My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213252

Bình chọn: 9.5.00/10/1325 lượt.


Ren cúi sát mặt tôi, cái tên này cứ thích dí sát vào nhau thế này thì phải?

Ren nhắm mắt lại, càng ngày cái mặt xinh đẹp của hắn càng gần tôi, làm tim tôi nhảy loi choi, còn mặt thì nóng ran, tê rân rân, cơn nóng xuống tới tận cổ rồi lan khắp người.

Ren nhanh chóng hôn lên trán tôi một cái rồi đứng dậy, phủi phủi cho thẳng quần áo, vô cùng bình thản vào nhà vệ sinh…

Cái tên chết tiệt! Làm tôi… tôi… tôi điên mất rồi!

CHAP 20 : SAYA GẶP NẠN.

Vì cái chuyện ban sáng mà tôi cứ tránh mặt chẳng dám nhìn thẳng vào Ren. Cái tên… không suy nghĩ trước khi hành động này! Thật là… Bây giờ người khổ là tôi này!

Tôi mặc kệ hắn. Hắn mặc kệ tôi. Hai người cứ im lặng mà đi cạnh nhau trên đường đến trường. Cho tới khi đến gần cổng thì hắn nói:

– Tôi đã sắp xếp lại chuyện kí túc xá, quần áo, các thứ của cô. Tối nay về phòng 13 với tôi.

Tôi có chút ngạc nhiên. Hắn đã sắp xếp? Ý của hắn là sao? Cơ mà từ hôm qua đến giờ hắn toàn bên cạnh tôi thì sắp xếp khi nào cơ? Ren thật khó hiểu.

Tôi và hắn tách nhau ra, ai về lớp người nấy. Tôi thấy Saya, ôm lấy cậu ấy từ phía sau:

– Hù!

– Haha! Yuki à! Cậu lớn rồi đấy, đừng có chơi trò con nít kiểu này chứ!

– Tớ cứ chơi đấy! Rồi sao nào? – tôi cười khì. Mặt cô nàng đỏ hết lên rồi! Thú vị thật!

– Này! Cậu nhất định phải giúp tớ!

– Sao thế? – nhìn vẻ mặt khổ sở của Saya, tôi giật mình. Chẳng lẽ có chuyện gì nghiêm trọng lắm?

– Không có gì đâu, chỉ là… có một tên bám dai như đĩa, tớ không tài nào gỡ được! – Saya cười trừ đáp.

– À. Thì ra là vậy! Ai bảo cậu dễ thương quá làm gì chứ? – tôi trêu nhỏ, cái mặt nhỏ lại đỏ ửng.

– Không đùa nữa nhé! Cậu mau tìm cách giúp tớ!

– Tất nhiên… – tôi đăm chiêu suy nghĩ – A! Tớ có cách rồi này!

– Thật chứ?

– Ừ! Tớ nhất định sẽ giúp cậu!



– Cái gì? Tôi làm bạn trai giả của cô ta à? – Ren hét lớn.

– Suỵt! Kín tiếng một chút chết người à? – tôi giật mình đưa tay bịt miệng Ren.

Chúng tôi đang chui vào một góc tối của trường để bàn chuyện lớn… vào giờ ăn trưa.

– Cô nghĩ ra cái trò gì thế này? – Ren cáu gắt ngồi phịch xuống thảm cỏ, cả người ngã ra sau, chống lên hai tay.

– Tôi phải giúp cô ấy! Nhưng tôi không nghĩ ra được thêm ai khác ngoài cậu cả. Hì hì… giúp tôi nhé! – tôi cười trừ. Không ổn! Hắn tức thật rồi! Thôi chết tôi!

– Không! – hắn nghiêm giọng đáp, hàng chân mày vẫn cứ xô vào nhau.

– Đi mà! Nha! Nhá! Đi mà! Ren siêu đẹp trai ơi!

– Không là không! Nịnh nọt vô ích!

– Ren ơi! Thành khẩn tuyệt đối van nài cậu!

