hạy nhanh vào tolet.
– Ủa mày làm hay vậy _ Duy nhìn hắn ngưỡng mộ.
– Tao mà _ hắn vênh mặt lên làm bộ chãnh.
– Thui đi cha. Mà từ lúc về tao thấy mày thay đổi nhiều lắm ???
– Ừ, bản thân tao tao cũng thấy vậy _ hắn gật đầu mỉm cười đồng tình.
– Nè !! 2 người còn đứng đó nói chuyện mau mau nào _ nó từ trong tolet chạy ra hối rồi chạy thẳng một mạch xuống đất.
– Nè chờ với hai với _ Duy kêu với theo.
– Hai người nhanh đi nào !! Làm gì chậm chạp thế hở _ nó quay lại tiếp tục hối.
– Trời con nhỏ này làm gì đi nhanh thế còn sớm mà _ Duy nhăn nhó nói.
– Chắc lên trường xem điểm chứ gì ?? _ hắn tiện miệng giải thích cho Duy.
– Điểm thi ấy àk ??? Vớ vẩn xem làm gì ???_ Duy tiếp tục nhăn.
– Thì Nhi khác mày. Thôi chạy nhanh đi em mày chạy tới đằng kia rồi kìa _ hắn nói xong chạy theo nó.
– Trời ơiiiiiii !!! Sao số tui khổ vậy trời !! Ê hai đứa kia chờ tao với coi _ đang đứng than vãn thấy không còn bóng 2 đứa nó, Duy co giò chạy theo.
– Hộc hộc, cuối cùng cũng đến nơi, mà sao đông vậy Khánh ??? _ nó cuối xuống thở nhanh.
– Thì người ta coi điểm chứ làm gì ??? _ hắn đáp trả câu trả lời vô duyên của nó.
Nó không quan tâm lời hắn nói, len lỏi vào đám đông xem điểm. Duy vừa chạy tới, định lại chỗ hắn thì :
– Khánh !! Em cũng tới xem điểm hả ???_ Trân từ đâu chạy tới khoác tay hắn.
– Dạ._ hắn thờ ơ đáp.
– Chị cũng vậy nè. Mà em cần gì xem cũng đủ biết tròn điểm rồi nhở ??? _ Trân nhìn hắn cười.
– Em không biết _ hắn đáp trả không nhìn Trân, mắt đảo tùm lum kiếm nó.
Còn nó sau khi len lỏi trong đám lộn xộn đó cũng xem cái bảng công bố điểm khối 11 :
1/250. Hoàng Đăng Khánh điểm số ( 300/300)
2/250 Vương Nhất Huy và Đặng Minh Duy điểm số ( 298/300)
3/250 Dương Minh Châu điểm số ( 295/300). 4………………….
5………………….
……………………..
……………………..
54/250 Đặng Thùy Nhi điểm số ( 236/300)
Nó sững sờ nhìn bảng điểm, một cảm giác lâng lâng lan trong người nó. Lần đầu tiên nó được hạng 54 trước giờ toàn gần cuối. nó vui mừng định xoay chạy nhanh ra khoe với hắn thì :
– Mày nhìn kìa, anh Khánh với chị Trân lại được hạng nhất toàn khối 11 và 12 rồi kìa _ NS 1
– Ừ 2 người đó xứng đôi thật đúng là trai tài gái sắc _NS 2.
– Nhìn kìa 2 người đó đang đứng cạnh nhau kìa, thân mật kinh chưa kìa.
