Polly po-cket
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326500

Bình chọn: 9.00/10/650 lượt.

điên đây, tôi đang rất điên đây.– Yaaaaa…Mười hai giờ rồi, mười hai giờ đêm rồi, sao tên Minh chết tiệt kia vẫn chưa vác mặt về đây hả? Hắn ta đi đâu mà về muộn thế này cơ chứ?Vậy còn tôi thì sao? Còn lời hứa của hắn với tôi thì sao? Hắn hứa hắn sẽ dự sinh nhật và tặng quà cho tôi cơ mà. Đừng có nói là hắn không biết. Sao dám bắt tôi chờ đợi cả ngày dài rồi trở nên tuyệt vọng đến mức phát khùng thế này,Chết tiệt, Vũ Nhật Minh, cậu chết đi cho khuất mắt tôi. Sao cậu dám chứ, sao cậu dám chọc giận Lâm Vũ Quỳnh.Phịch…Tôi bất lực ngã phịch xuống đất khi cảm nhận được mình kiệt sức đến sắp chết. Hơi thở ngắt quãng từng đợt nặng nề, sức nóng trong người bừng lên khó chịu. Gác tay mình lên trán nhễ nhại đầy mồ hôi, tôi lấy lại được hơi thở ổn định của mình.Nhìn lên bầu trời xám xịt không có lấy một ngôi sao, tôi thấy cuộc đời này thật là chán, cũng giống như tâm trạng tôi vậy, chán nản và kiệt sức.– Ha ha…mày là đồ ngốc.Tôi cười lớn, nụ cười giống như xuyên thủng vào trái tim khiến nó ngừng đập.Mày…mày đúng là con ngốc thật đấy. Mày đang trông chờ cái gì thế này. Mày đang mong Vũ Nhật Minh thực hiện lời hứa vớ vẩn kia à? Mày lấyy tư cách gì mà để cho cậu ta thực hiện chứ.Vũ Nhật Minh, và tôi ngốc khi tôi luôn nghĩ cậu ta quan tâm đến tôi dù chỉ một chút.Nhưng ngốc mà, thì làm sao có thể chứ.Vô vọng…Minh và tôi, kết thúc chỉ là thế này thôi sao?– Cạch.- Cánh cửa sân thượng bật mở.Minh bước ra,nhìn thấy tôi đang nằm vật vã phiá dưới, vẫn giữ nguyên đôi mắt khó đoán của mình, nhẫn tâm quay ngoắt định bước xuống.– Cậu là một thằng tồi. Bộp.Tôi lập tức bật dậy, hét lên. Dồn hết lực vào cánh tay, nhảy đến đấm một cú choáng váng trời đất vào cằm của hắn khiến hắn chới với lùi ra đằng sau.Không để cho hắn kịp mở miệng thanh minh điều gì, tôi đã nhanh chóng xông đến. Coi hắn như cái bao cát, liên tiếp nện những cú đau điếng vào người của hắn.Bộp…bịch…bốpNhững cú đấm đá kinh hoàng liên tục vang lên chẳng hề có sự gì là thương tiếc. Cậu ta đáng bị đánh hàng trăm lần.– Tôi ghét như thế này. Tôi ghét cái cách cậu làm ngơ tôi, ghét cậu thân thiết với người khác, ghét mối quan hệ của chúng ta thành như thế này…- Cứ thế, điên cuồng như con hổ đói, tôi không ngừng những đòn đánh mạnh mẽ vào người Minh.Sao cậu ta không né tránh, cậu ta giỏi võ cơ mà. Sao cưs thể mà chịu những cú đánh của tôi như một tên ngốc vậy.– Và…TÔI GHÉT BẢN THÂN TÔI VÌ SAO LẠI YÊU CẬU.Tôi hét lên, giọng nói vốn dĩ đã rất to nay lại được đà phóng thích. Bàn tay tôi buông mạnh xuống trong không trung.Không gian xung quanh bỗng trở nên im lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua làm mái tóc tôi bay loà xoà trong gió.Đúng thế, tôi yêu hắn ta, Lâm Vũ Quỳnh yêu Vũ Nhật Minh. Không cần biết từ khi nào và vì lí do gì. Nhưng tôi nhận ra đã kịp nhận ra được, tôi yêu Minh, rất nhiều. CHAPTER 31.1 (2)Giống như trái tim của tôi, nó đập mạnh mỗi khi nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ của Minh, nó nhảy điệu Balat nhận được sự quan tâm từ cậu, nó đau nhói khi cậu thân thiết với người khác.Tôi yêu Minh, không được sao? Không ai có quyền cấm đoán trái tim tôi cả. Tình yêu trên hết là sự tự do.Nhưng lần này, trái tim tôi sai rồi. Vì nó đã trọn đúng sự đơn phương mà đi. Thật nực cười mà.– Cậu còn ngốc hơn tôi nữa.Tôi ngước đôi mắt của mình lên nhìn Minh. Cậu ta đứng đó, mái tóc bay trong gió đã che đi đôi mắt của cậu. Cũng chẳng sao cả, dù sao thì tôi cũng chẳng thể đoán ra được điều gì từ đôi mắt bí ẩn ấy. Dáng đứng của Minh vẫn luôn thế, thẳng một cách cao ngạo mà tôi không bao giờ với tới nổi.Cậu ta và tôi, khác nhau quá xa, dài hơn cả một vòng trái đất. Vậy cũng tốt, khoảng cách xa thế tôi sẽ trấn an được tình cảm đang cố trèo cao của mình.Nhếch môi nở nụ cười cứng ngắc, tôi trấn tĩnh mình để mấy giọt nước mắt phiền phức không tự do trào ra. Tôi xoay người, bỏ đi.Hết rồi, giữa tôi và cậu, không còn gì.Tôi nên đặt dấu chấm cho cái tình cảm ngớ ngẩn này của mình rồi. CHAPTER 31.2Chap 31.2– Em nói sao? Đi Mỹ. Tại sao tự nhiên lại muốn đi Mỹ?- Anh Long ngồi cạnh tôi, giật mình hoảng hốt.Không giật mình mới lạ đấy. Tự dưng đùng một cái, một đứa học ngoại ngữ dốt lè tè thông báo sắp tới Mỹ. Ai mà không hoảng cơ chứ.– Hì, bất ngờ lắm phải không?- Tôi cười nhẹ, đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc ngắn củn.– Có phải, em và Minh xảy ra chuyện gì rồi phải không?- Anh Long nhìn tôi thở dài.Tôi vẫn cười:– Em và Minh sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ. Hừm, anh cũng đừng kinh ngạc quá, vì biết trước chuyện sẽ như thế này rồi mà.Tôi và Minh ngay từ lúc bắt đầu đã chẳng có gì thì làm sao có thể xảy ra xích mích chứ. Nếu có, hoạ chăng thì chỉ có tôi có chuyện mà thôi.– Nhưng đi Mỹ cũng là một chuyện không đơn giản đâu. Hơn thế nữa, em mới còn chưa tốt nghiệp cấp ba nữa.– Không sao đâu, em còn họ hàng bên ngoại ở đó, mẹ em xuất thân từ Mỹ mà. Em sẽ học lại.Tôi sẽ dành nốt năm này cho việc trau dồi vốn kiến thức ngoại ngữ xẹp lép của mình. Năm học tới sẽ học lại lớp 12 bên đó. Tôi có dự tính vậy đấy. Xem ra, tôi cũng là một công dân chăm chỉ đấy chứ.– Em tính bao giờ thì đi.- Anh Long trầm ngâm một lúc.– Đêm nay ạ.–