ức giãy dụa, la lên: “Buông ra! Ngươi là ai?”
Nam tử mặc quần áo phấn hồng kia lộ ra nụ cười hồ ly tinh, nhẹ nhàng nói: “Ta là Tuyết tiên sinh, một trong Thiên Sát Thập Phương!”
Tiểu Man cảm thấy mạch máu đóng băng.
Tuyết tiên sinh đột nhiên nhớ tới cái gì, tâm tình có vẻ tốt, nói: “Đúng rồi, còn là tam thúc của người này!”
Tiểu Man như nghẹn thở, rốt cục không chống chịu được, hôn mê bất tỉnh.
Chân trái rất đau, rất đau, rất đau.
Đau giống như bị cắt rời ra.
Tiểu Man bị đau làm cho tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy chân trái trần trụi đang bị Tuyết tiên sinh cầm trong tay, nàng sợ tới mức không nói được gì, lại ngất xỉu.
Sau đó, khi tỉnh lại lần nữa, rốt cục không thấy Tuyết tiên sinh đâu, toàn thân nàng nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng, giống như được dùng nước suối trên đỉnh núi tắm rửa chín chín tám mươi mốt lần, mỗi tấc da thịt đều thống khoái cực điểm. Nhìn ra xung quanh, đây là một gian phòng thập phần… oái, hoa mỹ, diễm lệ, phong tao… Nơi nơi đều là màu hồng phấn. Nàng đang nằm trong chăn đệm dày êm, mềm mại bóng loáng. Nàng hơi hơi động đậy, kinh hoảng phát hiện chính mình đang hoàn toàn ở trần, ngay cả đồ lót cũng không mặc.
Gió thổi tung những màn lụa mỏng tứ phía, cửa đột nhiên bị mở ra, tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới, một nữ hài tử thanh tú trắng nõn bưng một khay trà đi tới, đối diện với đôi mắt mở trừng trừng của Tiểu Man, sợ tới mức suýt làm rơi khay trà.
“A, ngươi… không, cô nương tỉnh rồi?” Nàng khách khí hỏi.
Tiểu Man trừng mắt nhìn nàng nửa ngày, mới hỏi như bắn pháo: “Đây là đâu? Sao ta lại không mặc quần áo? Tuyết tiên sinh kia rốt cuộc đã làm gì?”
Nữ hài tử – có lẽ là nha hoàn gì đó – tận lực lộ vẻ ôn nhu tươi cười, nhẹ giọng nói: “Đây là quý phủ của Tuyết tiên sinh, quần áo của cô nương là do ta cởi, giúp cô nương lau thân thể cũng là ta làm. Chân cô nương bị gãy, Tuyết tiên sinh đã giúp cô nương bó lại, chỉ cần cô nương đừng lộn xộn sẽ rất nhanh khỏi.”
Lúc này Tiểu Man mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đột nhiên lại hỏi: “Trạch Tú đâu? Hắn sao rồi?”
Nha hoàn dịu dàng nói: “Trạch Tú thiếu gia bị thương rất nặng, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng chỉ sợ phải cần vài ngày mới tỉnh lại. Nếu hắn tỉnh, ta nhất định sẽ báo với cô nương.”
Tiểu Man cảm động nhìn nàng: “Ngươi thật là một cô nương tốt. Ta tên Tiểu Man, ngươi cũng đừng gọi cô nương này cô nương nọ nữa, ngươi tên là gì?”
Nha hoàn ôn nhu cười: “Ta tên Đoan Tuệ. Tiểu Man thật thú vị, ta cũng không phải là cô nương.”
Tiểu Man đang bưng bát súp uống, một ngụm liền phun ra, run rẩy chỉ vào “nàng”, không nói nên lời.
Đoan Tuệ cười tủm tỉm: “Ta là nam. Trong quý phủ của Tuyết tiên sinh không có nữ nhân, toàn bộ đều là nam nhân.”
Trong sạch của nàng! Bị một nam nhân nhìn thấy hết cả! Tiểu Man khóc không ra nước mắt.
Đoan Tuệ vội nói: “Tiểu Man đừng sợ. Tuy ta là nam nhân nhưng tâm là nữ nhân. Ngươi coi ta là nữ hài tử là được. Nếu biết ngươi sẽ sợ hãi như vậy, ta sẽ không nói chân tướng cho ngươi biết.”
Không phải vấn đề này! Tiểu Man chảy nước mắt nằm trở về, dùng chăn che kín đầu.
Trong sạch của nàng, thân thể của nàng bị một nam nhân xa lạ thấy cả rồi, lại còn là một tên biến thái mặc nữ trang.
Tuyết tiên sinh này, rốt cuộc biến thái đến thế nào?
Nàng buồn bực ngủ một ngày một đêm, ngủ đến mức trước mắt biến thành màu đen, thực ra là đói đến biến thành màu đen.
Tuyết tiên sinh lại xuất hiện trước mắt, hắn vẫn mặc trang phục phấn hồng như trước, cười như hoa xuân nở rộ, thấy Tiểu Man tỉnh liền vỗ tay cười nói: “Cuối cùng ngươi cũng tỉnh. Đến đây đi, chúng ta ra ngoài một chút, hít thở không khí. Bên người toàn là nam nhân, giờ mới phát hiện rốt cuộc nữ hài tử thực sự thật đáng yêu.”
Hắn phân phó Đoan Tuệ mang nữ trang thay cho nàng. Lần này Tiểu Man nhất quyết không để Đoan Tuệ động vào mình, tự mình làm lấy. Ngồi trên giường mặc quần áo xong mới gian nan kéo cái chân đau xuống giường.
Tuyết tiên sinh dùng một tay ôm lấy nàng, cười nói: “Đoan Tuệ, búi tóc cho cô nương. Búi… uhm, búi tóc trái đào đi.”
Nói xong liền đặt nàng xuống trước bàn trang điểm. Tiểu Man thấy mình trong gương, sắc mặt tái nhợt, tóc tai bù xù, trên người mặc một bộ quần áo hồng phấn thơm ngào ngạt. Đời này nàng chưa từng mặc loại trang phục diễm lệ này, phong cách này trùm lên người này tuyệt không chút cảm giác phong tao, ngược lại giống như tiểu hài tử ăn trộm quần áo người lớn về mặc vậy.
Quả nhiên Tuyết tiên sinh không thích, nhíu mày nhìn nửa ngày, nói: “Đoan Tuệ, đi lấy một bộ quần áo khác đến.”
Một lát sau, quần áo được đưa tới, vẫn là màu phấn hồng nhưng kiểu dáng đơn giản hơn, cũng vừa người hơn, lần này nhìn qua rốt cục nhẹ nhàng khoan khoái cười khẽ, rất thích hợp khí chất của nàng.
Đoan Tuệ đứng sau lưng búi tóc cho nàng, cười nói: “Tiểu Man thật đáng yêu, Tuyết tiên sinh nói không sai, nữ hài tử thật mới thực đáng yêu.”
Trời! Đừng nói như thể các ngươi chưa từng thấy qua nữ nhân được không?
Tóc búi xong, tô thêm chút son phấn, quả nhiên khí sắc sáng ngời, Tuyết tiên sinh tươi cười nhìn nửa ngày, ôm lấy nàng, nói: “Tốt