XtGem Forum catalog
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325521

Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.

in lỗi anh nữa, vì tôi chẳng nhớ nổi một chút gì về sở thích của anh đó.Không gian trở nên u uất lạ thường, câu nói của tôi giống như gáo nước tạt thẳng vào mặt Minh giữa trời mùa đông buốt giá vậy. Tôi có cơ sở đế khẳng định thế, vì nhìn khuôn mặt lạnh băn đáng sợ của Minh lúc này mà xem, anh đang rất giận. Mặc dù tôi biết câu xin lỗi vừa rồi chẳng có nghĩa lí gì với Minh cả, đặc biệt là hoàn cảnh này.Tôi…nói dối đấy.Minh thích những không gian yên bình để ngủ một giấc đã đời, những đứa trẻ đáng yêu, thích ăn mình gói mặc dù rất dễ nổi mụn, thích ngắn nhìn bầu trời xanh rộng lớn hay thích những bản nhạc cổ điển không lời từ xa xưa, tất cả, những gì xoay quanh anh, tôi đều biết, rất rõ, chỉ là tôi đang muốn có cái gì đó quyết đoán hơn giữa mối quan hệ lằng nhằng của chúng tôi, cảm xúc của Minh, của Nam hay là của chính tôi, tôi cần một dấu chấm nhỏ, mặc dù nó có không trọn vẹn đi nữa.Ừ, cứ nói tôi thế nào cũng được, tôi thật nực cười mà.– Thể hả?- Câu nói nặng nề của Minh buông trong không gian im ắng ngạt thở.- Có cần tôi nhắc lại cho cô nhớ không đây, thật không công bằng một tí nào hết.Giọng nói mỉa mai, ngôn ngữ mang danh tiếng sếp tổng, nửa đùa nửa thật khiến tôi không thể nhận ra nổi cái hàm ý chứa trong câu nói đó như thế nào.– Ha ha, hay đấy. Anh kể về sở thích của anh cho tôi nghe đi, ở công ti anh kín tiếng lắm, tôi đem rêu rao cho mấy cô gái xinh đẹp đang hâm mộ anh, chắc cũng kiến chác được nhiều thứ hay ho đấy.- Tôi cười lớn, nói nửa đùa nửa thật.- Chắc chắn là để tài nóng hổi đây.Đáp lại câu nói đùa của tôi, Minh cười nhếch mép. Nụ cười đẹp mà sao chứa nhiều hàm ý quá vậy.– Nếu nói về đề tài của tôi, chi bằng kể về chuyện chúng ta từng là vợ chồng, từng sống chung với nhau có lẽ chuyện sẽ hot hơn đấy.- Minh nhìn tôi, tia đôi mắt sắc lạnh lên chiếu thẳng vào khiến tôi có phần run sợ.Nhưng chỉ có run sợ thôi, không ảnh hưởng gì đến khuôn mặt cười cợt như muốn đạp một cú của mình:– Chuyện đó anh còn nhớ sao? Tôi tưởng anh quên rồi.– Cô…Bịch…Minh lập tức túm lấy vai tôi, hất ngược người tôi nằm vật va chiếc ghế sô pha màu đen, đau điếng, hai tay anh đì chặt hai tay toi xuống ghế, chân khoá hai chân tôi bằng đòn khoá Judo, khiến tôi không thể thoát ra nổi. Mặt anh đối diện mặt tôi, giận dữ giống như một con báo bị thương, rất đáng sợ. Hơi thở nặng nề của anh phả vào mặt tôi, hơi thở nặng nề đã từ lâu tôi chưa cảm nhận được.Tình huống quỷ quái gì thế này?– Anh bị điên à? Làm cái gì thế? Bỏ tôi ra.- Mặc dù biết rõ mình không thể thoát khỏi quyền lực của Minh, nhưng tôi vẫn dùng hết sức bình sinh giãy giụa, cố chấp và bướng bỉnh?– Cô khiến tôi phát điên cô biết không?- Minh gằn giọng, vẫn nhất mực siết chặt tôi khiến tay chân tôi tê cứng.Tôi khiến anh ta phát điên ư? Tôi chẳng làm gì động chạm để khiến anh ta bị điên cả? Tôi đảm bảo đấy? Nếu có, thì chỉ có anh ta mới khiến tôi phát điên lên thôi.– Lí do tôi khiến anh bị điên?- Tôi ngước đôi mắt kiên định lên, nói.10 giây…20 giây…30 giây…60 giây…im lặng.– Không có lí do thì anh buông tôi ra ngay, tư thế này rất lố bịch.– Cô…tôi không cần cô phải suy nghĩ giúp tôi, thái độ xa lạ của cô, hành động cử chỉ thân mật của cô với thằng nhóc đó, tất cả khiến tôi phát điên.- Minh gằn giọng. Tôi thấy trong đôi mắt nâu đẹp cuốn hút của anh là tia màu đỏ giận dữ.Không phải sao? Tôi suy nghĩ không đúng và anh sao? Anh ghét tôi mà, lí do gì anh có thể nhớ đến quá khứ của hai chúng tôi?– Không đúng, tôi làm gì liên quan gì đến anh chứ?- Tôi bướng bỉnh- Không thuyết phục một tí nào?Tôi có hành động cử chỉ thân mất với Nam, nam là bạn trai của tôi hiện tại, tôi không thân mật được sao? Thật nực cười, anh ghét tôi mà, vậy tôi yêu người khác anh cũng ghét sao? Thật vô lí. Nếu đã như vậy, chỉ có thể là Minh đang…– Vì tôi ghen.Tôi vừa kịp bật ra cái suy nghĩ gì đó không đáng nghĩ thì Minh cũng phát ngôn một câu nói không đáng nói tí nào?Ghen…Minh đang ghen? Tôi có nghe nhầm không đấy? Minh có hiểu ý nghĩa của từ ghe là gì hay không mà dám nói như thế. Không đúng, điều này là không đúng… Anh đang ghen, vậy là…anh yêu tôi? Không thể nào, ý nghĩ vừa bật ra trong đầu tôi đã lập tức đá phăng nó vào một góc tối tăm nhất của bộ não.Đang tính mở giọng lên tiếng phản đối….– Soạt…rầmTôi và Minh đồng loạt quay về phía cửa ra vào khi nghe thấy tiếng động, Nam đang đứng như trời trồng ở đó, phía dưới đất là một suất gà rán cùng với mấy lon bia đang rơi lả tả trên nền đất.Tôi, Minh và Nam đồng loạt ngỡ ngàng, hoảng loạn nhìn nhau….………………………………………..– Nam à, không phải như cậu nghĩ đâu, tôi đảm bảo đấy.-Tôi ngồi xuống cạnh Nam, thấy ánh mắt của Nam đang nhìn chằm chằm vào đống thức ăn và bia đang để trên bàn, ánh mắt buồn rầu.Lần này thì thực sự tôi toi đời rồi. Thật giống như một đứa lăng nhăng.– Tôi xin lỗi, chỉ là có một số chuyện vớ vẩn thôi? Thật sự không có gì đâu. – Tôi nắm lấy cánh tay của Nam, lắc lắc giải thích. Cậu nhóc có vẻ rất buồn.– Quỳnh à.- Nam quay lại, ôm ghì lấy tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi.- Tôi thật sự rất yêu em, rất rất yêu.Giọng nói rất nhỏ, thỏ thẻ và có phần yếu ớ