Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326333

Bình chọn: 7.5.00/10/633 lượt.

tôi cưới nhau, không có một chút tình yêu nào xen ngang ở đó.Sống trong cùng một nhà, chẳng có gì ngoài những trận cãi vã chẳng cần lí do, những cuộc đối đầu kéo dài bất tận hay đại loại là những trận đánh đấm bất phân thắng bại.Lâm Vũ Quỳnh, theo như tôi biết là một con nhóc mà luôn đặt ra cho mình chủ nghĩa vui là chính. Cái đầu chỉ biết đến quậy phá người khác, và ngoài ra chỉ là một con nhỏ bất cần chẳng bao giờ sợ ai. Đôi mắt sáng lanh lợi chứa đầy vẻ tinh quáy, cái miệng lúc nào cũng cười toe toét như muốn trêu tức đối phương. Luôn luôn hiếu thắng, không bao giờ chịu thua bất kì ai, điều gì và cái gì.Thế đấy, tổng quan là một con nhỏ phiền toái đáng để dè chừng.Nhưng, cô nhóc Lâm Vũ Quỳnh, nếu như chỉ cần hiểu và quan sát kĩ thì cũng chỉ là một cô nhóc rất đơn giản và ngốc nghếch.Quỳnh luôn luôn tạo ra cho mình một cái vỏ bọc mạnh mẽ, tự tin, chẳng bao giờ cần ai giúp đỡ mình. Cái đầu đầy mưu mẹo khiến ai cũng khiếp nhưng chỉ đơn giản là để tạo ra một niềm vui đến cho người khác. Đôi mắt lanh lợi tinh quái nhưng trong veo, nụ cười đáng ghét nhưng ẩn sau đó và sự hồn nhiên và rất đáng yêu.Đó cũng là Lâm Vũ Quỳnh.Chỉ có một điều tôi không can tâm, đó chính là tôi đã yêu Lâm Vũ Quỳnh, ngay từ lần đầu tiên. Khi nhìn vào từng giác quan trên khuôn mặt cô ấy, tôi đã bị cuốn vào.……Mọi chuyện vốn dĩ đang rất yên bình nếu như không bị xáo trộn bởi sự ghen tuông vô căn cứ của tôi. Tôi đã rất tức giận khi Lâm Vũ Quỳnh luôn miệng khen người con trai khác trước mặt tôi. Cô ta ngốc nghếch đến độ chẳng hiểu gì và cứ thế, khiến tôi phải bực mình.Không thể được, Lâm Vũ Quỳnh là của Vũ Nhật Minh, sao có thể ngang nhiên thân thiết với người khác.Và điều duy nhất tôi có thể làm là trả thù lại những việc mà cô ta gây ra. Cô ta trách tôi à. Làm gì có quyền chứ. Cô ta làm được, tôi cũng chẳng thua kém gì đâu.Nhưng…tôi sai rồi.Tôi nhận ra khi Lâm Vũ Quỳnh nói yêu tôi.Tôi thực ra chỉ là một thằng hèn nhát, ghen tuông vớ vẩn, và có cạy miệng, tôi cũng chẳng thể nào nói ra cảm xúc của mình. Tất cả chỉ là sĩ diện, tính tự kiêu, cao ngạo tới trời.Để rồi hôm nay, Lâm Vũ Quỳnh đi rồi, quay lưng bỏ đi cùng lời nói yêu tôi và lời trách móc cùng nụ hôn mang tên món nợ.Cô ấy, buông tay tôi rồi.Cứ thế, cứ thế, cái bóng dáng nhỏ bé lẩn vào trong bóng tôí giữa đêm khuya tĩnh mịch, không hề có ý định quay đầu lại.