Pair of Vintage Old School Fru
Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212704

Bình chọn: 8.00/10/1270 lượt.

ập Nhật Túy bớt bá đạo đi một chút thì lúc nãy ta đã có thể kéo các ngươi nhanh hơn nữa.”

Tiểu Man được người khen ngợi, nhất thời vui vẻ ra mặt, cảm thấy lão nhân này là thiên hạ đệ nhất người tốt, ai ngờ những người xung quanh cũng dồn dập khen nàng thông minh lanh lợi, gan dạ sáng suốt hơn người, anh hùng hiệp nghĩa… Nàng được khen đến mức như bay bổng, cười đến thiếu chút nữa quên mất mình là ai.

Hóa ra đại anh hùng mà Trạch Tú nói chính là thế này. Quả nhiên cảm giác được một đám người điên cuồng thổi phồng rất tuyệt.

“Ta… ta nghe nói mấy vị Kim, Mộc, Thủy, Hỏa đã đào tẩu, chứng tỏ ở đây có mật đạo sao mọi người không theo đó mà chạy ra ngoài?”

Nàng vừa hỏi dứt lời đã có người tức giận trả lời: “Đừng nói tới bốn lão tặc kia! Cũng có người phát hiện ra bọn họ dẫn nhau trốn thoát theo mật đạo, nhưng đến lúc chúng ta chạy tới thì bọn họ đã phá sập mật đạo. Thật sự không ngờ, Bất Quy sơn tiếng tăm lừng lẫy lại có thể thâm hiểm độc ác như thế! Thực khiến người khác phải khinh thường!”

Bọn họ đều thống hận Bất Quy sơn, không ai hoài nghi hung thủ thật sự phía sau. Tiểu Man sửng sốt một hồi, kéo Liên Y đi vào chính điện, thấy bên trong có vài người đang ngồi, mà ở giữa chính là Gia Luật Cảnh. Hắn vẫn quần áo ngăn nắp gọn gàng, giống như không hề bị nhốt hai tháng mà đi chơi hai tháng vậy. Hắn nhìn thấy Tiểu Man thì hai mắt sáng lên, đi tới cười nói: “Hảo cô nương! Hóa ra là ngươi cứu chúng ta.”

Tiểu Man cười gượng nói; “Ngươi… vẫn rất tốt, không giống ta nghĩ.”

Gia Luật Cảnh nhẹ nhàng nói: “Nơi này có cơm có nước, cái gì cũng có, không ai có công phu, cũng không ai cướp đoạt gì của nhau, rất khiêm nhượng, các tiền bối võ lâm đúng là khác hẳn.”

Tiểu Man nhìn bốn phía, thấy có hai người khác đang đứng ở một góc, chính là tiểu chủ Thương Nhai thành và hộ vệ của nàng – Lợi Mỗ Thác. Hai người nhìn thấy Tiểu Man thì cảm thấy xấu hổ, Lợi Mỗ Thác khẽ gật đầu với nàng, bộ dáng áy náy lại cảm kích.

Nếu là Tiểu Man trước kia, cho dù không châm chọc khiêu khích thì nàng cũng sẽ làm bộ như không nhận thức, nhưng nàng cũng không biế tại sao, oán hận của nàng với người này tựa hồ đã chậm rãi biến mất. Nàng yên lặng gật đầu, coi như chào hỏi.

Nàng vẫn là một kẻ bị khi nhục, bị chà đạp, bị xem nhẹ, vẫn không hề tin tưởng vào thế giới này. Nhưng giữ lại oán hận chẳng có gì tốt cho mình cũng như cho người khác

“Lạ thật, sao lại không có đệ tử Bất Quy sơn nào ở đây?” Tiểu Man nhìn một vòng mới phát hiện ra điều kỳ quái này, nàng nhớ lúc rời khỏi đây thì trên này còn có rất nhiều đệ tử mà, cả Thiên Ki và Diêu Quang cũng có trong số đó.

Sắc mặt Liên Y trắng nhợt, sau một lúc lâu mới cúi đầu nói: “Đều… chết cả rồi! Tất cả mọi người đều nói bị trúng quỷ kế của Bất Quy sơn , sau đó bốn người Kim, Mộc, Thủy, Hỏa lại bỏ trốn, bọn họ… liền trút giận lên đám đệ tử trẻ… Rất nhiều người bị bọn họ ném xuống núi, cả Thiên Ki công tử, cả Diêu Quang cô nương… cũng thế. Chết thực thảm…”

Tiểu Man nhất thời cảm thấy toàn thân rét lạnh, quay đầu nhìn đám quần hùng đã khôi phục phong thái ngày xưa đang chuyện trò vui vẻ. Có phải bọn họ sẽ coi như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra? Nơi này đã từng xảy ra một hồi thảm sát đáng sợ, một đám người bị nhốt trong núi, sinh oán hận âm độc, liều lĩnh trả thù. Bọn họ từng là người bị hại, sau lại quay lại làm hung thủ, xong việc thì làm bộ như chưa từng có gì xảy ra, tiếp tục làm người bị hại của bọn họ.

Lần này Bất Quy sơn hoàn toàn xong đời rồi.

Trạch Tú đi đến, quần hùng cũng tiến vào theo, mồm năm miệng mười hỏi Tiểu Man xem ngày đó nàng thoát ra ngoài kiểu gì. Tiểu Man trầm mặc thật lâu, nàng không biết phải nói như thế nào. Nếu nói thật, Thiên Quyền liền xong đời, còn nếu nói dối… nàng cũng không biết phải vẽ ra một lời nói dối thế nào mới tốt… Nàng cũng hiểu vì sao đêm qua Thiên Quyền lại nói câu đó với mình, đừng làm địch nhân của hắn, là không cho nàng nói thật sao?

Nàng trầm mặc không nói, Trạch Tú nhìn nàng một lúc, cười một tiếng, tiếng cười đó tuyệt không phải là tiếng cười vui vẻ.

Mồ hôi lạnh trên lưng nàng túa ra không ngừng, khẽ nói: “Ta… là Thiên Quyền công tử đã cứu ta…”

“Thiên Quyền?” Mọi người ồn ào, “Là người Bất Quy sơn! Hắn cũng chạy thoát?”

Tiểu Man cắn chặt răng, vạn phần khó xử, há miệng định nói chuyện, chợt nghe sau điện có tiếng ồn ào, rồi có rất nhiều người chạy tới, gặp được quần hùng thì nhất thời sôi trào lên, người này kêu “Chưởng môn, ngài còn sống!”, người kia la: “Đại ca, đại ca không sao chứ?”… Là đám người Thiên Quyền đi đến theo mật đạo đã tới nơi.

Nàng chậm rãi ngước mắt, nhìn thân ảnh màu trắng kia chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt. Dung mạo như băng tuyết, hai tròng mắt thâm thúy như đầm nước sâu, tựa hồ hàm chứa nét cười, lại phảng phất nét cười sau đó lập tức biến mất, biến thành băng hàn lạnh lẽo.

Hắn không nhìn nàng, chỉ chắp tay, cất cao giọng nói: “Thiên Quyền đặc biệt tới đây đón tiếp chư vị tiền bối.”

Mọi người hỏi những người cùng đi lên núi, hóa ra đúng là hắn dẫn các môn phải lên cứu người, lập tức ôm quyền tỏ vẻ cảm tạ với hắn. Thiê