XtGem Forum catalog
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325395

Bình chọn: 8.00/10/539 lượt.

Kiya là được rồi.” Chung Lăng khẽ mỉm cười, cô đâu có phải là Diệt Tuyệt sư thái[1'>, cũng không có ba đầu sáu tay, không đến mức khiến cô bé phải sợ như vậy.“Dạ vâng, thưa giám đốc.”“Hả?” Chung Lăng cau mày.“Dạ, em biết rồi chị Kiya.” Đới Hiểu Lam vội sửa lại, lúc này Chung Lăng mới mỉm cười tỏ ý hài lòng. Đới Hiểu Lam thẹn thùng nói: “Nếu không còn việc gì nữa thì em xin phép ra ngoài”.Chung Lăng hiểu ý mỉm cười: “Ừ, em ra đi”.Đưa mắt dõi theo bóng Đới Hiểu Lam ra ngoài, Chung Lăng chìm trong suy nghĩ. Cô đã xem qua tài liệu về nhân viên của cô, Đới Hiểu Lam mới vào làm việc chưa đầy một năm, trên lý thuyết, kinh nghiệm của cô bé này chưa thể đủ để làm trợ lý giám đốc, nhưng hiện tại lại được sắp xếp vào vị trí quan trọng này, không hiểu lý do bắt “Có việc gì không?” Chung Lăng dụi mắt.Phương Nhiên cười khúc khích: “Công ty tổ chức tiệc chúc mừng chị đến nhận công tác, chị quên rồi à?”Chung Lăng vỗ mạnh tay lên đầu, cười nói: “Đúng là tôi quên thật”.“Đúng là sếp lớn nên hay quên.”Vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng được thốt ra từ miệng Phương Nhiên nghe rất chối tai. Nụ cười không thật lòng của cô ta khiến Chung Lăng cảm thấy rất khó chịu. Cô chỉ cười mà không nói gì thêm, thu dọn sơ qua bàn làm việc rồi nói: “Đi thôi”.Mấy vị lãnh đạo cấp cao của công ty đều tự lái xe đi, chỉ có Hạ Dương chủ động đề nghị chở bọn họ.Đợi lúc đèn đỏ, Chung Lăng phát hiện thấy Hướng Huy lái một chiếc Volkswagen Tiguan màu xanh sapphire đi đầu tiên, ngay sau đó là chiếc Volkswagen Sagitar màu đỏ và chiếc Volkswagen Golf Gti màu đỏ tươi. Chiếc Santafe màu đen mà họ ngồi đi cuối cùng.Nhìn vẻ lái xe chăm chú của Hạ Dương, bất giác Chung Lăng cảm thấy buồn cười, đúng là cô có duyên với chiếc xe này.Trong phòng ăn của nhà hàng, Chung Lăng nhìn thấy Thích Đình Đình, kế toán trưởng phụ trách tài vụ của công ty và giám đốc phụ trách bộ phận hậu cần Bành Húc, hai người này không tham dự cuộc họp buổi sáng.Thích Đình Đình là cô gái rất trẻ trung, xinh đẹp. Chung Lăng chưa đến ba mươi tuổi mà đã được ngồi ở vị trí giám đốc thị trường, vốn là một kỳ tích, không ngờ xem ra cô gái Thích Đình Đình này còn kém cô mấy tuổi.Còn Bành Húc thì trông rất thô kệch, mặt đầy nếp nhăn, nếu vị này không có mặt ở đây sớm thì suýt nữa Chung Lăng đã tưởng anh ta được cử đến để thu tiền bảo vệ.Thức ăn đã được mang lên một nửa, rượu chưa quá ba tuần, Hướng Huy mỉm cười nói: “Mọi người cứ vui vẻ đi nhé, tôi cáo lỗi về trước”.Bất chấp sự hò hét và những tiếng la ó phản đối của mọi người, ý cười ấm áp hiện trên khuôn mặt lạnh lùng, Hướng Huy vẫy tay chào mọi người rồi ra về.Chung Lăng mím môi, cố ý nói: “Tổng giám đốc Hướng làm như thế mọi người sẽ mất hứng đấy”.Hạ Dương cười liếc cô một cái: “Từ trước đến nay sếp tổng luôn như vậy, dần dần sẽ thấy quen”.Phương Nhiên tiếp lời rất đúng lúc: “Sếp tổng về rồi, bọn mình mới được chơi thoải mái”.Thích Đình Đình chớp chớp mắt: “Đúng rồi đấy, ăn xong đi hát karaoke nhé, ngày mai vứt hóa đơn cho sếp Hướng là được”.Giọng điệu thoải mái của cô khiến mọi người đều cười ồ.Nói thực, với một đội ngũ có tiềm năng và đầy sức trẻ, Chung Lăng rất muốn hòa nhập với họ, nhưng cô hiểu rằng, bầu không khí đoàn kết, dễ chịu đó không có chỗ dành cho cô.Lời dự đoán của Chung Lăng không sai, bữa tiệc chào đón cô mặc dù không nguy hiểm như Hồng Môn Yến[1'>, nhưng cũng đầy sóng ngầm.Bành Húc nâng ly lên trước: “Giám đốc Chung Lăng, tôi mời chị một ly”.Nụ cười thấp thoáng trên môi Chung Lăng, cô uống một hơi cạn ly.“Tửu lượng của giám đốc khá thật đấy.” Phương Nhiên vỗ tay đầu CHƯƠNG 1 (10)tiên rồi rót cho Chung Lăng một ly rượu vang đầy, nâng ly mình lên, cười híp mắt: “Tôi cũng mời giám đốc một ly, chúc mừng chị đã đến làm việc ở chi nhánh Thượng Hải”.Rõ ràng Chung Lăng nghe thấy có tiếng phì cười, định xem đó là ai nhưng lại không biết tiếng cười phát ra từ hướng nào. Cô bình thản uống cạn ly rượu, mày hơi cau lại: “Mời Phương Nhiên”.Rõ ràng là Phương Nhiên không uống được rượu, miễn cưỡng uống hết một ly, người đã nhìn hơi lảo đảo, Tư Mẫn vội đứng dậy, nheo mắt nói: “Giám đốc, ta cũng cạn ly chứ nhỉ?”Sự việc đã đến nước này, dù ngốc đến đâu Chung Lăng cũng nhận ra ý đồ của bọ họ. Cô xoay ly rượu, miệng lộ ý cười: “Mấy người định cấu kết với nhau chuốc cho tôi say đúng không?”“Giám đốc vui tính thật đấy.” Sắc mặt Tư Mẫn hơi sầm xuống, nhưng rồi lại nhanh chóng cười tươi như hoa: “Giám đốc đã uống với anh Bành Húc và chị Phương Nhiên, đừng có không nể mặt em nhé”.Ngay cả trò kích tướng cũng lôi ra rồi, mấy khi được bọn họ trọng vọng thế này đâu, sao Chung Lăng lại có thể để họ thất vọng, cô cau mày, uống hết ly rượu mà không hề chớp mắt.Tư Mẫn bại trận ngồi xuống, tiu nghỉ gắp một miếng thức ăn đưa vào miệng, nhai uể oải.Chung Lăng liếc Hạ Dương đang ngồi hơi chếch với cô phía đối diện, tiếp theo sẽ đến lượt anh chàng này đây. Cô thầm cười khẩy trong lòng, định chuốc cho cô say, hãy đợi đấy. Kiếp này cô chỉ say một lần, suýt thì gây ra họa lớn, nếu không phải… Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy hãi hùng.Cô thở phù một hơi dài, cố gắng gạt đi ký ức