pacman, rainbows, and roller s
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325745

Bình chọn: 10.00/10/574 lượt.

ấy là còn chưa kể đến hàng loạt con người đang kinh ngạc quay qua nhìn tôi, trố mắt.– Chị xin lỗi, nhưng em có thể nói lại cho chị nghe câu vừa rồi được không? Hinh như tai chị có vấn đề rồi.- Tôi cười méo xệch, cảm tưởng mình giống một con ngố đang đi lang thang quanh siêu thị ăn của chùa.– Thưa qusy khách, thẻ tín dụng của quý khách không đủ để thanh toán mấy món hàng này. Đến lần này thì cả người tôi gần như vỡ nát, tan tành. Ực…cái gì thế này, thẻ tín dụng của tôi hết tiền sao? Không thể nào, không thể nào, hơn một năm tôi làm việc và tích góp ở Ý cơ mà, sao có thể hết nhanh thế chứ. Tôi nhớ không nhầm thì tôi mới về Việt Nam và ăn chơi xả láng mới có một tháng thôi mà, ôi trời…@@. Hu hu hu, sao tôi có thể tiêu xài một cách hoang phí thế chứ, không có một tí nào gọi là hiểu biết cả, đã không có việc làm kiếm tiền còn ăn chơi xa đọa nữa chứ. Ôi, tôi bao giờ mới có thể hết cái kiếp khổ cực đây. – Chị à, mặc dù không đủ tiền mua chiếc laptop này nhưng tài khoản của chị vẫn đủ mua một chiếc laptop rẻ hơn mà. Chị có thể đi đổi.- Thấy khuôn mặt thiểu não nhão nhoẹt của tôi thì cô nhân viên nở nụ cười tươi rói chuyên nghiệp. Không phải là đủ hay không đủ, mà vấn đề đáng nói là ở chỗ tôi sẽ ăn gì, mặc gì, tiêu gì khi tiền nong đang cạn dần cạn mòn đi đây. Trời ơi.– À, nhưng vấn đề là chị rất thích chiếc máy này, thôi chị gửi lại, phải đợi sau này chị kiếm đủ tiền đã.- Tôi ngậm ngùi đau khổ, mặt xưng lên như cái thớt. Ôi chiếc máy tính yêu quý, em phải ở lại đây rồi, cho đến khi chị kiếm được việc làm và có tiền thì chị sẽ rước em về nhà nhé. Mà số tôi cũng xui đủ mọi đường cơ, ai bảo xí xớn ra bạn công phim phim làm gì, để cho cái máy tính gắn bó với mình suốt mấy năm trời rơi chí mạng từ tầng 16 xuống đất, nát bét. Ít nhất là ông trời thương không cho cái laptop rơi trúng đầu người nào, không thì giờ chắc tôi đền bạt mạng bạt mũi đi rồi. Tôi nhận lấy thẻ tín dụng từ tay cô nhân viên thanh toán, mặt ỉu xỉu như bánh bao nhúng nước quay đi, lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa. Khôn có tí gì gọi là can tâm cả, híc híc. Quá nhọ cho một cuộc đời, thế đấy. Từ khi về nước, chẳng có gì tốt hết. – Tôi sẽ thanh toán số tiền con thiếu cho cô gái này. CHAPTER 38.2– Tôi sẽ trả số tiền còn thiếu cho cô gái này. Tôi vừa định xoay người đi trong sự tiếc nuối đau lòng, thì bỗng nhiên giật nảy mình vì giọng nói phía đằng sau. Cái giọng nói đó theo tôi thì nó giống như một miếng thịt to thơm phức đặt trước mặt con sư tử hung dữ đang trong tình trạng bị đói. Thật sự khiến tôi rất bất ngờ, một phần vì không hiểu trời xui đất khiến thế nào lại xuất hiện một con người tốt bụng một cách đáng sợ như vậy, nhưng phần cao hơn là vì giọng nói kia rất quen thuộc. Vũ Nhật Minh. Anh ta sao lại ở đây? Ý tôi là tại sao anh ta lại suất hiện đúng lúc tôi đang bị vướng vào tình cảnh đáng thương tội nghiệp như thế này. Không còn gì để che được cái mặt xấu hổ này. Đương nhiên, với tư cách là một cô gái 27 tuổi đĩnh đạc, biết suy nghĩ, tôi không thể nào mà nhận sự giúp đỡ rất vô lí này. Anh ta, trả tiền thiếu cho tôi mua được chiếc laptop, không có lí do và chắc cũng chẳng có mục đích. Vậy là cái quái gì đây. – À, anh…anh làm cái gì thế?- Tôi lập tức ngăn lại cái thẻ tín dụng đang từ từ đưa ra cho nhân viên,- Em à…anh này đùa đấy em. Chị sẽ quay lại mua sau, chị hứa mà. Nhưng hình như không có tác dụng, cô nàng nhân viên này, nằm trong dự đoán của tôi, rất hám trai. Bằng chứng rõ ràng là hai con mắt lồi ra hai hình trái tim của cô ta. Chẹp, đặc biệt là với một người như Vũ Nhật Minh thì lại càng làm cho người khác hồn bay lạc phách vì vẻ đẹp ma mị gây giết người.—————————Trong một nhà hàng đồ Nhật, tôi đang trong tình trạng…không có gì để nói nổi nữa. Mà thật sự, ai đặt vào trong hoàn cảnh giống tôi xem có thể cảm nhận được cái gì không? Ngồi đối diện với người chồng cũ đã li dị, cộng thêm cái thần thái toát lên sự cao ngạo như anh ta thì chỉ biết ngậm miệng mà thuận theo số phận mất thôi.– Tôi, tôi…cảm ơn. Nhất định tôi sẽ trả lại cho anh.- Mặc dù tôi chưa biết phải làm cách nào để trả số tiền lớn đó cả. Trong tình trạng thất nghiệp. Tôi ngước đôi mắt ái ngại lên nhìn Minh, suýt hoảng khi đụng phải ánh mắt màu nâu chứa sức sát thương vô bờ bến của Minh, anh ta…có cần tỏ ra đáng sợ thế này không? Thật là khó xử mà. Không gian nhà hàng của Nhật rất yên tĩnh, toát lên vẻ truyền thống rất thu hút. Càng làm cho tôi trở nên rối bời. Sao lại lâm vào cái tình cảnh éo le tới mức này cơ chứ? – Hừm, xem nào, tiền nong chúng ta nói sau nhé. Hình như dạo gần đây cô gặp khá nhiều khó khăn nhỉ?- Cái giọng điệu này là gì đây, mỉa mai, châm biếm hay là quan tâm. – Ờ…một chút.- Một chút cái khỉ, nhiều chút mới đúng, xem tôi đi, thất nghiệp thất cả tình nữa này. – Hừm, cô có cần tôi giúp không?Hỏi ngu, ai mà chả muốn được người khác giúp đỡ, tôi đang tự cân nhắc về cái chỉ số IQ của cái tên này đây. Nghe đâu không nhầm anh ta được lên chức giám đốc ngon ơ rồi cơ mà. Chẹp. – Giúp, không lẽ anh định cho tôi vào làm việc trong công ti của anh sao?- Ít nhất bâ