Nó nhìn ra bên ngoài, hắn đang đứng cạnh chị ấy, mọi người nói đúng thật,2 người đứng cạnh nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ mà không một ai có thể xen chân vô được ngay cả nó cũng vậy. Những lời mọi người nói cùng những gì nó thay được như một mũi dao hai lưỡi đâm thẳng vào trái tim của nó, mọi hạnh phúc vui mừng muốn được chia xẻ cùng hắn đều đã tan biết trong không khí. Nó lặng lẽ bước nhẹ ra khỏi đám đông, tiến về lớp. Duy cũng đã về lớp từ lâu, có lẽ trái tim Duy không chịu nổi cảnh tượng trước mắt mình, ” nụ cười thiên thần ấy vẫn hiện hữu trên môi em nhưng nó đã không dành cho anh ”. Lúc nãy vì Trân biết Duy đứng sau nên càng thân mật với hắn hơn, ”Mình đang hy vọng điều gì cơ chứ ??? Trông chờ anh ấy ghen sao ??? Liệu có quá ảo tưỡng khi trò chơi đã kết thúc ??? ”. Hắn đứng một lúc chã thấy nó đâu, chán nãn đi về lớp
********************
Nó vừa vào lớp Huy và Châu đã lại chúc mừng nhưng cái mặt nó chã vui tí nào với lại cũng không thấy hắn đâu nên Huy đã nghĩ có chuyện gì xảy ra :
– Nè cậu sao vậy ???? Chẵng phải cậu được tới hạng 54 luôn sao lại buồn ??? _ Huy đặt tay lên vai nó, nhìn nó lo lắng.
– Ừ mày sao vậy ???_ Châu cũng lo lắng không kém.
– Ơ Nhi hông sao đâu, 2 người đừng lo _ nó ngửa mặt lên nở một nụ cười gượng gạo.
– Nhưng………..
Vừa lúc đó hắn cũng bước vào lớp lai chỗ nó trông có vẻ rất tức giận :
– Nè !! Cậu về cũng nói tớ một tiếng chứ._ hắn tức giận nhìn nó.
– Tớ…._nó ngước nhìn hắn, mắt rưng rưng.
– Cậu vừa thôi làm gì tức giận như vậy _ Huy đẩy mạnh hắn ra.
– Việc này có liên quan gì đến cậu ??? _ hắn nhìn Huy tóe lửa.
– Ừ đúng rồi không liên quan đến tôi, nhưng Nhi là bạn tôi _ Huy đáp trả hắn bằng một ánh mắt khinh bỉ.
– Bạn sao ??? Vậy chẵng biết cậu có ý đồ gì với bạn mình nhỉ ???
– Ý đồ ??? Cậu nói đến ý đồ gì ???
– Cái đó thì cậu tự hĩu. Tôi không có nhiệm vụ phải giải đáp cho cậu.
– Hai người thôi đi _ nó gắt lên rồi bỏ chạy ra khỏi lớp.
Hắn thấy thế liền đuổi theo nó, Huy cũng định đuổi theo nhưng một cánh tay đã ngăn Huy lại :
– Bây giờ chỉ có tên đó mới làm nó hết buồn thôi Huy ạ _ Châu nhìn Huy pha lẫn một chút níu kéo.
– Ừ tớ biết rồi _ Huy buồn bã về chỗ ngồi.
Châu nhìn theo Huy mà tim khẽ nhói. Nó chạy thẳng lên sân thượng, ngồi xuống khóc nức nở
– Hộc hộc sao mà cậu chạy nhanh zữ vậy hả ??? _ hắn mở cửa sân thượng, mồ hôi nhễ nhại.
Nó nhìn hắn ngạc nhiên, hắn tiến lại ngồi cạnh nó :
– Lúc nãy tớ hơi nóng, tớ xin lỗi nha._ hắn quay sang nhìn nó, mồ hôi vẫn chảy dài trên trán hắn.
– Sao cậu lại đuổi theo tớ chứ ???
– Ừ thì……….. Mà sao cậu khóc vậy ??_hắn cố đánh trống lãng vì bản thân hắn cũng chẵng biết sao mình lại làm như vậy.
– Tớ………………_nó ngập ngừng không dám nói.
– Cậu cứ nói đi ???_ hắn giục nó.
– Cậu có thích chị Trân không vậy ??? _ nó hít một hơi nói