XtGem Forum catalog
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326392

Bình chọn: 7.00/10/639 lượt.

ho chính hành động của mình.– Thế nên tôi cần đòi nợ…Ngay lập tức, không để hắn kịp phản ứng gì, tôi buông chiếc Vali ra, nhanh chóng túm chặt lấy cổ áo của hắn kéo cái đầu hắn cúi thấp xuống, cùng lúc đó đôi chân tôi kiễng cao lên.Tôi áp mạnh môi mình lên đôi môi lạnh lùng đầy cao ngạo kia, tận hưởng sự mềm mại ở đó.Tôi nhắm mắt, chủ động.Môi cậu, có mùi rượu chát, có mùi vị lạnh lùng vô cảm và có cả vị ngọt ngào thơm ngát.Lần thứ bốn, đây là lần thứ bốn tôi và cậu hôn nhau, nhưng lần này là tôi chủ động. Chẳng ai có quyền cấm tôi hết.Luật đời tàn nhẫn, vay một trả mười, nhưng đối với Lâm Vũ Quỳnh đại náo thiên hạ này thì còn hơn thế, vay một thì phải trả một trăm. Cậu ta dám cướp đi trái tim của tôi, nhưng tôi chỉ bắt cậu ta trả giá bằng một nụ hôn, thật quá lời lãi cho cậu ta rồi.May quá, cậu ta không đẩy tôi ra, chỉ đứng bất động để tôi hoành hành bá đạo đôi môi cậu ấy. Cậu ta có quyền gì mà đẩy tôi ra trong khi cậu ta là con nợ của tôi và tôi là chủ nợ.Tôi tàn nhẫn vậy đấy, nhưng tôi biết làm gì hơn khi tôi rất yêu Minh chứ.Món nợ này ngọt ngào đến mức làm tôi phát điên.Xin lỗi nhé Vũ Nhật Minh, cậu không dành đôi môi này cho tôi, nhưng xin cậu, hãy để tôi tận hưởng nó một lần thôi, lần cuối cùng để tôi thoả mãn tính tham lam của mình.– H..m…h…m…Tôi buông Minh ra khi cảm thấy mình sắp bị ngạt thở mà chết. Buông lỏng cổ áo của Minh ra, tôi chậm rãi đưa tay lau miệng của mình, lấy lại hơi thở lặng nề.Không gian lại trở nên im lặng giống với thời điểm của nó. Tôi im lặng và Minh cũng thế.Tôi không nhìn Minh, hay đại loại là tôi rất sợ ánh mắt sâu hút ma mị kia, tôi sợ phải đối mặt với nó.Bây giờ Minh đang nghĩ gì…?– Chúng ta còn gặp lại.Tôi quay lưng, không nhìn Minh, xách chiếc vali, chậm rãi bước đi. Tâm trạng nghẹn lại, đắng ngắt. Bởi vì nếu nhìn Minh, tôi sẽ…khóc mất.…tách…Và tôi…khóc thật rồi.Hai dòng nước mắt cứ thế lăn trên má, ấm nóng, rơi xuống vạt áo tạo thành những tiếng va chạm nghe thật tội nghiệp.Tôi khóc rồi, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm thấy mình yếu đuối tới mức phát khóc thế này. Ba mẹ đánh, tôi không khóc. Thầy cô mắng, tôi cũng không khóc. Nhưng tôi lại khóc vì một chuyện cỏn con như thế này.Nước mắt, có vị mặn chát, hoà vào dư vị ngọt ngào của đôi môi Minh để lại, tại sao chưa bao giờ tôi cảm thấy đau khổ như lúc này?Cũng may, Minh không nhìn thấy tôi khóc, vì tôi không cần cậu ta phải thương haị tôi đâu.Và cũng may, trời không mưa, vì tôi cũng chẳng cần ai đó đồng cảm với mình.Mạnh mẽ lên, tôi ơi. CHAP 33.1Đó là buổi chào cờ đầu tiên của năm học mới.-Lâm Vũ Quỳnh, lớp 10a7, đi muộn năm buổi, thường xuyên trốn học không lí do, trêu trọc cô A, hỗn láo với thầy B,…Đó mà tiếng thầy giám thị iang oang trên loa nêu tên những học sinh vi phạm trong tuần.Đang nở nụ cười mê hồn và cố tỏ ra phong độ với mấy em xinh xinh đang nhìn mình chằm chằm. Tôi suýt sặc vì nghe thấy cái tên Lâm Vũ Quỳnh.Cái gì mà kinh khủng vậy chứ? Cái con nhỏ tên Lâm Vũ Quỳnh đấy thật đang để xem tướng mạo ra làm sao mà quậy kinh khủng như thế.Tôi liên tưởng ngay đến một con nhỏ tóc tai chôm chỉa đủ loại màu sắc, quần áo rácc tả tơi, khuôn mặt chi chít sẹo lồi lõm và dữ tợn, đi tới đâu là mấy đứa côn đồ vác dao đi tới đó.Thứ con gái như thế đến cả tưởnc tượng thôi cũng thấy khinh thường rồi.Trường tôi mà cũng chấp nhận những học sinh như thế vào học hay sao? Thật là phí phạm cho một cái tên đẹp…Lâm Vũ Quỳnh.Tôi nghĩ liên miên, chợt nhận ra mình đã thái quá rồi. Có bao giờ tôi để tâm đến mấy chuyện này cơ chứ. Lo mà tỏ ra phong độ thu hút sự chú ý của mấy đứa con gái này đi. Lũ con gái này thật tầm thường, chỉ cần liếc một cái đã nhìn tôi say đắm rồi. Cũng phải, tôi đẹp trai quá mà. Chưa bao giờ tôi thất bại khi cua gái.( Au: ta muốn đá đít ngươi).Xong tiết chào cờ dài lê thê như muốn ru ngủ của giáo viên, chúng tôi về lớp. Ngồi yên vị để bắt đầu học tiết thứ hai. Lơ đãng hướng mắt nhìn ra phía sân trường đầy nắng.Tính ngó nghiêng tìm mấy địa điểm tỏ tình dành cho mấy con cá hót gơn ngon này thì tôi chợt giật mình vì tiếng quát rất to của ông thầy giám thị mắt như cú vọ của trường:– Lâm Vũ Quỳnh, vừa rồi em bị nêu tên trên trước cả trường không thấy xấu hổ hay sao còn dám vi phạm nữa.Cái tên Lâm Vũ Quỳnh đập thẳng vào tai tôi khiến tính tò mò của tôi nổi dậy. Tôi phải xem cho bằng được con nhỏ gây choáng váng này mới được mới được.Tôi ngó nghiêng ra hành lang, cùng lúc đó ông thầy giám thị mặt hằm hằm đi qua và phiá sau là con nhỏ có cái tên Lâm Vũ Quỳnh, mặt mày tưng tửng không có vẻ gì là buồn bã hay hối lỗi những gì mình làm ra, đôi mắt đen láy tinh tường sáng long lanh nhưng chứa đầy mưu mẹo, nụ cười rạng rỡ cùng chiếc răng khểnh trông rất thu hút nhưng đểu cáng vô cùng.Phải nói thế nào nhỉ? Mấy cái thứ tưởng tượng hồi sáng của tôi dành cho con nhỏ thì có hơi tàn nhẫn với nhỏ quá. Đúng là cô nhóc sở hữu mái tóc ngắn thật, nhưng là một mái tóc Vic ấn tượng và rất hợp với khuôn mặt thông minh sáng sủa của cô nhóc. Một ngoại hình cao ráo và cân đối đấy chứ? Rất cá tính và năng động khiến tôi cảm thấy như mình bị