sang lớp đưa cô đi.
Ren nói rồi đi thẳng, để lại tôi đứng giữa sân thẫn thờ, mặt hơi nóng lên tí. Thở đều, bình tĩnh, suy nghĩ, tim ơi đừng có nhoi nữa! Hắn tốt như vậy chắc chắn là có lí do cả! Đúng rồi! Không thể nào tự nhiên tốt vậy được! Không được để dính bẫy của hắn. Dám lắm hắn dụ mình rồi bán qua Trung Quốc thì tiêu. Nhưng mà… tim không nghe lời não!! Hic! Cứ mãi hồi hộp thì biết làm sao…!
Reng! Reng!
Tiêu rồi! Trễ rồi! Trời ơi! Trễ mất rồi! Ngày đầu tiên đi học của tôi!!!!!!!!!!!!! Tôi chuẩn bị lấy đã phóng nước đại. Nhưng còn đang mừng rỡ vì đến được cửa lớp trước giáo viên thì…
– A.
Do quá vội nên tôi va vào một cô bạn, cả hai cùng giật mình hét lên. Cô bạn quay sang nhìn tôi, mắt long lanh nước như khóc. Ấy chết thật! Hình như tôi chạy hơi nhanh, tông hơi mạnh.
– Xin lỗi! Xin lỗi! Bạn đau à?! Có sao không? – tôi rối rít nói.
– Cảm ơn bạn, tớ không sao đâu. – cô ấy cười nói.
Ấy chà! Dễ thương quá! Cô ấy nhỏ nhắn, đáng yêu, khuôn mặt xinh đẹp, phù hợp với mái tóc bồng bềnh gợn sóng. Chả bù với tôi…
– Vào lớp thôi.
– Ừ. Tớ là Saya, bạn tên gì?
– Tớ là Yuki.
…
Tan học,…
– Bye bye Yuki, Saya.
– Bye mấy bạn! – tôi và Saya cười đáp lại mấy cô bạn mới quen trong lớp. Tôi quay sang nói với Saya – Vậy mai gặp nhé!
– Ừ. Bye bye! – Saya cười rồi ra khỏi lớp.
Tôi mỉm cười chậm rãi bước ra ngoài, đứng tựa lưng vào bức tường của lớp học chờ ai đó, đột nhiên trông thấy một đám con gái bu thành một cục vào cái gì đó. Tôi nhíu mày nhìn. Gì mà màu mè dữ vậy! Có cái gì mà thu hút thế kia chứ! Hàng giảm giá chắc! Xì! Còn cái tên Ren này! Làm gì mà lâu thế không biết!
Tôi nguyền rủa hắn. Có phải hắn cho tôi leo cây không vậy…! Nếu là cái tên này thì dám lắm nha! Nhiều khi giờ nay hắn đang ở kí túc xá mà cười tôi với vẻ mặt khốn nạn? Aaaaa!!!!! Tôi sẽ giết hắn. Nhưng mà… hắn cười nhạo tôi ở kí túc xá cơ mà, sao tôi nghe tiếng hắn gọi tên tôi nhỉ?
– Yuki! Cứu tôi! Mau lên!
Đúng là hắn thật! Là Ren đang bị đám con gái bâu vào. Như rác bị ruồi bâu vào ý. Vậy té ra cái đám lố nhố trước lớp tôi là do hắn gây ra! = =”
CHAP 3: MẮC KẸT
Sau một hồi hộc hơi giải cứu hắn, cuối cùng cả hai phải chạy thụt mạng. Nghe hắn gọi, tôi cố gắng chen vào trong để kéo hắn ra, bị xô qua, đẩy lại cứ tưởng mình tiêu luôn rồi. Tôi vốn nhỏ con, bị đám nữ sinh kia chèn ép đến dẹp lép. Thật là đáng sợ! Làm sao mà hắn có thể đứng trong đám đó tới nửa tiếng chứ?! ~o~
Tôi bị xô ngã, ngồi bệt xuống đất mà nhăn nhó, cái tên sao chổi xui xẻo, tự nhiên giúp hắn chi để mình bị đau như thế này! Một bàn tay kéo tôi đứng dậy. Là Ren. Hắn nhìn tôi với ánh mắt khinh thường, cười khẩy một cái. Đám nữ sinh xung quanh liếc xéo tôi, mà quan tâm làm gì, quan trọng là tôi ghét tên khốn đó! Tôi biết là tôi vô dụng, nhưng có cần phải khinh bỉ như vậy không!?
