hoại.Chiếc xe lướt nhẹ qua từng khu phố xinh xắn, tôi lặng lẽ ngắm cảnh vật qua kính cửa ô tô, trong lòng dâng lên một cảm giác nhớ nhung khó tả. Tôi xa nơi này chín năm rồi, giơf tôi mới nhận ra, nó là một thời gian dài, rất dài. Nhưng chẳng đủ để tôi quên đi mọi thứ, đặc biệt là Minh.Bây giờ anh sống ra sao, sống có tốt không, có hạnh phúc không? Và nếu biết được anh sống rất hạnh phúc vì có một gia đình mới, tôi sẽ thế nào. Tôi không dám nghĩ tới cảm giác này, nó sẽ làm tim tôi vỡ tan ra mất. Đau nhói. Trái tim này vốn dĩ chưa bao giờ lành lặn, nếu để nó đau thêm nữa, chắc tôi sẽ không chịu nổi mất rồi.Tôi đang suy nghĩ luẩn quẩn, thì chợt bị lôi mạnh ra khổi mớ suy nghĩ đó khi tôi thấy một bóng dáng rất queb thuộc, quen thuộc tới nỗi dù chỉ có nhìn thoáng qua hình bóng đó tôi cũng biết là ai. Minh từ toà nhà cao tầng đồ sộ, xách chiếc túi nhỏ bước ra. Dáng vẻ toát lên sự cao ngạo.Không mất quá một giây để bảo tài xế dừng xe, tôi lập tức kéo vali, chạy hết sức có thể trên đôi giày cao gót tới chỗ Minh, sắp được rồi, sắp được rồi, tôi có thể gặp được Minh rồi.– Này, Vũ Nhật Minh…hộc hộc…Bóng dáng cao lớn trong bộ vest đen lịch sự quay lại, thoáng một nét nhăn mặt vì không nghĩ ai lại dám gọi cả họ lẫn tên mình ra như thế, nhưng chỉ một lúc, khuôn mặt đẹp trai giãn ra,thay vào đó là bộ mặt kinh ngạc thoáng vẻ hoảng hốt…Minh quay lại, a ha, Minh nhận ra tôi, đương nhiên rồi, Minh làm sao có thể quên tôi được chứ. Tôi biết mà.Thật là vui. CHAPTER 36.1Cơn gió mùa đông thổi qua, khô khan và lạnh lẽo như muốn quất vào da mặt. Không gian im lặng, ánh mặt của tôi và Minh đang chạm nhau, khoảnh khắc như ngừng lại. Chúng tôi gặp nhau rồi, sau nhiều năm xa cách. Tôi biết nhất định chúng tôi sẽ gặp lại nhau mà.Tôi dùng ánh mắt ánh lên sự vui mừng hớn hở nhìn Minh, nhưng Minh lại không dùng ánh mắt đó để đáp trả lại tôi, một ánh mắt khác, vẫn luôn thế, luôn cao ngạo, lạnh lùng và khó hiểu.– Tôi…- Tôi vui mừng, giống như đứa trẻ nhận được quà, kéo vali tiến lại phía Minh. Đôi bàn tay đưa ra không trung.- Tôi…– Bản thông báo hợp đồng này anh chưa gửi cho tôi. Tôi cho anh 30 phút để gửi.Và…Minh quay đi, chiếc điện thoại áp trên má…coi tôi giống như không khí.Một nhát dao sắc nhọn cứa sát vào tim tôi khiến tôi rỉ máu đau nhói.Bàn tay đưa ra, trơ trọi trên không trung, rồi thất vọng buông thõng xuống bất lực, cả người tôi cũng vậy, như không có trọng lực, để gió thổi nghiêng.Minh…đã quên tôi là ai hay là không muốn gặp mặt tôi.Chẳng lẽ, bây giờ, đối với Minh, Lâm Vũ Quỳnh này như chưa bao giờ tồn tại trong tâm trí anh sao?Ha ha, đáng thất vọng. Thật sự thất vọng. Tôi đã mong chờ cái ngày này biết bao chỉ để được đáo lại bằng một cái ánh nhìn đầy sự xa cách hay sao. Dẫu cho dù, giữa hai chúng tôi, chưa bao giờ có sự gắn kết.Anh vẫn luôn vô tâm như thế ư?Tại sao lại như vậy, tôi đã làm cái gì để Minh xa cách coi tôi như người dưng. Tôi đã làm cái gì để mọi chuyện thành ra như vậy.Không thể được, không thể chỉ mãi là người nhìn theo bóng lưng của anh cho đến khi mất hút được. Tôi không cho phép.– Yaaa…Tôi gồng mình nắm chặt lại cánh tay của mình, lập tức buông va li, xông lại, nhảy lên và hạ một cẳng vào ngay khuôn mặt đẹp trai đáng giận kia. Minh lao đao vì cú đá của tôi, lùi lại và ngã một cách…đẹp mắt.– Choang…- Tiếng vỡ nát của chiếc điện thoại đời mới vang lên giống như tiếng kêu gào tức giận trong lòng tôi.Tôi hít thật sâu để mình không giáng một đòn xuống người đang đau đớn ngồi dưới đất kia nữa. Nực cười, có lẽ cái tính cách gặp đâu đập đó của tôi sẽ không bao giờ sửa chữa nổi nữa rồi, đặc biệt trong trường hợp này thì không.Tôi chiếu tia mắt khinh thường xuống Minh, tức giận. Và đáng giận hơn, anh ta không thèm đoái hoài đến sự có mặt của tôi, càng không để ý gì đến vết máu trên mặt và chiếc điện thoại đắt tiền vỡ tan tành bên cạnh. Minh vẫn cúi mặt, và tôi khong thể nhìn thấy gì ngoài mái tóc đen tinh tế và chiếc kính cận của anh ta. Chẳng lẽ nhìn mặt tôi khiến anh ta cảm thấy đáng khinh thế sao?Người đáng khinh là anh ta mới đúng.Minh, anh phản ứng gì đi chứ, nói gì đi, tức giận với tôi, chửi mắng tôi hay đại loại đánh trả tôi gấp mười lần cũng được, còn hơn là anh giữ thái độ lơ tôi đi.– Tồi tệ.- Tôi định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, tôi có thể nói gì bay giờ.Nhưng anh không coi tôi là người quen thì tôi biết phải làm sao đây.Tôi ngước đôi mắt đổ hoe ngập tràn nước từ bao giờ lên, ngăn cho dòng chảy không trào tuôn trên má. Nhanh tay quệt đi vệt nước mắt đáng chết kia.Tôi lại khóc rồi. Thật nhục nhã.Nhanh chóng kéo chiếc vali bỏ đi, bước những bước chân thậ dài, tôi là một con ngốc, rất ngốc.Minh đâu muốn gặp tôi, vậy mà tôi cứ vô tư cười tươi chào anh, hổ thẹn. CHAPTER 36.2– Phujtttttttttttttt…khụ khụ…khụ…– CÁI GÌ ĐÂY???Tôi hét lên như phải gió, không thèm để ý đến cái sàn nhà tội nghiệp vừa bị vô tội phun nước cam tung tóe. Mắt trợn hỏa lên, tay run run cầm tấm thiệp cưới màu đỏ thơm nức lên nhìn Hà và anh Long ngồi đối diện. Choáng.– Ê, mày bị mù hả? Thiệp cưới của tao và anh Long mời mày đó.- Con Hà nhìn tôi