Duck hunt
Mối lương duyên trời đánh

Mối lương duyên trời đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210801

Bình chọn: 10.00/10/1080 lượt.

ũng có lỗi sao? Kỷ Vũ Ngang tiên sinh, anh ấy cũng họ Kỷ, năm trăm năm trước chắc cũng là người một nhà với anh, thế nhưng người ta dịu dàng, nho nhã, không nóng nảy, không bực dọc, luôn luôn lịch lãm. Anh ấy cũng tuyệt đối không bao giờ nhìn tôi, một người con gái người đầy mồ hôi, đầu tóc bù rù, bê viên gạch chạy đi khắp nơi tìm nhà vệ sinh, bằng ánh mắt khinh bỉ, còn anh, lúc nào cũng là người đàn ông kém cỏi bắt tôi phải làm mấy công việc nặng nhọc như bê gạch, khuôn bệ xí thôi!”

Thì ra, trong mắt của cô, anh là một người đàn ông kém cỏi.

Đôi mắt màu hổ phách của anh nhìn cô ngày càng nhạt màu, anh bật cười đầy lạnh lùng, tiếp sau đó phẫn nộ nói: “Viên Nhuận Chi, nhiều khi cô rất thông minh thế nhưng có lúc cô ngu như heo! Có lẽ tôi đã mềm lòng trước nước mắt của cô, nhưng tuyệt đối không giống như những gì cô nói, nước mắt phụ nữ nhất định là nhược điểm của tôi. Tôi không phải là cái máy đánh giá nói dối, không có thời gian, không có tâm tình đi làm rõ xem rốt cuộc lúc nào cô nói thật, lúc nào nói dối. Còn về vụ gian dối mà cô ngu ngốc đến mức không nhìn ra, lại còn dương dương tự đắc thì cứ coi như tôi xui xẻo, đáng đời. Có một chuyện tôi phải nói rõ với cô, Kỷ Vũ Ngang là khách hàng của công ty nếu như cô muốn nhân cơ hội này trèo cao thì chỉ là nằm mơ giữa ban ngày. Cô mau ra ngoài cho tôi, từ giờ đến trước buổi tập luyện ngày mai, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”

Khuôn mặt anh sầm xuống, rút lại cánh tay bị đè đến mức tê dại, nắm chặt lấy cổ tay của cô, kéo mạnh cô ra ngoài cửa.

Thái độ Kỷ Ngôn Tắc thay đổi thất thường khiến cho Viên Nhuận Chi không kịp phản ứng lại.

Những lời nói quá đáng trước đó của cô đều không làm anh ta phát nộ, vậy mà chì vừa mới đem anh so sánh cùng Kỷ Vũ Ngang, đã liền nổi cáu ngay được.

Lẽ nào anh ta nói cô ngốc nghếch đần độn, cô lại không thể đem anh ta so sánh cùng người đàn ông khác chắc? Chỉ cho phép quan trên phóng hỏa lại cấm người dân châm đèn sao?

Cô cố gắng thoát ra khỏi khống chế của anh, vừa cầm điện thoại, vừa thét lớn: “Kỷ Ngôn Tắc, anh là người đàn ông hẹp hòi, nhỏ nhen. Anh cho rằng dựa vào cái chức Tổng quản đại thái giám của mình, lấy cuộc tập huấn này ra đàn áp tôi thì hay ho lắm sao? Tôi nói cho anh biết, tôi đã có chuẩn bị rồi, nếu như anh dám thay đổi thành tích của tôi, tôi sẽ gửi văn kiện anh giúp tôi xách bao cát đến ngăn bàn của từng người. Trên văn kiện đó tôi sẽ nói anh mượn danh tập huấn vô lễ với tôi, nhìn thấy hết cả cơ thể của tôi, còn nữa, anh bắt tôi phải chụp ảnh nude trong buồng tắm rồi phát tán trên mạng đen.”

Sau khi nghe thấy tiếng máy ảnh vang lên, Kỷ Ngôn Tắc dừng chân lại, quay đầu nhìn thấy Viên Nhuận Chi đang cầm di động chĩa về phía anh.

Khuôn mặt anh tuấn của Kỷ Ngôn Tắc như phủ lớp mây đen, bàn tay đang nắm chặt lấy cổ tay cô bỗng buông ra, nhanh chóng đoạt lấy chiếc di động trong tay cô, rồi tức giận lên tiếng: “Cô thực đúng là có chết cũng không chừa!”

Di động bị anh đoạt mất lần nữa, Viên Nhuận Chi sợ lần này anh thật sự sẽ đập vỡ chiếc di động của mình, không để tâm đến mọi thứ khác, xông lên phía trước. Thế nhưng nhớ lại tình cảnh lần trước, cô lại do dự đôi lát. Chỉ do dự có giây lát, hai chân cô như quấn vào nhau, hấp ta hấp tấp, bỗng nhiên mất đi trọng tâm, cả người ngã về phía trước.

“Á…”

Lần này do nộ hỏa công tâm, đang vô cùng tức giận cho nên Kỷ Ngôn Tắc chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, không đưa tay đỡ lấy người cô, hơn nữa còn rút kinh nghiệm từ lần chạm môi lần trước, anh thảnh thơi lui về phía sau một bước.

Bất cứ người phụ nữ nào đem anh ra so sánh cùng người khác đều không sao, nhưng riêng Viên Nhuận Chi cô thì tuyệt đối không được.

Anh muốn cô biết rõ rằng, anh là một người đàn ông, nhưng là người đàn ông hẹp hòi, nhỏ nhen.

Tuy rằng có thể tránh được thân người của Viên Nhuận Chi, nhưng bất ngờ vẫn cứ tiếp tục xảy ra…

Viên Nhuận Chi nằm bò trên mặt đất, tay cầm chặt lấy chiếc khăn tắm, sau đó mở mắt trừng trừng, không chịu bỏ cuộc, ngẩng mặt, ngước mắt lên…

“Xin lỗi nhé, tôi không hề cố ý…” Viên Nhuận Chi vội vã cúi đầu sám hối, lồm cồm bò dậy, giở chiếc khăn tắm trong tay ra, che lên trước mặt mình, sau đó cúi đầu nhìn dưới đất, chậm rãi bước về phía Kỷ Ngôn Tắc, nhẹ nhàng vòng chiếc khăn qua thắt lưng anh rồi nghiến răng, nghiến lợi thắt một nút thật chặt lại, rồi thành khẩn xin lỗi. “Xin lỗi anh, thành thật xin lỗi anh, tôi không hề cố ý đâu…”

“Cô xin lỗi cái gì chứ? Có cái gì phải xin lỗi ở đây? Tôi nhìn thấy hết của cô, cô cũng nhìn thấy hết của tôi, mỗi người một lần, cũng như nhau thôi, coi như là huề.” Trong giọng nói trầm ấm, bình tĩnh đó có pha đôi chút ý mỉa mai, chế giễu.

Viên Nhuận Chi mím chặt môi, nhìn người đàn ông trước mặt bằng đôi mắt đầy áy náy.

Đôi môi của anh ta nhoẻn lên ở góc độ hoàn mỹ, gợi cảm nhất, thế nhưng đôi mắt lại không hiện chút vui vẻ nào cả, thay vào đó là sự lạnh lùng tựa băng tuyết.

“Kỳ tổng, Kỷ sư huynh, điểm đánh giá trong bảng kia của tôi…” Mặt mày Viên Nhuận Chi nhăn nhó, đáng thương đưa lời hỏi thăm. Tuy rằng đã cãi vã đến mức độ này, nhưng cô v