The Soda Pop
Mối lương duyên trời đánh

Mối lương duyên trời đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210854

Bình chọn: 8.5.00/10/1085 lượt.

ộng của cô. Người phụ nữ ngốc nghếch, đần độn này rốt cuộc có biết mình đang làm gì không? Cứ như vậy ôm bàn tay của anh vào khuôn ngực của mình là có ý gì? Là anh đang chiếm lợi của cô hay cô tự tìm đến cửa mời anh “xơi”?

“Không bỏ!” Viên Nhuận Chi hoàn toàn không ý thức được lúc này đổi lại cô là người chịu thiệt, nên lại ngang ngạnh dùng sức nhiều hơn chút, cả người áp lên mặt bàn: “Không bỏ, không bỏ, tôi cứ không bỏ đấy! Đến chết cũng không bỏ!”

Lúc lừa anh ta để giở trò gian dối, vốn dĩ cô đã mất hết thể diện rồi, nếu như bây giờ để mọi thứ thất bại thảm hại thì thà dùng sợi mỳ mà thắt cổ cô đến chết còn hơn.

Cho nên, cô nhất quyết không để thành tích này bị thay đổi.

Cánh tay bị đè mạnh xuống, Kỷ Ngôn Tắc bất giác cau chặt đôi mày lại, thân người cũng bị ép cho nghiêng đi, cánh tay còn lại bất đắc dĩ phải chống vào thành bàn, để tránh đè vào thân người của Viên Nhuận Chi ở phía dưới. Thế nhưng, vào lúc này Viên Nhuận Chi thành ra bị anh vây chặt trong vòng tay mình.

Khuôn mặt nhỏ xinh vừa đỏ rực vừa sầm sì của Viên Nhuận Chi cận kề ngay sát bên, nhìn anh bằng đôi mắt ngây thơ vô số tội, thể hiện rõ thái độ thà chết không chùn bước, mang theo chút uất ức, chút vô lại, nhưng xem ra lại vô cùng đáng thương, khiến người khác phải xót xa.

Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, đến mức anh gần như có thể nghe thấy được nhịp đập trái tim mình.

Tuy rằng chỉ là một câu nói đơn giản, tuy rằng cô nói đó là một bảng đánh giá, nhưng thông qua tai anh lại mang một ý nghĩa khác.

Anh âm thầm hít một hơi thật sâu, hắng giọng cố gắng làm cho bản thân trấn tĩnh lại: “Viên Nhuận Chi, cô có biết hai từ “liêm sỉ” viết như thế nào không? Lời nói dối bị phát hiện rồi mà vẫn còn ăn vạ đến mức này sao?”

Viên Nhuận Chi ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt màu hổ phách chuyển sang màu đậm kia nói: “Kể từ sau khi bị chiếc quần sịp hiệu CK chết tiệt của anh chụp lên đầu, tôi đã không biết hai chữ “liêm sỉ” viết thế nào nữa! Những lời nói ở sườn núi khi nãy không hề gạt anh, đa số những lời tôi nói đều là sự thật. Hồi học đại học tôi thường xuyên đi làm thêm, đều là giả sao? Lẽ nào anh chưa từng ăn qua món ăn do tôi phục vụ trong nhà hàng sao? Lẽ nào lúc anh đi dạo phố không nhận được thư truyền đơn do tôi phát sao? Từ trước đến nay tôi ăn mặc đều vô cùng giản dị, đã bao giờ anh nhìn thấy tôi ăn mặc giống như “Lê Hoa hai cúc” chưa? Tôi ở lại Bộ phận Thị trường để mặc cho anh thỏa sức bắt nạt, hiếp đáp, nếu không phải vì chút tiền thưởng, anh cảm thấy có khả năng đó không? Nếu anh không tin, có thể đi hỏi Tang tổng!”

“Từ đầu chí cuối, tôi không hề nói rằng không tin cô, là bản thân cô có mắt không tròng, tự dưng xông vào phòng người ta rồi ăn nói linh tinh. Cô cảm thấy cô làm như vậy ghê gớm lắm sao, lừa người khác mà còn dương dương tự đắc vậy sao? Tất cả đều là lỗi của tôi chắc?”

Chỉ cần cãi nhau cùng Kỷ Ngôn Tắc là đại não của Viên Nhuận Chi lại gần như không hoạt động, cô lật cả người lên rồi rướn cổ lên mặt đối mặt cùng anh. “Vốn dĩ là lỗi của anh mà, nếu như không phải anh bị thần kinh, chúng tôi đang yên đang lành chạy tới đây tập huấn làm gì chứ?”

Giọng nói của Kỷ Ngôn Tắc nhanh chóng trầm hẳn xuống: “Một mặt thì nói phải lấy tiền thưởng, phải lấy phần trăm doanh thu, mặt khác khi đến công trình, động tí thì ngất lăn ra đó, còn bắt tôi phải bế cô về nhà. Hôm nay người leo chậm nhất là ai chứ? Nghĩ tới việc cả Bộ phận Thị trường có mỗi cô với chị Hạ Nguyệt Cúc là phụ nữ, tôi đã nhân từ cho trọng lượng bao cát đến mức nhẹ nhất có thể. Chị Hạ đã gần bốn mươi rồi, còn cô vẫn còn trẻ trung, hơn hai mươi tuổi đời, tại sao lại không bì được với chị ấy? Cô không cảm thấy mất mặt sao? Hay là cô cảm thấy rằng ra công trường rất nhẹ nhàng, không cần phải tổn hao thể lực, cho dù nhỡ nhàng ngất ra ở đâu đó thì tôi cũng vừa hay xuất hiện ngang qua, sau đó bế cô về hả? Có phải như vậy không? Có phải cảm thấy không cần thiết phải tập huấn, rèn luyện sức khỏe?”

Hai người trợn mắt nhìn nhau, mặt đối mặt, mắt đối mắt, giây phút này mọi thứ im lặng tới độ hai người có thể nghe được hơi thở của nhau.

Viên Nhuận Chi chưa bao giờ nghe thấy Kỷ Ngôn Tắc nói năng nghiêm nghị, có lý thế này, trước trán còn đọng không ít nước tắm ban nãy, đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp đột nhiên trở nên sáng trong, thành thực, không còn chút khinh khi, mỉa mai cô như mọi khi nữa, chính vì thế mà lời nói lúc này trở nên nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào.

Khoảnh khắc này, thời gian dường như ngừng trôi.

Thình thịch… thình thịch…cô dường như nghe thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp.

Khuôn mặt ửng đỏ, cô hếch chiếc cằm xinh xắn lên rồi nói tiếp: “Bản chất con người đương nhiên là có khác biệt, hôm nay tôi không ổn không có nghĩa là ngày sau tôi cũng vậy. Nói đi nói lại, chẳng phải anh cảm thấy những lời nói trước đấy của tôi đã làm tổn thương đến lòng tự tôn của anh sao? Huống hồ việc anh giúp tôi gian dối cũng là chuyện đã rồi, tất cả đều do anh cam tâm tình nguyện cả, tôi nào có lấy dao kề lên cổ anh không? Tôi làm vậy với anh, lẽ nào anh không cảm thấy mình c