ật sâu, xin lỗi rối rít, và…hai hàng nước mắt đang chảy giàn giụa trên gương mặt của mẹ.Tôi, lần đầu tiên rong suốt 17 năm sống trên đời này, đây là lần đầu tiên tôi hối hận như thế này. Tôi phải làm gì đây.– Tất cả mọi chuyện là do lỗi của con, bố mẹ con chẳng có lỗi gì hết, xin hai bác đừng giận bố mẹ con.Tôi như sắp khóc thật rồi đấy.– Hai mẹ con đừng như thế, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. – Vị phu nhân vỗ vai tôi và mẹ tôi, chỉ thở dài an ủi, rồi bác quay sang chồng mình. – Anh có cách gì giải quyết không ? Em thấy chúng ta nên nói rõ cho mọi người.– Thưa phu nhân, tôi thấy như vậy cũng không ổn lắm. – Bố tôi lên tiếng.– Ừ, Thắng nói đúng đấy, mọi chuyện đã đến nước này, giải thích cũng càng làm cho dư luận thêm ồn ào thôi, và công ti chúng ta ảnh hưởng ít nhiều.- Vị chủ tịch thở dài, lắc đầu chán nản– Vậy bây giờ phải làm gì đây thưa chủ tịch. – Mẹ tôi vẫn chưa thôi khóc, nước mắt vẫn cứ chảy trên đôi má nóng hổi của mẹ.– Bây giờ, mọi người đã biết rồi, danh tiếng của công ti chúng ta chắc chắn sẽ không tránh khỏi bàn tán, nếu như giải thích rõ họ cũng sẽ không tin, chỉ còn một cách tôi thấy khá hợp lí.– Cách gì thế thưa chủ tịch. – Bố tôi sốt ruột hỏi.Vị chủ tịch cười nhẹ, không nói gì thêm mà chỉ cầm lấy micro trong tay MC rồi bước lên sân khấu.Bên dưới, sự hỗn loạn vẫn chưa giảm đi một chút nào.Bác chủ tịch mỉm cười rồi cúi đầu chào mọi người phía dưới, ai nấy im lặng hướng mắt lên sân khấu, nghe ngóng tình hình.– Tôi vô cùng xin lỗi vì đã làm hội trường hỗn loạn như vậy, vì một số trục trặc nho nhỏ ở phòng máy. Còn về chuyện đoạn video clip lúc nãy, là do một sỗ người quay lén được. Nhưng tôi có một vài điều đính chính, như các bạn đã biết, hai vợ chồng Lâm Ngọc Thắng đã có mối hợp tác từ rất lâu với công ti chúng tôi, và hai đứa trẻ ngay từ nhỏ chúng đã rất thân thiết thế nên chúng tôi đã cho chúng đính hôn từ rất lâu rồi và hứa hẹn khi đủ tuổi chúng sẽ kết hôn với nhau. Có hơi buồn một chút vì chuyện có thai xảy ra hơi sớm so với dự tính, thế nên chúng tôi quyết định sẽ tổ chức hôn lễ cho hai đứa vào tháng tới đây.Tôi ngỡ ngàng nhìn Minh, bất động, và hắn cũng nhìn tôi, tình trạng không hơn là mấy, bốn mắt nhìn nhau thảng thốt không nói lên lời. Tôi vừa nghe chủ tịch nói gì nhỉ, liệu tôi có nghe nhầm không nhỉ ???Kết hôn… CHAPTER 12: RẮC RỐITình hình cả hội trường xôn xao như vừa bị khủng bố khi nghe cái tuyên bố của vị chủ tịch Vũ Nhật Long vừa phát ra. Ai nấy đều xửng sốt khi nghe cái tuyên bố cực táo bạo này.– Tôi giải quyết mọi chuyện như thế, có ổn không?- Bác Long sau khi phát biểu xong, bước vào trong và cười nhẹ nhàng.Chuyện…chuyện gì đang diễn ra thế này. Kết hôn, tôi có nghe nhầm không? Là kết hôn đấy, chuyện trọng đại của cả một đời người đặc biệt là với một đứa con gái, sao lại có thể đem ra tuyên bố từ một trò đùa vô hại như thế chứ.Riêng tôi, tôi và Minh, há hốc mồm nhìn nhau như bom nguyên tử dội trúng đầu vì không thể tin nổi mình vừa nghe thấy cái gì. Cho tới khi dần lấy lại được nhận thức để hiểu đây không phải là một giấc mơ mà là sự thật đau lòng, lập tức tôi giơ tay phản đối kịch liệt, nhưng chưa kịp phát ngôn…– Không, con không đồng ý. Chuyện lớn như vậy sao bố không bàn bạc với mọi người mà tự quyết định vậy chứ? – Minh lắc đầu, thở dài nhìn bác Long.– Nhưng chuyện này là do hai con gây nên, đây là một cách giải quyết hoàn toàn đúng đắn.- Mẹ Minh lên tiếng.– Cậu ta gây ra, chứ không phải con.- Hắn hất mặt về phía tôi, thần sắc như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.Chết rồi, làm sao bây giờ đây. Trò quậy phá của tôi đã gây họa cho tôi rồi.– Con xin lỗi vì đó là do con gây ra, nhưng tuyệt đối sẽ không có chuyện kết hôn xảy ra đâu thưa mọi người.- Tôi hít thở đáp chắc nịch.Không bao giờ có chuyện điên khùng hết mức đó xảy ra được. Cưới cái tên đó và về nhà làm vợ của hắn, thà chết còn hơn.– Đó là một cách giải quyết tốt nhất.- Bác Long lên tiếng. Dường như bác là một vị chủ tịch cao quý tới nỗi không ai có thể phản bác ý kiến mà bác đưa ra.– Nhưng chuyện có thai chỉ là trò đùa, khi bọn con cưới nhau xong mà không sinh con thì tính sao đây.- Minh nói.– Chuyện đó để sau, nhưng cũng có cách rồi.– Không, con không muốn. – Tôi hét lớn, mắt ánh lên sự kiên định khó lòng lay chuyển nổi.– Con còn dám nói à, đó là nỗi của con đấy.- Mẹ tôi bây giờ mới lên tiếng, nhìn tôi tức giận.– Lỗi của con, con xin lỗi.- Tôi cúi đầu lễ phép, lần đầu tiên trong 18 năm sống trên đời, tôi nói được một từ xin lỗi chân thành nhất.– Thế còn công ti, còn danh tiếng bố mẹ gầy dựng bao lâu thì sao?- Mẹ tôi gắt lên, như muốn xông đến tát tôi vài cái bạt tai nảy lửa nhưng bố tôi kịp giữ lại.– Danh tiếng, công ti…vì cái đó mà bố mẹ đổi cả cuộc đời của con ư? Bố mẹ có phải là bố mẹ của con không vậy?- Tôi hét lớn với tất cả sự căm phẫn.Bốp…Một cái bạt tai nảy lửa giáng xuống má của tôi khiến ai nấy đều sửng sốt. Bố tôi, bố tôi đánh tôi, lần đầu tiên người bố hiền lành mà tôi yêu quý nhất đánh tôi. Nhưng tôi không đau vì cái tát mà tôi đau vì tôi chợt nhận ra một điều…– Hừm, đúng rồi, con đâu phải là con của bố mẹ chứ, co