Snack's 1967
Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh

Tác giả: Mato-chan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326810

Bình chọn: 7.00/10/681 lượt.

y…

Từ ngày yêu hắn đến giờ, nó thay đổi thế đấy! Thay đổi nhiều lắm…thay đổi nhiều rồi.

***

Bây giờ thì nó ngã lưng xuống giường thật!

Thời gian nó nhập viện cũng đã đủ để kết thúc một năm học. Hôm nay, đã là ngày nghỉ hè đầu tiên của bọn nó. Nó khoái…nó cười tít mắt.

Thế là ông trời vẫn chưa phụ lòng người, ông trời vẫn cho nó một cơ hội để tạo được nhiều yêu thương.

***

Cười nhiều…cười nhiều…rồi sẽ khóc nhiều!

o0o

Tại nhà hắn :

Bật điện thoại lên, dòng tin nhắn của nó hiện lên nhấp nháy ở màn hình điện thoại. Đột nhiên hắn thấy phấn khởi lạ lùng, hắn vội mở tin nhắn ra.

A! Là ba từ, ba từ này hắn đã rất rất…muốn nghe:

«Em yêu anh!»

***

Ôm điện thoại trong người, hắn cười khoái chí. Ra chỉ cần những từ đơn giản này thôi cũng khiến tim hắn đập loạn xạ thế này. Hắn vẫn chưa nhận ra được tình cảm của mình, nhưng bây giờ thì hắn chỉ nhận ra một điều rằng…rằng hắn muốn nó đến bên hắn hơn ai hết.

Cái cảm giác đó càng ngày càng mãnh liệt, hắn điên tít lên…hắn cầm lấy điện thoại mà hôn “chụt chụt” vào đó. Đúng là dị nhân mà!

***

Thật tình cờ, cửa phòng hắn không đóng. Thế là ông quản gia đi ngang qua thấy, ông ấy cười thầm và nghĩ một cách buồn cười:

«Cậu chủ mình thường ngày quậy phá, thế mà cũng có mặt đáng yêu đấy chứ nhỉ!? Chắc hẳn ai làm được cậu ấy cười như thế thì người đó thật là quan trọng rồi…»

***

Rồi lại vô tình, ông ấy làm rơi cái tách. Thế là “xoảng”, tiếng tách vỡ làm hắn giật mình. Hắn chạy ra xem và nhìn thấy ông quản gia đang nhặt những mảnh thuỷ tinh đó.

Khi thấy hắn, ông ấy ngước lên nhìn…sau đó nở một nụ cười đểu cáng. Hắn nhận ra là ông ấy đã thấy hết mọi chuyện.

***

Ngượng quá, hắn chạy vào trong và đóng sập cửa lại. Hắn rút người vào chăn mà đỏ mặt. Đáng yêu quá, đáng yêu quá…

***

Một hồi sau, hắn nhắn tin lại với nó. Hắn nói rằng:

«Anh cũng yêu em»

Thật là sến, nhưng nó xuất phát từ trái tim của hắn nên…không sến hơi lạ. Hắn nằm trên giường, lăn qua lăn lại, cuộn tròn trong chăn như con mèo…hắn cười tít mắt.

o0o

Quay lại với anh chàng tên Zen:

Anh ta đang ở trong quán bar quen thuộc đó, cái quán bar mà lần đầu tiên anh ta gặp nó. Anh ta ngồi đó, châm điếu thuốc rít rồi thổi phè phè khói.

Tay kia của anh ta đang cằm lắc lắc ly rượu mạnh, lâu lâu lại bỏ lên miệng hớp vài ngụm.

Quả thật là trong cái ánh đèn ảo ảo kia, thì trong anh ta thật quyến rũ.

Anh chàng ngồi đó cười đểu, anh ta sắp gặp lại tụi bạn hôm rồi. Nói là “bạn” thì không chính xác, sắp tới đây thì sẽ thành “kẻ thù” rồi.

