rước vì là vợ anh mà em bị dằn mặt đến mặt mũi bầm dập hay sao?Tôi nói một lèo không ngừng nghỉ, thế đấy, yêu một người quá nổi tiếng cũng là một điều hết sức phiền phức, vì thế, tránh tất cả mọi thứ không đáng có xảy ra, tôi chưa điên đến mức thích bị người khác ngược đãi kiểu ghen tị. Nghĩ đến đã thấy ghê ghê rồi, haizza.– Em suy nghĩ ngốc nghếch quá vậy, dù sao thì chuyện của chúng ta mọi người cũng phải biết thôi mà. -Anh nhìn tôi thở dài. CHAPTER 45 (3) Cái thở dài này mang cái ý nghĩa gì đây– Dù sao thì chuyện này cũng chưa công khai vội, em sợ đắc tội với người ta lắm.- Tôi nhìn anh, buồn so.– Chuyện yêu đương sao lại là đắc tội, em làm anh giận đấy.- anh nhăm mặ.– Anh sao hiểu được, em không xứng đáng với anh nên không thể độc chiếm anh được.- Tôi cũng nhăn nhó không kém.– Haaaaaa…ha…– Sao lại cười.- Tôi quắc mắt.– Hóa ra đây là những gì em nghĩ đấy hả?- Anh nhìn tôi, vẫn không ngừng cười.- Em bao nhiêu tuổi mà còn suy nghĩ ngốc nghếch đấy.– Này, sao cứ nói em ngốc thế.– Thì em ngốc thật mà.- Anh xoa đầu tôi, rồi từ từ tiến lại ôm tôi, nhẹ nhàng.- Rất ngốc.Mặt tôi đỏ bừng lên, tim đập thùm thụp, anh ấm thật đấy.– Em là người đã chinh phục được anh, vì thế em không phải tự ti vì không xứng với anh, với lại ngoài em ra, anh chưa hình thành nổi trong đầu yêu một cô gái khác là như thế nào.– ….- Tôi không còn có gì để nói nữa rồi, vì tôi đang chìm trong sự dịu dàng anh mang lại.– Thế nên cứ nói những gì em suy nghĩ, nhé. Không gian im lặng, anh ôm tôi rất chật, tay vuốt mái tóc của tôi, anh ấm quá đi mất, cứ thế này mãi thì tốt nhỉ. Cảm giác có người an ủi chở che mình. Hu hu, tôi ộc máu mũi mất thôi, vì mình là một kẻ biến thái…– Anh đói.- Một lúc sau, anh lên tiếng rất nhỏ, rồi buông tôi ra, nhìn tôi ỉu xìu.– Anh chưa ăn mà, lại còn bị em lôi ra đây nữa.- Tôi nhìn anh xót xa.Anh là giám đốc của một công ti lớn thế này, công việc thì chất lên hàng đống, không ăn cơm đói là đúng rồi.– Ok, nhà ăn thẳng tiến.- Tôi cười toe toét kéo tay anh.Nhận thấy cái thân hình cao lớn mặc dù đã bị tôi kéo mạnh mà vẫn không nhúc nhích, tôi nhăn mặt quay lại:– Sao không đi.– Anh không thích ăn đồ trong nhà ăn.- Anh nhìn tôi, cười nham hiểm.Nụ cười khiến tôi rùng mình vì nó chứa hàm ý rất sâu xa.– Thế chứ anh thích ăn cái gì.- Tôi bực mình.Anh đáp ngay, không do dự:– Môi em. Hể…..anh…đồ.,…BIẾN THÁI…____________________________________________________________________ – Tớ là bạn gái của anh Minh. Tôi bước đến văn phòng kế hoạch làm mặt nghiêm trọng như đức vua thời hiện đại, tuyên bố một câu hùng hồn như thế đấy. Anh Minh nói đúng, tôi là bạn gái của anh, việc gì mà phải sợ bố con…à nhầm, sợ gì ai chứ, nhỉ. Nhưng ngoài dự tính của tôi, không phải là những thái độ ngỡ ngàng, bàng hoàng xen lẫn ghen tị, mà là…– OA….haaaaaaaa, ha…Cả phòng nhìn tôi một lúc, lại quay nhìn nhau, cùng lúc bật cười vang lên cả phòng, những tràng cười rất to, giống như họ đang xem tôi tấu hài vậy. Sao lại cười to như thế chứ.– Mọi người cười cái gì, tớ nói thật đấy.- Tôi làm mặt nhăn như con cún, ve vảy đuôi giải thích.– Có ai nói không tin cậu đâu, chính tai tụi tớ nghe thấy giám đốc gọi cậu là bạn gái cơ mà.– Thế sao mọi người lại cười.- Tôi làm mặt ngu.– Nếu cậu là bạn gái của giám đốc thì càng giành lại anh ấy một cách dễ dàng hơn.– Đúng đúng, vì Lâm Vũ Quỳnh của chúng ta rất là vụng về.Hả??? Tôi có nghe nhầm cái gì không đây, mọi người mới nói cái gì thế.– Không những thế còn không biết nấu ăn.– Chẳng biết tí nữ tính gì luôn.Này, này, muốn tôi vác bom nổ toang cái văn phòng này ra hả…. CHAPTER 46: (END)…– Này, cơm trưa của anh đây, ăn đi mà làm việc nữa.- Tôi giơ hộp cơm ngon lành còn đang nóng hôi hổi ra trước mặt Minh với thái độ…chẳng ra giống gì vào giống gì.– Hơ…- Minh hết nhìn hộp cơm trên tay tôi, sau đó nhìn tôi, nụ cười trên môi anh méo xệch.- Cái này là cơm ở nhà ăn công ti mà. – Cơm đâu mà chả là cơm, anh ý kiến là khỏi ăn luôn đấy, em đang đói cồn cào đây.- Tôi trợn mắt lươn tô hố nhìn anh, mặt nghiêm trọng như bà la sát hiện hồn, ghê chết đi được.– Không phải em nói sẽ nấu cơm trưa cho anh sao? Thế…. – Nín, ngay va luôn, anh trật tự ăn đi.Hờ, có một sự thật luôn luôn đắng lòng, tôi không hề có duyên với mấy cái thứ gọi là công dung ngôn hạnh như thế này.Sau khi bị cả phòng túm lại chửi rủa, chê bai vì một đứa con gái gần 30 tuổi đầu đến nỗi nấu ăn cũng không biết, mặc dù tôi phản đối nghiêm trọng, tôi biết nấu ăn đấy chứ, trứng luộc, rau luộc, mì tôm và xúc xích,…như thế còn chưa đủa hay sao mà còn dám trà đạp lên tấm lòng tự trọng vốn dĩ đã cao ngút ngàn của tôi. Và thế là tôi bước sang giai đoạn đấu tranh tư tưởng, không thể nào mà nhục nhã chịu trận trước mấy cái mồm mép của mấy bà bác lắm chuyện này, không thể được, bạn gái của tổng giám đốc Vũ Nhật Minh, tôi phải là người có đẳng cấp cao.Vì bị tổn thương quá sâu sắc, cho nên tôi mạnh miệng tuyên bố một câu hùng hồn với Minh: Từ nay em sẽ làm bento cho anh”. Câu tuyên bố hùng hồn cùng với khuôn mặt và hành động cũng hùng hồn không kém, khi suy nghĩ lại, tôi muốn tét vào cái m
