Polly po-cket
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325200

Bình chọn: 7.00/10/520 lượt.

ảm xúc lắm, vì cả nhà thừa biết văn của mình nó thuộc dạng “hài bá đạo” mà.Xin hãy ủng hộ mình, câu chuyện chỉ còn một chặng rất nhỏ nữa thôi là hoàn thành rồi. Cảm ơn các bạn nhiều. Hì CHAPTER 45Giờ trưa tại nhà ăn…Tôi đang ngồi ăn cùng mấy cô bạn đồng nghiệp cùng phòng, ăn món ăn khoái khẩu của mình.– Này mấy cậu, hôm qua đi ăn với giám đốc vui quá cơ. Anh ấy thật là đẹp trai, đến cách ăn uống cũng toát lên vẻ quý tộc, nhưng mà buồ quá, chẳng đào mỏ được tí thông tin nào của giám đốc cả.- Cô bạn hám trai nhất phòng tôi lên tiếng, đôi mắt sáng rực rỡ.Quên luôn không nói, cô này đã có bạn trai rồi và chuẩn bị kết hôn, tôi đang thấy thương thay cho bạn trai của cô nàng này, không biết sau khi kết hôn về ăn ở với nhau làm sao đây.Nhắc tới giám đốc nữa, máu từ trong người sôi sục dồn lên não, nóng bừng cả mặt. Chúng tôi đã chính thức đến với nhau trở thành người yêu cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, chuyện này giống như một giấc mơ điên rồ nhất từ trước đến giờ, thật không thể tin nổi. Nhưng nó là sự thật, nó đã xảy ra và khiến tôi mất ngủ cả đêm với những câu nói ngọt ngào và hơi thở ấm áp của Minh. – Ờ đấy, giám đốc nhà mình kín tiếng thật, chỉ nói mỗi thích những cô gái có nụ cười rạng rỡ, chắc mai tôi phải trồng thêm răng khểnh cười cho duyên mới được.- Lại một cô bạn nữa mơ mộng. – Còn phải đính một viên kim cương lên đó để có nụ cười rạng rỡ nữa, mới hút hồn được giám đốc.Xin lỗi đi, giám đốc có người yêu rồi, tôi đây chứ ai, tôi không dễ dàng để mấy cậu cướp mất anh đâu. – Haizza, thật khó chơi, một cô gái có nụ cười tỏa nắng.- Cô bạn hám giai nhất phòng tôi ỉu xìu chống tay lên bàn chán nản.- Hế, nói mới nhớ…Cô nàng đó bỗng nhiên giật mình rồi làm mặt nghiêm trọng khiến mấy người ngồi cùng bàn ngạc nhiên đồng thanh:– Gì…– Hôm qua đó, lúc Quỳnh làm rơi ví rồi bỏ chạy, giám đốc cũng bỏ chạy theo, chắc chắn có cái gì đó mờ ám ở đây.…Sặc, khụ…khụ…khụ…Tôi sặc nước khi mấy ánh mắt lừ lừ trông phát khiếp cứ hướng về tôi mà bắn. Chết tôi rồi, lần này thì tôi không thể nào mà ngóc đầu sống dậy nữa rồi. Người ta nói phụ nữ có giác quan thứ sáu là không sai mà.– Aida, sao lại tự dưng đi bia chuyện tớ với giám đốc, hôm qua tớ chạy về sớm vì đau bụng, chắc giám đốc cũng đau cái gì đó thì sao?- Tôi bắt đầu bịa ra đủ thứ chuyện linh tinh trời đất, trong lòng không ngừng thầm cầu nguyện họ sẽ không phát hiện ra cái gì, biết là tôi chết luôn đấy.– Nhưng chưa hết, nghĩ lại người trong bức hình kia cũng có mũi cao, lông mi dày như giám đốc, không lẽ…- Cô bạn cùng phòng lừ mắt nhìn tôi khiến tôi dựng đứng cả tóc gáy.Ối mà ơi, cứu con.– Thôi đi bà, lúc nào cũng suy nghĩ linh tinh.- Cô bạn khác đập một cái bộp vào đầu cô nàng hám trai.- Giám đốc sao lại có thể có gì với Quỳnh được chứ. Anh ấy là giám đốc của một công ti lớn thế này, hơn nữa lại còn tài giỏi, đẹp trai và sở hữu hàng vạn thứ hoàn hảo, người yêu của giám đốc phải tầm cở minh tinh, hay người mẫu hoặc tiểu thư con của đại gia, nhân viên quèn như mình, thôi ngủ cho sớm đi. CHAPTER 45 (2) – Ờ nhỉ, đúng thế, sao mà tớ không nghĩ ra nhỉ?- Cô bạn hám giai mím môi nhăn mặt, rồi tặc lưỡi một cái ngồi xuống ăn nốt phần còn lại.– Đúng thế, đúng thế, thôi nghĩ làm gì nhiều, ăn đi.- Tôi cười lớp hùa theo.Chợt trong lòng lại có cái gì đắng đắng. Đúng thế, tôi không phải minh tinh, không phải người mẫu, càng không phải mẫu hình phụ nữ lí tưởng để một người có thể yêu, chua ngoa đanh đá và hiếu thắng. Vì thế so sánh với anh càng không thể. Nhưng, tôi tin anh, theo một cảm tính mơ hồ nào đó, tôi tin những lời hôm qua anh nói với tôi. Trong lòng mặc dù có một chút tự ti nhưng không sao, không có gì phải lo hết, miễn tôi tin là được rồi. Và may quá, mấy cô nàng này không biết người đang đương nhiệm chức bạn gái của giám đốc là tôi. Phù…– Ủa, Quỳnh, em ăn trưa sớm thế, sao không gọi anh xuống ăn cùng. Bạn gái kiểu gì thế hả?Một cánh tay với đường áo vest may cao cấp từ đâu đặt bộp lên vai tôi cùng lúc đó là một giọng nói không đáng vang lên lúc này.Một…hai…ba…Không chỉ có một mình bàn ăn của tôi, mà những bàn xung quanh đấy, choáng váng nhìn tôi và Minh:– HẢ… Tôi lập tức, nhanh như cắt, hóa thân thành Ninja thời hiện đại, kéo tay anh chạy bán sống bán chết ra ngoài, càng xa càng tốt, không là bị ném bom như chơi đấy.– HỘC…HỘC…Tôi gập người dừng lại thở hồng hộc khi không còn có thể chạy nổi được nữa, biết chắc chắn là không còn có ai đuổi theo sau lưng, tôi mới quắc mắt nhìn Minh:– Anh bị điên hay sao mà dám nói chuyện của chúng ta không khai thế chứ.- Tôi quát, theo đúng với cái bản tính đanh đá cá cày của mình.– Thế tại sao lại không được nói, em không phải bạn gái anh sao? – Anh nhăn mặt nhìn tôi, vuốt vuốt những lọn tóc rũ rượu lên khi bị tôi kéo thục mạng.Không phải thế, làm bạn gái anh là một vinh dự trời ban, tại sao lại không muốn. Cái này còn điên rồ hơn.– Anh là giám đốc, một nhân vật cao cấp, chàng trai hoàn hảo trong mắt các cô gái, vì thế độc chiếm anh là một việc khiến hàng đống cô gái phai khóc, anh không thương họ à, còn nữa, em sẽ ra làm sao? Anh không nhớ ngày t