con gái phải hung dữ một chút mới đáng nể. Em thích chị mất rồi, làm sao đây.Choang…đầu tôi vỡ tan tành, sau đó là tiếng kêu loảng xoảng. Cậu nhóc này, dễ dụ thế á.– Rồi rồi, cậu không sao là ổn rồi.- Nhưng trong tận tâm can màu đen kịt này, tôi đang mong sao cái mỏ dài hơn mỏ Suneo của cậu dập luôn đi cho khỏi nói.Mệt…mệt chết mất…mệt mệt mệt…l– Chị Quỳnh.– Gì.– Chị đút cho em ăn nhé.– Hả?– Tại vì hồi nãy chị đánh, tay em không may trật rồi, không ăn nổi nữa. Chị đút cho em nha.– Tay không ăn được thì dùng chân, cũng có đủ năm ngón mà, hay thôi, để tôi dùng chân của mình đút cho cậu nhỉ? Quyết định thế đi.Liền sau đó là nụ cười đểu cáng kết hợp với động tác cúi xuống cởi giày, howho, đôi lúc trêu ngươi cậu chàng này cũng thú vị ra phết nhỉ.– Chị, chị chơi khó em đấy. Vậy thôi để em đút cho chị.- Cậu nhóc ra mặt phụng phịu, sau đó cầm lên một miếng bánh.– Hừm, hình như có ai đó vừa kêu tay mình đau nhỉ? Chẹp chẹp.- Tôi cười híp mắt.– Thôi, nói a đi, nha…– Ê này…- Tôi trợn tròn mắt lên nhìn Nam, tức giận.- Cảm giác giống như con của cậu ấy.– Có một người con như chị thì còn gì bằng.- Nam cười híp mí, cái răng khểnh rất duyê lộ ra, rất đẹp trai, cơ mà sao tôi thấy trên mặt thằng nhóc chứa toàn thứ co nít không ấy nhỉ.– Thôi nào, chị ăn đi. Giờ chị không ăn, em xấu hổ lắm.– Oáp…- XIn đính chính, đó là phần ngon nhất của miếng bánh nên tôi đã không nể tifh há mồm ra mà ăn ngon lành.Sướng thế còn gì nữa, có người đút cho ăn là thích lắm rồi.– Ừ, ngon đấy.- Tôi gật gù tán thưởng, vị cà phê tan chảy trong miệng, vừa mịn vừa ngon, ôi trời, quá đã.– Nhìn chị ăn thật là đáng yêu.Đôi bàn tay thon dài nhắm trúng má tôi mà nhéo, lắc lắc, cùng với đó là cái điệu cười toe toét của thằng nhóc vô duyên. Nó nó nó là cái quái gì thế này.– Ê, bỏ tay ra…Tôi tức giận, thằng nhóc dám mạo phạm vô lễ với bề trên thế sao? Không thể chấp nhận nổi, tôi là con người chứ có phải con thú bông đâu mà để cậu ta nhéo đau thấu trời như thế. Cảm giác như vừa bị biến thân thành một con bù nhìn bông…chẳng ra làm sao hết.– Hả?…Tôi bất giác sững người lại, vì trước mắt tôi xuất hiện một nụ cười đậm chất mỉa mai. Đang tiến lại, tiến lại phía tôi.Vũ Nhật Minh, anh ta xuất hiện ở đây là một điều quá hiển nhiên, nhưng thế quái nào lại vác nụ cười sặc mùi kinh bỉ hướng về phía tôi. Tại sao?Hừ, sao một bữa tiệc vui vẻ thế này lại gặp con người không nhân tính như thế này chứ? Sao càng nhìn, tôi lại càng thấy ghét anh ta thế nhỉ? CHAPTER 37.2– Nè, chúc mừng hạnh phúc nhé. Anh Long, anh mà không chăm sóc Hà cẩn thận là biết tay em đó. hì. Thật là mừng quá.- Tôi vỗ vỗ vai anh Long giống như một người chị gái, chỉ dạy cậu em tận tình.– Ừ, cảm ơn em, nhanh chóng kiếm người yêu rồi cưới, để tụi anh qua chúc mừng.- Anh Long cười.Nụ cười hạnh phúc của một người đàn ông đã có vợ, có một gia đình hạnh phúc.– Em á, ok luôn, sắp rồi, em không ế đâu mà sợ,haha.- Tôi cười lớn, nhắng nhít.Hừm, nói mà không biết cái gì gọi là xấu hổ đúng chất phong cách của Lâm Vũ Quỳnh, loại người như tôi, đang ế dần đều đây mà có mà nào thèm tới đón đâu chứ. Ghen tị quá đi, huhu.– Còn mày…liệu hồn là làm dâu cho tử tế.Tôi nguýt Hà một cái dài vô tận, cảm giác giống như đi đánh ghen, tiện thể miễn phí vào cánh tay nó một cái bốp đau điếng.– Á, con điên này. Mày lo mày trước đi, haha.- Hà xoa xoa cánh tay đau của mình, sau đó cười khoái tráNó đang mỉa mai trên hoàn cảnh đau lòng của tôi sao? Đồ vô lương tâm.– Không cãi mày nữa, muộn quá rồi, tao về đây…để hai người còn động phòng chứ, hé hé…Tôi cười híp mắt, vẫy tay chào cặp vợ chồng mới cưới còn đang ngập tràn trong niềm hạnh phúc, muộn rồi, về thôi.Hôm nay tôi muốn ngủ sớm, có một số chuyện cần một giấc ngủ sâu để giải quyết.– Hừm…- Thở dài một, tôi chán nản đẩy cửa bước ra khỏi bữa tiệc lớn.Sao tâm trạng lại có cảm giác nặng trịch thế này cơ chứ.– Chị Quỳnh…Tôi còn chưa kịp ngáp một cái thì từ sau lưng có cái giọng nói tí toét vang lên. Khỏi cần giới thiệu, cậu nhóc Nam đẹp gái, dễ thương và lắm miệng, Trời ạ, lần này thì lại là cái gì nữa đây.– Chị về một mình à, em đưa…– Không không, tôi còn có một số chuyện.- Chưa để nhóc nói hết câu, tôi đã nhảy dựng lên chặn họng, thật sự cậu nhóc này không thể bớt phiền phức hơn được sao.– Số chuyện là gì vậy. – Khuôn mặt trẻ con phụng phịu.Hỏi vô duyên.– Chị, tại chị…- Tôi đưa tay lên gãi gãi đầu, vẻ khó nói- Chị mới về nước nên muốn mua ít đồ, ở cửa hàng Rooni đó.Một vài chú thích nho nhỏ mà cũng lơn lớn đủ để khiến thằng nhóc há hốc mồm xấu hổ, Rooni, cửa hàng bán đồ lót phụ nữa. haha– Vậy thì chào chị, hẹn gặp lại.- Leo lên xe máy, vút đi thẳng.Haha, đấy là tại cậu nhóc bắt tôi đấy nhá, phải sử dụng mấy chiêu trò bá đạo đó mới cắt nổi cái đuôi phiền phức này thôi. May mà bây giờ tôi mệt, nếu không trò chơi còn báo đạo hơn cả trăm lần ấy. Nghĩ đi nghĩ lại, mình chẳng thể nào bỏ được cái tính thích xỏ đểu người khác của mình.Hơ, như vậy cũng hay màSo ri bây bi nhóc nhé. Hì. CHAPTER 37.3Đêm khuya mùa đông, không có gì ngoài những cơn gió lạnh buốt giá cứa vào da thịt, tê tái đến nỗi làn d
