định rời khỏi cái bữa tiệc xa xỉ này rồi. Chỉ là tôi thấy bất mãn một chút vì sự vô lí của ông trời thôi. Bộ não nông cạn của bạn không đáng được hưởng vẻ đẹp cao qúy đó đâu.– Cô nói cái gì.- Sharie há hốc mồm nhìn tôi như không tin vào mắt mình.- Cô dám sỉ nhục tôi.– Chính bạn tự sỉ nhục mình thì đúng hơn đấy. Mặc dù ở đây, mọi người không tin tôi mà tin bạn thì trong thâm tâm, bạn cũng thấy nhục nhã ê chề rồi.Tôi không dễ dàng thua cái con nhỏ đáng chết này đâu.– Cô…- trường hợp này dù có đúng hay sao cũng làm cái gì được chứ.Trừ khi cô nhóc cắn lưỡi tự tử chết ngay tại chỗ. Được thế thì hạnh phúc cho tôi quá còn gì.– À, còn vấn đề này bạn nhầm rồi đấy, người đang ghen tị cũng chính là bạn, chậc, tôi mà đã ghen tị thì tôi cũng sẽ không hành động sau lưng đâu, tôi chơi trước mặt luôn, ví dụ như thế này này…Tôi lập tức với ngay chiếc bánh kem đặt trên bàn, tiến lại, cười đểu cáng, lập tức đập thẳng chiếc bánh xinh đẹp vài khuôn mặt cũng xinh đẹp nối.– Bộp…Chiếc bánh nát bé rơi xuống, để lại một khuôn mặt lem luốc toàn bánh kem giống như ma nữ hiện hồn.Xung quang, mọi người há hốc mồn kinh hãi nhìn chúng tôi, cứng họng không nói lên lời.Tôi mỉm cười tươi tắn, ánh mắt đầy vẻ tự tin không hề có một tia khiếp sợ. Hổ báo tôi còn không sợ, huống gì con nhỏ này.– Xin lỗi vì thất lễ, tôi sẽ đi ngay đây.Tôi bỏ đi một mạch, lướt qua đôi mắt đẹp hút hồn kiên nghị nài đó. Cảm thấy tim rất đauTôi ghen tị, thực sự rất ghen tị. Nhưng tôi đâu có tư cách để nói ra điều đó. Minh và thân mật với cô ta, đâu liên quan gì đến tôi. Chỉ là tự tôi cảm thấy mình như trở thành một con ngốc vậy.Còn nữa, lí do gì tôi ghen tị đây. Vì sao tôi buồn khi xa Minh đây. Tại sao tôi chẳng biết được tôi đang muốn cái gì, và trái tim tôi đang suy nghĩ điều gì. Sao tôi lại không thể đoán được cảm xúc của chính tôi. Rối reng, khó hiểu, bực mình…Minh, Sharie, các người biến hết đi. CHAPTER 30.1– Các người…phải chết…các người phải trả giá.– Á á á…đừng, đừng lại gần tôi.Tôi ngồi một mình trong phòng khách tối om không bật điệ, chỉ có mấy ánh hình ảnh đáng sợ u ám và những âm thanh kinh dị phát ra từ chiếc ti vi nét căng.Tôi trố mắt ra chăm chú xem diễn biến bộ phim ma, ngồi nhai mấy hạt đỗ lạc. Phim này thật là hấp dẫn.Bộ phim ma có tên Y tá báo thù, một bộ phim kinh dị của Thái Lan, kể về một cuộc báo thù của một oan hồn y tá bị giết uất hận đến mức không siêu thoát nổi. Mấy cảnh báo thù thì ôi thôi, sợ muốn tè bậy ra quần luôn, chặt phăng đầu người, nhai nguyên một đống kim tiêm trong miệng, hay là cưa người trong bồn tắm,…quá là hấp dẫn luôn. Không thể rời mắt nổi.…Tạch…Đang xem đến đoạn gay cấn nhất thì đền trong phòng bật sáng phá tan hứng xem phim của tôi. Minh bước vào, khuôn mặt lạnh lùng u ám, áo ngoài khoắc lên vai, trông hắn rất đẹp trai.– Cậu về rồi à? Bữa tiệc vui không?Tôi vẫn tiếp tục trố mắt vào màn hình ti vi toàn những thứ máu me kinh dị, hỏi cho có tí gọi là quan tâm.Và tôi thừa biết, cái gì sẽ chuẩn bị xảy ra.Đúng như tôi đoán, Minh tiến lại gần tôi, lấy chiếc điều khiển hướng về phiá ti vi mà nhấn, màn hình ti vi tắt phụt.Không khí xung quanh bỗng trở nên im lặng và có mùi khó chịu lan toả đâu đây.Chuyện gì đến nó cũng sẽ đến. Tôi mặc dù không có giác quan thứ sáu hay đại loại là có tài tiên đoán. Nhưng trong trường hợp này, người nông cạn đến đâu chăng nữa, cũng có thể dễ dàng đoán ra.– Bỏ ngay cái bộ mặt nhắng nhít kia đi và nói chuyện nghiêm túc với tôi.- Minh đứng cạnh tôi, giọng rất nghiêm túc.– Đánh, chửi, hay đại loại giết tôi thì cứ làm đi.- Tôi đứng bật dậy, cười nửa miệng.Một khi tôi tức giận mà ném cái bánh kem vào mặt Sharie, thì tôi đã xác định được chuyện gì xảy ra với tôi rồi.– Cậu có đầu óc không vậy. Sao dám ngông cuồng trước mặt hàng trăm người như thế.- Minh tức giận quát, chỉ thẳng vào mặt tôi giống một con thú đang sôi máu.Cái kiểu hành sử này của hắn ta giống như hắn ta đang nghiêng về phiá Sha và bênh vực cho cô ta.Sao nghĩ tới cái đó, lòng tôi tự nhiên đắng ngắt vậy.– Cậu muốn biết tôi có óc hay không thì bổ đầu tôi ra mà…– Tôi không nói đùa với cậu.- Chưa để tôi nói xong cậu ta đã tức giận xen ngang họng của tôi.– Tôi có bảo tôi sẽ nói đùa à.- tôi vẫn giữ nguyên cái nụ cười nửa miệng đáng ghét.– Cậu, Lâm Vũ Quỳnh, cậu thôi ngay cái kiểu ngang ngược không chịu thua ai đi. Cậu tưởng như vậy hay lắm à. Sharie là một nhân vật rất quan trọng với công ti, chỉ cần cô ấy tức giận một chút thì cũng đã là một thảm hoạ rồi. Sao cậu có thể trêu tức cô ấy chứ.- Minh quát.– Tóm lại cậu bênh vực cho cô ấy, hay là lo lắng cho vận mệnh công ti đây nhỉ.- Tôi nghiến răng, vẫn cười nhếch mép, thấy miệng đắng ngắt.– Lâm Vũ Quỳnh, cậu…– Tôi nói không đúng sao. Vì một người như tôi đâu có dễ dàng lấy được lòng tin tưởng của người khác. Với cậu lại không thể.- Tôi cười nhạt.Liệu tôi nói việc tôi bị ngã rồi hất nguyên cả li rượu vào người Sharie chỉ là ngoài ý muốn, là một sự cố thì cậu ta có tin tôi không? Không đời nào, việc cậu ta tin tưởng tôi thật là một chuyện phi lí.Mà tôi cũng chẳng có tư cánh lấy được lòng tin của Minh.H