ch rưới mà bọn hắn vào tránh tuyết lúc trước.
Mùi canh gà bay đến, Trạch Tú quay đầu lại, thấy Tiểu Man mặc một cái áo da hổ, đang dùng thìa gỗ đảo canh. Hắn như gặp ảo giác, vẫn không dám tin nữ tử xinh xắn lanh lợi này lại có thể làm được chuyện vĩ đại như vậy.
“A, ngươi tỉnh rồi!” Tiểu Man bưng bát canh, quay đầu thấy hắn thì hai mắt sáng ngời. Khí sắc nàng đã tốt hơn rất nhiều, không còn tái nhợt như trước nữa. Nàng cười nói: “Ngươi đúng là may mắn, lại có thể tìm được dã sơn tham, có biết giá trị của nó trên thị trường là bao nhiêu không? Có đại hoàng kim cũng không mua nổi đâu! Có một chút dã sơn tham, tinh thần ta tốt hơn nhiều rồi.”
Trạch Tú hít một hơi, cảm thấy tràn ngập hương vị ngọt nào, liền đưa tay đón lấy canh gà, cười nói: “Nha đầu, về sau ngươi nhất định là một hiền thê lương mẫu, ai lấy được ngươi là có phúc.”
Hiếm khi thấy hắn không độc mồm độc miệng, nhưng Tiểu Man lại thà rằng hắn nói lời ác độc còn hơn. Những lời này của hắn, không biết tại sao nàng lại không thích nghe, thấy cực kỳ khó chịu.
Nàng xoay người lật quần áo trên dây thừng, không nói chuyện.
Trạch Tú vừa ăn canh vừa nhìn nàng bận rộn. Dáng người nàng nhỏ xinh, thân trên mặc áo ngắn tới thắt lưng, bên dưới là váy dài sắc đinh hương, càng lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, cực kỳ đáng yêu. Hắn cười nói: “Đúng rồi, ta nhớ tới điển cố của tên ngươi. Ở thời Đường, trong nhà Bạch Cư Dị có hai cơ thiếp, thơ viết thế này: anh đào phiền tố khẩu, dương liễu eo thon nhỏ. Không biết Tiểu Man ngươi so với Tiểu Man kia thì thế nào?”
Tiểu Man cười cười, nhạt nói: “Đúng thế, ta cũng chỉ có thể so sánh với cơ thiếp, ngay cả cái tên cũng không thể cao quý nổi.”
Trạch Tú sửng sốt, nàng thì thở phì phì bỏ ra ngoài động.
Chốc lát sau lại trở vào, hóa ra là đi lấy một bát tuyết, chờ cho tan thì vẩy lên quần áo để làm phẳng nếp nhăn.
Trạch Tú ăn xong, tự đứng dậy múc thêm một bát, nói: “Trù nghệ của ngươi không tồi nha, thật không nhìn ra ngươi lại là một bảo bối. Bí thuật Thương Nhai thành thì dốt đặc cán mai, nhưng việc nhà lại làm rất gọn gàng ngăn nắp.”
Trong lòng Tiểu Man vừa động, cười lạnh một tiếng, vẫn không nói chuyện.
Nàng không phải là tiểu chủ Thương Nhai thành, ngày nào đó hắn sẽ phát hiện ra, hắn sẽ cảm thấy tức giận vì đã vì một người xa lạ mà phải trả giá nhiều tinh lực như thế. Sau đó hắn sẽ mắng nàng một chút, thậm chí đánh nàng một chút, cuối cùng mang theo sỉ nhục mà bỏ đi.
Nàng không muốn chuyện này xảy ra.
Thà phải xấu hổ làm người nghèo còn hơn là thừa nhận thống khổ đó.
Lo cho đống quần áo xong, nàng định đi rửa bát, Trạch Tú túm lấy tay áo nàng, kéo nàng lảo đảo: “Được rồi, được rồi, không phải vội như vậy. Thương thế của ngươi còn chưa khỏi hẳn, ngoan ngoãn ngồi nghỉ một lát đi.”
Tiểu Man gạt tay hắn ra: “Bỏ ra, còn thể thống gì!”
Trạch Tú không hài lòng, lạnh mặt gỡ nồi xuống, tự ra ngoài rửa. Lúc vào, thấy nàng đang ôm đầu gối ngồi ngơ ngác trên cỏ khô, trước mặt bày một cái quạt tròn, đúng là của Gia Luật Văn Giác. Thân ảnh cô đơn của nàng ngồi đó khiến người khác cảm thấy tiêu điều, cơn tức của Trạch Tú đã sớm tiêu tan, đi tới ngồi bên cạnh nàng, cầm quạt lên xem, cười nói: “Chính là cái quạt này, nữ tử trên này không phải là có nét giống ngươi sao?”
Tiểu Man không nói chuyện, ngơ ngác nhìn nửa ngày, lại lấy trong bọc quần áo ra một mảnh vải, đó là mảnh còn lại lúc nàng tô quạt cho Đoàn Phiến Tử, còn vừa đủ làm thêm một cái. Nàng lấy bút vẽ, bày tấm lụa và cây quạt ra trước mặt, mình thì quỳ rạp xuống đất, cẩn thận vẽ lại.
Bởi vì trước đây đã vẽ một lần rồi, cho nên lần này thuần thục hơn. Trước tiên nàng vẽ khuôn mặt của cung nữ này, cổ tay hơi hơi chuyển động, thiếu nữ dần hiện lên rất sống động.
Bên tai nghe thấy tiếng hít thở của Trạch Tú, trong lòng nàng liền loạn lên, nửa người đang dựa vào hắn trở nên nóng bỏng, tai đỏ lên. Hắn thấp giọng nói: “Sao không vẽ, ta đang xem mà!”
Tim nàng giống như bị ai đánh một quyền, rốt cuộc không nhịn được, quay đầu nhìn hắn, đối diện với đối mắt hoa đào xinh đẹp đa tình kia.
Muốn nói gì, dường như đã quên.
Trong lòng nàng muốn hỏi hắn vấn đề kia, nhưng lại như không nghĩ ra.
Trạch Tú nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên mỉm cười, sờ sờ cái tai đang đỏ lựng của nàng, nói: “Tai đỏ như vậy, bị luộc sao?”
Tiểu Man hít một hơi, thấp giọng nói: “Ngươi xem người hay xem họa?”
Nàng có thể nghe thấy thanh âm run rẩy của mình, giống như rất sợ hãi, lại vô cùng chờ mong.
“Đương nhiên là xem người.”
Câu trả lời của hắn khiến tim nàng đập không ngừng, không biết là kinh hay là hỉ.
Tuy nhiên câu tiếp theo lập tức khiến nàng tỉnh táo lại: “Hoa có gì đẹp, người mới đẹp.”
Hóa ra là hắn nghe nhầm, họa – hoa, thật quá trùng hợp! Tiểu Man ngây người sau một lúc lâu, đột nhiên “sặc” một tiếng cười rộ lên, buông bút khỏi tay, cười lăn lộn trên mặt đất.
Nàng quá ngốc, quá ngốc! May mà hắn nghe nhầm, chỉ ông trời mới biết được nàng hối hận cỡ nào vì đã hỏi câu đó.
May mà hắn nghe nhầm.
Tiểu Man lấy tay che mắt, cười gập người lại, đáy mắt vừa nóng vừa cay.
Nàng đột nhiên đứng dậy,