Để lại tôi, với cả một mớ cảm xúc chẳng thể nào giải thoát.Lâm Vũ Quỳnh, đừng đi, quay lại với anh.Chỉ có thế thôi, câu nói ngắn gọn. Tại sao nó không thể thoát khỏi cổ họng tôi chứ, tại sao tôi lại không dám nói cơ chứ. Tôi là tại cái gì cảm trở, sự cao ngạo hay rụt rè.Tại sao cô ấy lại đi chứ, còn tôi thì sao, tại sao nỡ nhẫn tâm mà bỏ ra đi khi cô ta nói cô ta yêu tôi chứ. Nếu yêu tôi, sao không ở lại bên tôi.Tôi…Lâm Vũ Quỳnh…Tôi…Lâm Vũ Quỳnh…Rồi sau cùng sẽ là gì đây.Đôi vai nhỏ run run, cô ấy, đang khóc vì tôi ư. CHAPTER 35.1…Pằng chíu…cheng…chập…xoảng….bịch….cốp…– Ya…chết này, chết đi. Dám chém ta. Cho mi chết.Liên tục những âm thanh chém giết cùng những tiếng hú hét ầm ĩ vang lên trong căn phòng ổ chuột bẩn bựa vô cùng.Tôi đang ngồi bệt xuống sàn nhà, dạng toẹt hai chân ra một cách cực kì có duyên, quần đùi áo ba lỗ, đầu tóc bù xù như con chó lông xù, trên tay là bàn phím điều khiển kết nối với màn hình ti vi, đang bấm nhiệt tình, chơi game hết mình.Tình trạng chán đời này của tôi đã kéo dài mấy ngày nay rồi, kể từ khi tôi…bị đuổi việc bởi cái lí do rất củ chuối.…Đại ca gọi, đại ca gọi…Lại là cái, nhạc chuông quen thuộc gắn bó muôn đời muôn thủa mà tôi không bao giờ có thể bỏ nó được. Tôi buông bàn phím xuống.– Hai, ma mi yêu quý của con khoẻ không ạ? – Đó là một câu hỏi rất chi là lỗi thời của những người con ở xa nhà dành cho bố mẹ.Không thành tâm tí nào, nhưng thôi, dù sao cũng cho có tí gọi là lâu ngày không liên lạc.– Lâm Vũ Quỳnh, tại sao con lại bị đuổi việc.- Mẹ tôi lại hét toáng lên như phải gió.Cái kiểu gọi cả họ lẫn tên này thật là khó chịu, tôi lớn rồi chứ có bé rại gì đâu cơ chứ. Chậc. Cứ tưởng xa nhà là hết phải chịu cái cảnh bị lỗ tai tra tấn chứ.– Sao mẹ nắm bắt tin tức nhanh thế.- Nếu tôi nhớ không có nhầm thì chuyện tôi bị đuổi việc ngoài tôi ra chỉ có dì biết thôi mà.– Sao con luôn đùa cợt thế chứ? Nói, sao mà bị đuổi việc.- Mẹ tôi thở dài thườn thượt trong điện thoại.Dù sao thì lời nói của mẹ cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến tôi nữa rồi. Vì bây giờ làm gì còn cái kiểu trừ tiền tiêu tháng nữa đâu, hớ hớ. Tôi lớn rồi mà, tôi tự làm việc kiếm tiền rồi đấy.– À, tại mấy lí do vớ vẩn thôi mẹ. Có sao đâu, con tìm việc khác.– Việc khác, việc khác…con nói mà không suy nghĩ à? Con có biết con bị đuổi việc mấy lần rồi không. Ba lần rồi con biết chưa.Chính xác, tôi còn không hiểu tôi nghĩ gì nữa. Mới một năm ra trường, tôi bị đuổi việc ba lần, đa phần đều là vì cái tính muôn đời cố chấp của tôi. Có lẽ tôi phải chỉnh đốn mình dài dài đây.Nhưng mà cũng may, Ý là một nước có tỉ lệ thất nghiệp thấp, nên tìm việc cũng không mấy khó mất nhiều thời gian, hơn nữa bằng tốt nghiệp của tôi cũng thuộc dạng không tồi, tôi thông mi


Old school Swatch Watches