loáng của cô.
Mẫn Nhu dần dần quen với cảm giác bị sặc nước, đột nhiên cô phát hiện gì đó, ở dưới nước là cơ thể không có mảnh vải che thân của mình. Hai mắt xinh xắn trợn to, buông Lục Thiếu Phàm ra, sợ hãi dùng tay che đi cảnh xuân trước ngực.
Cơ thể với những đường cong lồi lõm trầm mình trong nước, mái tóc quăn đen nhánh; từng giọt nước không ngừng rớt xuống cổ tay anh, tựa như có lửa, mỗi lần rớt xuống đều như bị bỏng.
Lục Thiếu Phàm nhìn gương mặt bối rối xấu hổ ảo não kia, yết hầu giật giật, không nói gì, ánh mắt lo lắng dần dần tối sầm, càng lúc càng trở nên sâu thẳm khó dò.
Mẫn Nhu nhìn vào mắt Lục Thiếu Phàm, vẻ mặt sợ hãi nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ xinh đẹp hấp dẫn, dáng vẻ ngượng ngùng khiến người ta càng rung động…
“Lục Thiếu Phàm…”
Giọng Mẫn Nhu run run, tim đập nhanh giống như muốn nhảy khỏi lồng ngực, vội vàng muốn né tránh ánh nhìn nóng bỏng của Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm cúi thấp người rồi chậm rãi tiến vào trong bồn tắm lớn, dòng nước ấm khiến áo sơ mi anh ướt đẫm dán chặt vào cơ thể để lộ từng đường tuyệt mỹ.
Một tay anh vẫn giữ lấy sau đầu cô, tay còn lại rút khỏi bồn tắm, vòng sau lưng cô khiến cô cùng mình ngồi giữa bồn tắm.
Lớp áo sơ mi cẳn bản không có tác dụng ngăn cản, Mẫn Nhu mở to mắt nhìn lồng ngực rõ ràng của Lục Thiếu Phàm, hoàn mỹ không tìm thấy chút tì vết, anh cúi người từng chút một tiếp xúc với cơ thể cô, khiến cô sợ hãi run lên.
“Lục …”
Mẫn Nhu cả người chấn động mạnh, quên cả