Anh có ngon thì cứu cả hai ra khỏi đám lằng nhằng này đi! Làm như mình hay lắm ý. Tôi nhìn hắn với ánh mắt hình quả bom nguyên tử. Đột nhiên tiếng la ó của đám nữ sinh tắt ngúm, mọi hành động xung quanh đột nhiên dừng lại hết. Là phép thuât ngưng đọng thời gian… hả… đó là phép thuật cấp cao? Làm sao hắn… hắn… Ờ thì… ok! Hắn có tài đấy, nhưng tôi vẫn không công nhận đâu!
Ren kéo tay tôi len ra khỏi đó, chạy ra sân sau của trường, rồi thời gian lại trôi bình thường.
Tôi vứt hết ba lô, cà vạt, áo khoác xuống thảm cỏ, ngồi xuống ghế thở dốc. Ren cũng vứt hết ba lô áo khoác, nới lỏng cà vạt, ngồi xuống cạnh nhìn tôi cười. Tên điên! Mệt muốn chết còn cười toe toét.
Ren đột nhiên ngồi lại gần tôi, tay áp sát mặt tôi. Ôi mẹ ơi! Tim tôi đập thình thịch, má thì nóng ran. Ren chăm chú nhìn tôi ‘say đắm’… Tôi biết tôi đẹp, nhưng nhìn kĩ thế này tôi cũng ngại lắm nhá. Ren lấy ngón cái gạt nhẹ trên má tôi.
– Đồ ngốc cô làm gì mà cái mặt như thế này?
– Tôi làm sao cơ? – tôi tò mò, bẽn lẽn ngước mặt nhìn hắn.
– Dính màu đen này. Haha. – Ren quẹt mạnh gò má tôi cho sạch vết nhơ.
Tôi xấu hổ cuối gằm mặt xuống. Gò má đã đỏ nay xấu hổ còn đỏ hơn. Cái tên lưu manh này thật biết trêu đùa người khác! Tôi gạt tay hắn ra một cách bạo lực, quắc mắt sang hắn.
– Anh ăn cắp ăn trộm hay mượn tiền không trả để họ dí theo đòi phải chạy thục mạng như vậy? – tôi xỉa.
– Tại ai mà tôi phải qua khu nhà của WW. Tại ai mà tôi phải chìa mặt ra cho mấy nhỏ đó thấy?! Hả? Họ cứ nhảy xổ vào xin nick Face!!!!! Người mệt là tôi đây! – Ren nói giọng vô cảm, nhưng ánh mắt đầy giận dữ nhìn tôi, sau đó quay đi chỗ khác hậm hực.
– Thế cơ à. Đệp trai cũng khổ ghê ha. Sao vậy… Giận hả?
– Hừm. Vì cô khen tôi đẹp trai nên tôi bỏ qua cho cô đấy. – hắn cười nhẹ, tay xách hai cái cặp lên.
– Đồ cuồng bản thân. – tôi trề môi khinh bỉ lầm bầm.
– Gì?
– Ô hô! Không có gì!
Ren lườm tôi phát, rồi hai cái cặp trên tay hắn lơ lửng trong không trung, không gian xung quanh nó còn lấp lánh màu sắc trông rất là lung linh a.
– Chà! Anh làm gì mà hay thế?
– Thì… phép thuật? – Ren đưa ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.
Tôi biết mình đã hỏi một câu rất chi là ngu nên ngay lập tức đánh trống lãng. Tôi đứng dậy, vươn vai, nhét áo khoác vào cặp, cà vạt