– Hừ. Làm xong tôi được gì? – Ren thở hắt ra.

– Được gì à? Cậu thích gì cùng được! – tôi cười tít mắt – À! Ngoại trừ những thứ quá kì quặc! Ok?

– Ok. – Ren cười đểu.

Ấy! Sao tôi có cảm giác, tự bản thân đã đặt mình vào nguy hiểm thế này? Tôi bất giác rùng mình, nuốt nước bọt cái ực.



Tan học, tại Tiffa…

Ren và Saya đang… nắm tay nhau ngồi chờ tên kia. Tôi loay hoay với công việc… nhưng thật sự chẳng thể nào tập trung nổi. Nhìn hai người đang tình tứ kia… tôi… thừa nhận là tôi đang ghen.

Cái cảm giác này thật khó chịu a! Vừa buồn, vừa tức giận, vừa mất tập trung! Chết tiệt! Cái trò này là tôi bày ra chứ ai! Cơ mà sao bây giờ tôi lại khó chịu như vậy! Aaa!! Tôi thở dài thườn thượt. Tôi cố gắng để không đưa ánh mắt sang chỗ của hai người đó.

Leng keng…

– Kính chào quý khách.

Ở ngay cửa ra vào của Tiffa có một cái chuông, khi có người đẩy cửa đi vào hoặc bước ra, cái chuông sẽ kêu lên.

Là một tên WW tươi cười hớn hở, có lẽ cùng tuổi với tôi. Tên đó đi thẳng tới bàn chỗ Saya và Ren đang ngồi… khuôn mặt đột nhiên ngập đầy sát khí. Thật không thể tin được, đây lại là khuôn mặt của một WW.

Có lẽ cái loại DW hay WW không phải hoàn toàn quyết định tính cách của một pháp sư.

– Đây là… – tên đó nheo mắt nhìn Ren, sau đó nhìn Saya.

– Là bạn trai của tôi. – Saya lạnh lùng đáp.

– Bạn… trai? Em vừa nói là… bạn trai?

– Hôm nay tôi hẹn cầu đến đây, là để cảnh cáo cậu. Tuyệt đối! Đừng quấy rầy Saya của tôi. – Ren trừng mắt, giọng nói lạnh như băng, đôi mắt lạnh lùng xoáy sâu vào tâm hồn đục ngầu của tên này.

– Em… nói dối đúng không? Rõ ràng anh đã điều tra mà? Em chưa có bạn trai! – tên này mất kiên nhẫn hét lên.

– Cậu dám điều tra tôi đấy hả? – Saya cau mày, giọng run run. Chẳng biết là sợ hay là tức?

– Em là của anh! Đừng nói dối nữa! Anh không tin đâu! – tên đó đập bàn rõ to rồi đứng dậy, đi sang chộp lấy tay của Saya, lôi nhỏ đứng dậy.

– Này. – Saya giật tay ra nhưng xem chừng không làm được gì vì tên kia khỏe quá. Ánh nhìn của cả quán bây giờ đang tập trung về phía ba người này. Khách hàng thì tò mò, còn các nhân viên trong quán thì tâm hồn tan nát vì thấy Ren có bạn gái.

– Buông ra. – Ren bạo lực đặt tay mình lên cổ tay tên đó.

– Chết tiệt!

Tên đó buông Saya ra, giơ nắm đấm chuẩn bị vung vào mặt Ren thì cơ thể tôi tự nhiên chạy đến.

“Bam!”

– A! Tay tôi! – tên đó ôm tay rên la ầm ĩ.

Tại sao thế nhỉ? Là do tôi đã đưa mâm ra đỡ. Cái mâm sắt mà chọi lại với nắm tay thì cái nào đau hơn nhỉ?

– Yuki! – cả Ren và Saya cùng đồng thanh, ngạc nhiên nhìn tôi.

– Con khốn lắm chuyện! – tên WW thét lên, chuẩn bị


Lamborghini Huracán LP 610-4 t