XtGem Forum catalog
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325533

Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.

thiệu đó nghe háo hức phát nôn, cũng may là tôi không nôn ra, vì nếu nôn ra, bao nhiêu đồ ăn ngon vào bụng tôi cho ra hết thì tiếc lắm.– Oa, đẹp trai thật đấy,– Ước gì một lần được nắm tay anh ấy.– Anh ấy đã có bạn gái chưa nhỉ ?– …Đó là những tiếng nói mơ mộng của đám con gái ở đây. Haizzz, mấy cô nàng này…tôi hết từ để miêu tả cho cái độ hám giai của họ rồi– Đừng…Đập vào tai tôi là một chất giọng rất to, và khi nghe cái giọng đó tôi bất chợt giật mình, cái giọng rất rất rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi không ai có thể quen thuộc bằng tôi. Tôi ngừng ăn, quay phắt lên phía sân khấu nơi cái màn hình phát ra tiếng nói, ngước ánh mắt lên và nhìn…Trên màn hình quay một nơi rất đông người qua lại, và ở đó, xuất hiện hai con người, một người nam rất đẹp trai đang trong tình trạng ngỡ ngàng và một đứa con gái cắt tóc mái Vic, trên khuôn mặt đau khổ tràn lan toàn nước mắt.– Xin anh, em xin anh đấy. Anh đừng bỏ đi, em không mong anh ở lại với em nhưng em cầu xin anh đừng bỏ rơi đứa con chưa hình thành này. Nó mang giọt máu của anh,xin anh hãy thương nó, em không muốn con em không có bố.…Choang…Chiếc đĩa cùng cái bánh ngon lành trên tay tôi rơi mạnh xuống đất vỡ toang ra kêu lên thứ âm thanh chói tai như đánh thẳng vào tim của tôi, chiếc bánh ngon lành rơi xuống vỡ tan tành làm mứt trong bánh bắn tung tóe dây lên chiếc váy trắng xinh đẹp của tôi, trong hàng ngàn ánh mắt hoảng hốt, ngỡ ngàng không thốt lên lời của mọi người xung quanh, tôi chỉ biết đứng…bất động.End Chap 10 CHAPTER 11: KẾT HÔN? KHÔNG THỂ NÀO– Xin lỗi quý khách, hệ thống phòng máy có một số trục trặc nhỏ.- Tiếng MC vang lên.Tình hình hiện tại, cả một bữa tiệc linh đình có hàng trăm khách mời nhưng im thim thíp chẳng hề có lấy một tiếng động, và hàng nghìn con mắt đang đổ dồn về phía tôi, và một anh chàng đứng cách tôi không bao xa, hai nhân vật chính trong cái video vừa được chiếu lên, thảng thốt, ngỡ ngàng. Và tôi cùng hắn, Vũ Nhật Minh, tâm điểm được mọi người chú ý đang nhìn nhau, đứng bất động.Cái gì vậy chứ ???Tôi…tôi…tôi, bây giờ tôi chẳng có thể nghĩ gì được nữa rồi.– Trời ơi, cô gái đó có phải là con gái của nhà thiết kế Lâm Ngọc Thắng không vậy ? Thật không thể tin nổi.– Sao lại có chuyện đó xảy ra chứ ?– Ghê thật.– …Những lời xì xầm càng lúc càng lớn lọt vào tai tôi của mọi người xung quanh, và cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thoát khỏi sự đông cứng của mình. Chúa ơi, làm ơn hãy cho con thoát khỏi cái tình trạng này với, tại sao tôi không thể nghĩ được gì vậy ? Tôi phải làm gì tiếp theo đây.– Thế này là thế nào, Lâm Vũ Quỳnh, con nói đi.Mẹ tôi từ đâu xấn xổ bước đến, quát lớn trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Đến bây giờ, mẹ không còn giữ nổi hình tượng một quý bà sang trọng trong mắt mọi người nữa rồi.– Con…con…con…- Tôi nói liền bảy tám từ, ấp úng không thành tiếng.Không phải, chuyện không phải như thế, chỉ là một trò đùa thôi, tôi muốn hét lên để giải thích với mọi người như thế đấy, nhưng sao nó cứ tắc nghẽn trong cổ họng tôi mà không thoát ra được thành tiếng vậy ?– Thôi nào, em đừng nóng với con, để con nó giải thích, Lâm Vũ Quỳnh, con giải thích đi. – Bố tôi đứng ra ngăn lại cái sự tức giận của mẹ tôi, nhìn tôi nói, ánh mắt của bố lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi thấy nó nghiêm khắc một cách đáng sợ như vậy.– Không thưa bố mẹ, chẳng có gì hết, mọi người hiểu nhầm rồi.- Tôi lắc đầu, giải thích trong vô thức.Xin đấy, tôi xin đấy, đừng có chuyệ gì xảy đến với tôi.– Con còn dám nói dối hả ? – Mẹ tôi bây giờ giống như một con thú dữ bị khống chế, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ đáng sợ.– Em bình tĩnh đi, chúng ta tới chỗ hai vị chủ tịch xem sao ?Và bố kéo hai mẹ con tôi đi để tránh những ánh mắt soi mói của mọi người. Phía đằng sau sân khấu, nơi hai vị chủ tịch và Minh đang đứng, chúng tôi bước đến,và tình trạng của họ cũng chẳng hơn bố mẹ tôi là mấy.– Hai đứa giải thích đi. – Vị chủ tịch thở dài nhìn chúng tôi, trên khuôn mặt từng trải, những nét nhăn hằn rõ lên, lo lắng.Tôi nhìn Tú, hắn vẫn như vậy, giữ cho mình cái phong thái ung dung như thể chẳng có chuyện gì to tát xảy ra.– Nhưng tụi con chẳng có gì giải thích cả. – Minh thở dài, nhún vai vẻ dửng dưng.Hừ, thái độ như vậy là sao hả, ít nhất cậu ta cũng phải giải thích một lời chứ.– Thưa hai bác, thưa bố mẹ, chúng con chẳng có gì hết, chỉ là một trò đùa tai hại và là do lỗi của con, đương nhiên cái thai trong bụng cũng là trò đùa, mọi người có thể kiểm chứng ngay bây giờ. Con biết hai bác và bố mẹ rất thất vọng về con, con xin lỗi ạ.Tôi cúi gập đầu, lời xin lỗi của Lâm Vũ Quỳnh này nói ra đã không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này, tôi cam đoan, nó chứa một sự chân thành hơn bao giờ hết.– Thưa chủ tịch, tôi rất xin lỗi vì có kẻ đột nhập vào phòng máy, nhưng hắn đã nhanh chóng chạy thoát, chúng tôi rất xin lỗi ạ. – Tiếng của người MC vang lên trong sự thở dài não nề của mọi người. CHAPTER 11: KẾT HÔN? KHÔNG THỂ NÀO (2)Bây giờ tôi muốn khóc rống lên quá, Chúa ơi. Mọi chuyện thật tệ hại.– Tôi rất xin lỗi thưa chủ tịch, tôi sẽ về nhà dạy dỗ lại con gái của tôi.- Mẹ tôi bỗng nhiên gập người xuống th