***

Bọn chúng đã tới, bọn chúng cười đùa hả hê. Bọn chúng bước đến gần anh ta rồi ngồi xuống cạnh đó, đứa bá vai…đứa câu cổ, trong thật là thân mật.

Anh chàng cười ranh mãnh, để ly rượu lên bàn. Anh ta bắt đầu nói:

– Tụi mày biết tao hẹn tụi mày đến đây để làm gì không?

– Biết chứ! Có “hàng” ngon thì chia bạn bè chứ gì- Bọn chúng hãy còn ngây thơ, bọn chúng cười đùa đáp.

– Không không…tụi mày đoán sai rồi! Tao hẹn tụi mày để đây để “xử đẹp” chúng mày đấy! – Anh ta nói với giọng bông đùa.

Bọn bạn anh ta nghe đến đây, thằng nào thằng nấy to mắt ra nhìn. Đầu đứa nào cũng nghĩ có một câu:

«Xử đẹp là xử như thế nào?»

***

Anh chàng cười đểu một lần nữa. Sau đó, anh ta liền giơ tay lên thụi ỗi thằng vào mặt. Máu mũi bọn chúng cứ thay phiên nhau chảy.

Bị kích thích, bọn chúng nhào vô đánh bán sống bán chết. Anh ta và bọn nó đánh nhau, đánh tại quán bar. Bàn ghế, ly tách, mọi thứ… đều bị anh ta và bọn chúng phá tan.

Đánh như điên cuồng, miệng anh ta lẩm bẩm chửi :

– Đm, dám ngủ với Linh à? Tao cho tụi mày chết? Đm tụi mày…

25 phút…

30 phút…

40 phút…

Thời gian tích tắc trôi qua nhanh thật. Quán bar này nhanh chóng trở thành cái “bình địa”. Kết quả là anh chàng thắng. Anh ta đã một mình hạ gục được cả 4-5 thằng con trai lực lưỡng.

Anh ta đã làm được! Để báo thù vụ hôm đó, để rửa hận cho nó… anh ta đã đánh bọn chúng “chết dở sống dở”. Anh ta yêu nó nhiều thế đấy!

***

Một hồi sau, anh ta hơi đuối. Thế là anh ta ngồi đó nghỉ ngơi.

Thở hồng hộc mà trong lòng sảng khoái vô cùng. Cho dù là anh ta cũng làm chuyện đó với nó, nhưng lại muốn trút lỗi lên kẻ khác.

Mà “lỗi” đó thì anh ta vừa “giải quyết” xong rồi nên thấy thoải mái vô cùng.

***

Anh ta bước ra khỏi quán bar, bỏ lại những tiếng hét thất thanh và sự sợ hãi của mọi người ở đó.

Bốn-năm thằng con trai bị anh ta đánh, có lẽ là bị thương tương đối nghiêm trọng… Nhưng chắc không ảnh hưởng đến tính mạng đâu…

o0o

Tại nhà của Uke:

«Đêm dài lắm mộng»

Người xưa nói quả không sai gì cả. Ngày nào Uke cũng mơ thấy Kyo, những kí ức tươi đẹp của ngày xưa cứ tái hiện lại trong giấc mơ… Cô không tài nào ngủ được.

Đêm nay là đêm thứ ba cô thức trắng rồi. Mắt cô là bắt đầu xuất hiện các vệt thâm quần, mặt mài cô bắt đầu xanh xao và hốc hác. Cô đã rất khổ tâm!

« Ai nói rằng giàu có là sung sướng, nếu cô không phải là con gái của họ… nếu cô không phải sinh ra trong cái xã hội này thì… cô thà làm người nghèo đói, bần cùng để đổi lấy tình yêu còn hơn là sống cuộc sống… như bây giờ »

Cô đã từng nghĩ thế đấy! Bây giờ thì mọi thứ đối