hút ít của kho báu rò rỉ ra ngoài, hiện giờ xem ra là không phải.
Căn Cổ nhìn nửa ngày, ngạc nhiên nói: “Ta thấy nơi này giống như một ngôi mộ, những hoàng kim bảo thạch kia có thể là một loại nghi thức đặc thù, có thể có người tin chôn hoàng kim theo hồn phách người chết.”
Thiên Quyền sau một lúc trầm ngâm, nói: “Hình như ta từng nghe nói lúc hạ táng tiểu chủ Thương Nhai thành cần có kim khí trùng để mở đường, như vậy hồn phách của tiểu chủ mới có thể trở về chỗ của thần long.”
Nói xong, tất cả mọi người đều quay sang nhìn Tiểu Man, đại khái là trông mong nàng cho một câu trả lời thuyết phục.
Nàng ghé vào cánh tay Trạch Tú, vô lực thở ra một hơi: “Đúng vậy, chúng ta đi lên trước đã, xem phía sau cửa là cái gì.”
Q.3 – Chương 12
Bảo tàng (tam)
Vấn đề trước mắt là hai bên có hai cánh cửa, nhìn bề ngoài thì hoàn toàn giống nhau, lấy tay thăm dò, chất liệu cũng đều là huyền thiết.
Phải vào cửa nào?
Ánh mắt mọi người lại tập trung trên người Tiểu Man.
Nàng nhìn hai cánh cửa một lúc, chỉ vào cánh cửa bên trái: “Bên này!”
Thiên Quyền chần chừ một chút, thực rõ ràng, ở đây chỉ có hắn biết Tiểu Man không phải là tiểu chủ thật, mà ở những nơi như thế này chỉ cần đi nhầm một bước là có thể mất mạng, cơ quan của Thương Nhai thành chắc chắn rất lợi hại.
Hắn nói nhỏ: “Tiểu chủ… chắc chắn chứ?”
Tiểu Man gật đầu: “Chắc chắn, nhất định là cánh này.”
Kỳ thật nàng chẳng chắc chắn gì cả, dù sao hai cánh cửa đều giống hệt nhau, vào cái nào mà chẳng là vào? Đi nhầm thì trở ra đi cái bên kia là được.
Thiên Quyền không còn gì để nói, sau một lúc lâu mới nói: “Nơi này có lẽ là mộ thất của một thế hệ tiểu chủ, chưa chắc đã là nơi giấu ngũ phương sừng, chúng ta nên cẩn thận là hơn, không thể xúc phạm chủ nhân trong mộ.”
Căn Cổ thử đi tới đẩy cánh cửa sắt bên trái, không chút di chuyển, dùng đao cậy, cũng nửa ngày không động, hắn ngạc nhiên nói: “Cửa này không mở được, làm sao mà vào a?”
Tiểu Man tinh mắt, đã sớm nhìn thấy trên cửa có một cái lỗ nho nhỏ, tầm cỡ cái sừng rồng trên cổ nàng. Nàng gỡ tiểu sừng xuống, khinh thường nhìn Căn Cổ: “Đi ra chỗ khác, người thường lanh chanh cái gì, để cho ta tới.”
Nàng đặt tiểu sừng vào trong cái lỗ kia, nghe thấy trên cửa phát ra tiếng răng rắc rất nhỏ, sau đó phía sau cửa truyền tới một loạt tiếng lộp bộp, tất cả mọi người biến sắc mặt, nghe như tiếng của cơ quan bị mở ra!
Cánh cửa huyền thiết chậm rãi mở ra, Trạch Tú kéo Tiểu Man vọt qua một bên, Căn Cổ thì dùng đao chắn trước ngực, như sợ bên trong sẽ có ám khí bay ra. Ai ngờ bên trong chỉ là một lối đi nhỏ sáng trưng, trên vách động gắn nến đã được châm, sáng long lanh. Không nói đến cơ quan, ngay cả một cái châm cũng không có.
Tất cả mọi người đều thở dài nhẹ nhõm, Tiểu Man cười nói: “Ta nói không sai mà, thử vào trong nhìn xem một cái!”
Nàng gỡ tiểu sừng trên cửa xuống, đeo vào cổ, là người đầu tiên cất bước đi vào. Trạch Tú giữ chặt nàng: “Không có chút bản lĩnh nào lại còn thích xung phong, quay lại cho ta, đi vào giữa!”
Thiên Quyền đi đầu tiên, sáu người nối đuôi nhau đi vào, đánh giá từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, thấy lối đi nhỏ này được tạo thành từ những tảng đá lớn, trên mặt có khắc vô số hoa văn cổ quái, có khi là người, có khi là động vật, còn có các loại hoa lá ngư trùng.
Cuối hành lang lại là một đại sảnh, nhưng khác với đại sảnh lúc trước… Đại sảnh này không có cột đá, ở bốn góc có bốn tòa đài bằng thạch ngọc, bên trên đều có khắc hai chữ. Căn Cổ đi đến trên đài ngọc thạch ở giữa, nhìn nhìn, trên đài trống không, hắn thì thầm: “Thủ trung. Có ý gì a?”
Tiểu Man nhìn một vòng, thấy các đài ngọc thạch khác đều trống không, chỉ có cái đài ở phía bắc là bày một hộp gỗ, dùng giấy niêm phong lại. Mắt nàng chợt lóe, kêu lên: “Các đài khác viết gì?”
Trạch Tú đi một vòng, thì thầm: “Trấn Bắc, Phục Nam, An Tây, Trữ Đông, Thủ Trung.”
Tiểu Man cười hắc hắc, chỉ vào hộp gỗ kia: “Cái kia chính là Trấn Bắc ngũ phương sừng, tin ta đi, chắc chắn là như vậy.”
Thật sự có thể tin nàng sao? Căn Cổ hoài nghi nhìn nàng, Thiên Ki và Diêu Quang dường như cũng thấy nàng thực không đáng tin. Thiên Ki nói: “Vì sao chỉ có đài ở phương Bắc là có đồ vật, bốn cái khác lại không có? Nếu như đây là Trấn Bắc ngũ phương sừng thì chỉ nên có một cái đài thôi chứ.”
Tiểu Man lắc lắc ngón tay: “Ngốc! Trước kia ngũ phương sừng chưa bị chôn ở năm nơi khác nhau, khẳng định là tụ cùng một chỗ, đặt trên đài này, cung phụng như thánh vật. Hiện giờ tuy rằng tách ra nhưng quy củ trước kia cũng không phá bỏ. Chỉ để lại một cái đài, không phải là bất kính với thánh vật tứ phương khác sao?”
Nàng nói rõ ràng, có lý, Diêu Quang gật đầu nói: “Đúng vậy, ta tin tiểu chủ, nàng là tiểu chủ Thương Nhai thành, hiểu biết chắc chắn là nhiều hơn chúng ta. Tin nàng là đúng đắn.”
Tiểu Man cười ha ha, chỉ vào Thiên Ki: “Ngươi, lấy hộp gỗ tới đây, một trong ngũ phương sừng sẽ xuất hiện.”
Thiên Ki lầu bầu, không cam lòng đi tới, nâng hộp gỗ lên, thấy cực kỳ nặng. Hắn cúi đầu nhìn giấy niêm phong, phía trên viết: “Trấn Bắc sừng” trong hắn không khỏi tăng t