dĩ thầm thở dài một hơi.
Chương 08 phần 2
CHƯƠNG 8.2
Ngọc San được sống trở lại cũng không vui vẻ, nàng tình nguyện chết đi cũng không nguyện lại phải trải qua những ngày sống trong lo lắng hoảng sợ. Mong nhớ thân nhân, vô cùng tịch mịch, làm cho nàng thống khổ không thôi. Nàng không hề ghen tị với Hoàng Hậu, bởi vì nàng không thương Ma Vương, nàng chỉ hy vọng có thể một lần nữa trở lại bên cạnh phụ vương và mẫu hậu, chẳng sợ cả đời không lấy chồng.
Trong óc hiện lên khuôn mặt tuấn tú quan tâm của Tỷ Hiền. Vội vàng lắc đầu bỏ đi ý niệm trong đầu, nàng đã sớm mất đi tư cách yêu. Huống chi thân là Ma Phi, càng thêm không có khả năng một lần nữa xuất giá, Tỷ Hiền cũng sẽ lại càng không dám muốn nàng.
Mùa thu tới, Ma giới có vẻ mát mẻ hơn so với quốc gia của nàng. Trong sân mấy cây phong thụ, lá cây đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ, một cơn gió thổi qua, trên mặt đất rơi đầy lá đỏ. Bên cạnh phong thụ còn trồng một loại cây hồng đậu, loại hồng đậu này chỉ sinh trưởng tại phía nam, không biết là phi tử của Ma Vương triều đại nào trồng. Ngọc San biết được ở Ma giới tất cả thực vật đều là các triều đại Ma Vương đến nhân gian lấy tới, dùng ma pháp hút lấy tất cả tinh linh của thực vật đem đến Ma giới cường hành gieo xuống. Đối với nhân loại mà nói, hoa cỏ cây cối nơi này được xưng là ma thụ, ma hoa cùng ma thảo. Đi ở trong sân, nàng nhặt lên một gốc cây hồng đậu dưới mặt đất, có người nói hồng đậu ký gởi tương tư, nàng đem hồng đậu lén lút đặt ở dưới gối. Mỗi đêm lấy ra ngắm, nước mắt liền bất tri bất giác rơi xuống.
Dưới lương đình, một người lẳng lặng ngồi, thân thể nàng vừa mới hồi phục. Phía sau là hai ma nữ hầu hạ nàng, lúc trước chính là hai ma nữ này xông vào Thiên Cung cầu Vương Hậu cứu của nàng. Trong vương cung ở cả Ma giới này, trừ Vương Hậu ra, cũng chỉ có hai ma nữ này là thật tâm đối tốt với nàng.
Ở sự can thiệp của Vương Hậu, hai ma nữ này mới không bị Ma Vương truy cứu các nàng tội xông vào Thiên Cung.
Nghe nói Vương Hậu mang thai, nàng chân thành chúc phúc cho Vương Hậu có thể bình an sinh hạ Vương tử.
“Thần tham kiến Ngọc Phi nương nương”. Tỷ Hiền một thân trang phục tướng lĩnh đi vào Di An Cung, mở miệng gọi Ngọc San đang trầm tư trở về thực tại.
Mới vừa nghĩ đến Tỷ Hiền, chợt nghe đến thanh âm của hắn, còn tưởng rằng chính mình đang nằm mơ. Ngọc San quay đầu lại, thấy được ánh mắt quan tâm ẩn giấu ái mộ của Tỷ Hiền. Hai người nhìn nhau một hồi, Tỷ Hiền vội vàng rời đi tầm mắt. Bởi vì lần trước biện giải thay Ngọc San, thiếu chút nữa bị Vương hiểu lầm, sự ái mộ của hắn đối Ngọc San không dám quá mức rõ ràng. Sợ lại mang đến tai họa cho Ngọc San.
“Thiếu tướng đại nhân mời ngồi”. Ngọc San đỏ mặt nói với Tỷ Hiền đang đi vào lương đình, không dám nhìn thẳng Tỷ Hiền, nhẹ giọng hỏi: “Không biết Thiếu tướng đại nhân đến đây, có phải Vương có việc gì truyền tấu hay không?”.
Tỷ Hiền đạm cười nói: “Thần chỉ là Thiếu tướng, không phải nội phủ quan, Vương có việc cũng sẽ không làm cho thần truyền tấu”. Thâm tình liếc mắt nhìn một chút dung mạo tuyệt mỹ của nàng. Ban đầu, khi nghe được Vương ban cái chết cho nàng, tim của hắn như rơi xuống đáy, oán hận Vương vô tình. Sau lại biết được Vương xông vào Thiên Đình trộm tiên đan giúp Ngọc phi khởi tử hồi sinh, hắn mừng rỡ như điên. Biết rõ không có khả năng nhưng hắn lại không có cách nào khắc chế lòng mình. Trong bất tri bất giác, dù Vương không triệu hắn vào cung, hắn đã lén đi vào cung điện của nàng, chỉ muốn nhìn một chút thân thể của nàng có bình phục hay không.
Ngọc San thản nhiên phân phó ma nữ dâng trà. Cho dù nàng thật thích hắn, có người thứ ba ở đây thì nghi lễ thông thường nàng cũng không thể thiếu sót.
“Ngọc phi nương nương thân thể chuyển biến có tốt hơn không?” Tỷ Hiền quan tâm hỏi
“Đa tạ Thiếu tướng đại nhân quan tâm, cơ thể của ta đã không còn đáng ngại”. Ngọc San nghe được một câu quan tâm từ đáy lòng hắn có cảm giác như đang uống mật ngọt.
Hai người nói chuyện đông tây nam bắc, tán gẫu linh tinh.
Một cơn gió thu thổi tới, đem từng mảng lá đỏ thổi vào lương đình.
Tỷ Hiền xoay người cuối xuống đất nhặt lên một chiếc lá đỏ, đưa cho Ngọc San, thâm tình nói: “Thần đem chiếc lá đỏ này đưa cho nương nương, thỉnh nương nương không cần ghét bỏ”. Từ ánh mắt của Ngọc San, hắn biết nàng có hảo cảm với mình, nhưng hắn không dám xác định hảo cảm của nàng có phải là yêu hay không? Chiếc lá đỏ nho nhỏ, hồng toàn bộ, tượng trưng cho tình yêu nồng nhiệt của hắn. Nếu nàng nhận, vậy có nghĩa là tình cảm của nàng đối với hắn không chỉ đơn giản là hảo cảm.
Ngọc San mặt lập tức đỏ bừng lên, càng trở nên xinh đẹp. Nàng lớn mật chìa bàn tay ngọc nhỏ tiếp nhận lá đỏ, cúi đầu không dám nhìn Tỷ Hiền. Tỷ Hiền nhìn thấy nàng thẹn thùng, hắn ngây người, si ngốc, chuyên chú nhìn nàng rồi lại phải luyến tiếc dời tầm mắt.
“Khụ, khụ, khụ…”. Bỗng nhiên truyền đến ba tiếng ho khan làm cho hai người hoảng sợ. Giọng của Hứa Tử truyền vào, “Ta không có làm phiền đến các ngươi chứ?” Hứa Tử cười nói trêu chọc. Vừa rồi đương nhiên nàng cũng thấy được hai người rất t
