Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327644

Bình chọn: 9.5.00/10/764 lượt.

ng miệng, tôi tò mò hỏi: “Sao vệ sĩ của anh lại kinh ngạc đến vậy?”“Có lẽ chưa từng thấy anh qua đêm với phụ nữ.”“Thế à?” Vài giây sau tôi mới kịp phản ứng lại. “Cái gì? Chưa từng thấy anh qua đêm với phụ nữ?”Lúc mới đăng ký kết hôn, trừ phi có việc, nếu không tối nào hắn cũng như chưa được thỏa mãn mà hôn hít tôi, nên thời gian tôi phải rời xa hắn, cứ nằm trên giường lại thấy trống trải, có cảm giác máu không thể lưu thông. May mà lúc đó hắn không nằm bên tôi, nếu không tôi rất muốn chặt chém hắn cả trăm nhát.“Cho nên để bù đắp cho anh…” Hắn lại lấy một miếng bánh bón cho tôi. em phải ăn nhiều hơn mới được…”Hai câu đó có liên quan đến nhau không?Nếu có thì đúng là tôi phải ăn nhiều hơn.Tôi vừa định lấy một miếng cho hắn thì điện thoại đổ chuông.Ý nghĩ đầu tiên của tôi là giật đứt dây điện thoại vì người biết số điện thoại phòng tôi đếm trên đầu ngón tay.Lucia là cô gái thông minh, chắc chắn cô ấy sẽ không gọi. Hàn Trạc Thần thì đang ở bên cạnh tôi, còn người khác… Hàn Trạc Thần nghe thấy giọng của anh ta thì rất có thể sẽ giết tôi mất.Thấy tôi không định nghe máy, hắn đứng dậy tiến về phía đặt điện thoại. Tôi quên cả đớn đau, vội vàng đến trước hắn, mau chóng nghe điện thoại.Tôi thầm mong là người của khách sạn gọi đến hoặc có người gọi nhầm nhưng phía đầu dây bên kia lại là giọng nam nhẹ nhàng.“Xin hỏi, Hàn Thiên Vu có ở đó không?”“Tôi đây.” Cách xưng hô cứng nhắc được thốt ra khỏi miệng tôi.“Hôm nay thu âm thế nào?”“Thu xong rồi!” Tôi lén nhìn Hàn Trạc Thần một cái, hắn đứng cạnh đó nhìn tôi, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm.“Vậy khi nào em trở về? Mua vé máy bay chưa?”Câu hỏi này thật chẳng đúng lúc. Nếu anh ấy không nói thì tôi đã quên sạch. Tôi chột dạ nắm chặt lấy chiếc áo choàng khoác trên người, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Vẫn chưa quyết định, mấy ngày nữa hẵng hay.”“Hôm qua tình cờ gặp giáo sư của em, ông ấy nói có một cuộc thi rất muốn em tham gia.”“Em biết rồi, hôm nay em đã gọi điện cho ông ấy”, tôi cố nói nhỏ, ống nghe cầm trong tay nhớp mồ hôi.Giữa tôi và Hàn Trạc Thần, Cảnh luôn là một nút thắt không bao giờ cởi được. Chỉ cần chuyện gì liên quan đến Cảnh thì sự hiểu nhầm không bao giờ giải thích được cho rõ.“Gần đây anh gọi điện thường không gặp được em, có phải em rất bận không? Cẩn thận…”Anh vẫn chưa nói hết, tôi bỗng cảm thấy có một luồng sức mạnh ghê gớm ập đến, đợi tôi kịp phản ứng thì điện thoại trong tay đã bị Hàn Trạc Thần giật lấy rồi. Hắn cầm lấy điện thoại, đưa lên tai nghe. Hắn liền giật đứt dây điện thoại, vứt ống nghe sang một bên.“Thực ra chúng em chẳng có gì.”Haizz! Lại là lời nói sáo rỗng.Hắn bước đến bên tôi, cởi phăng chiếc áo choàng trên người tôi, bế bổng tôi lên. Hắn đi thẳng đến phòng ngủ, vứt tôi lên giường. Tôi vẫn choáng váng thì hắn đã đè lên người tôi, còn thô lỗ hơn lúc nãy mà xé bỏ áo, tụt hẳn quần tôi vứt xuống sàn nhà. Tôi lại thấy đau ở mắt cá chân nhưng đành cắn răng chịu đựng, không dám kêu tiếng nào.Trong lòng oan ức nghĩ: Anh Cảnh ơi là anh Cảnh, có phải kiếp trước em đã nợ anh không?“Anh nghe em nói đã…”Tôi đanh định thử nói chuyện với hắn một lần, nhưng hắn ngang ngược ép lên người tôi, bàn tay to lớn khóa chặt cánh tay tôi.“Thần…” Tôi thở ra một hơi, định giải thích thì đôi môi nóng bỏng của hắn đã nuốt mất lời tôi. Hơi thở của tôi đã bị mùi đàn ông trên môi hắn cướp mất, vì thiếu oxy nên toàn thân tôi tê dại.Tình yêu sâu lắng chợt lóe như sấm sét, đầu óc tôi u mê, quay cuồng bỗng quên mất mình định nói gì, đáp trả nụ hôn nồng nhiệt của hắn. Giây phút này hắn đã chờ đợi rất lâu, hoàn toàn mất đi sự nhẫn nại. Hắn bỏ qua khúc dạo đầu, mau chóng trút bỏ quần áo của mình, quỳ gối trước người tôi, nắm lấy đầu gối tôi, giạng chân tôi ra, rồi tiến mạnh vào.“Á!” Trong sự len lỏi, căng đầy ấy, tôi và hắn không còn khoảng cách nào.Cơ thể yếu đuối của tôi dưới sự chi phối và va đập của hắn nhanh chóng bắt nhịp.Mồ hôi chảy dọc xuống má, bám vào những sợi tóc lay động. Tôi không thể nhẫn nhịn kiểu thô bạo đó hơn nữa, mở đôi mắt mê muội nhìn hắn vài phần ai oán, vài phần đau buồn. “Thần, em yêu anh…”Hắn dừng lại, lặng lẽ nhìn tôi. Đèn tường màu đỏ nhạt tỏa ra thứ ánh sáng mịt mù, rèm cửa màu trắng phất phơ trong gió, căn phòng tràn ngập sắc xuân.Trên tấm kính trong suốt sát mặt sàn phản chiếu hình ảnh một đôi đang quấn quýt. Tôi cọ má mềm mại vào ngực hắn, ngón tay vuốt ve lưng hắn.“Thần… Em thừa nhận mình là một cô gái xấu, em làm mọi việc đều là để lấy lòng anh, tiếp cận anh, thậm chí giết anh. Tất cả sự thánh thiện đều là ngụy tạo, là để lừa dối anh. Nhưng có một việc em không hề dối anh, người em yêu chính là anh, kể cả anh không tin em đi nữa, em cũng…”“Anh tin!”“Anh tin?!” Tôi còn tưởng mình bị kích động quá mạnh mà sinh ra ảo giác, run run xác thực lại lần nữa. “Tại sao anh tin?”“Thực sự hận một người thì không thể ngụy tạo, mấy năm trước đây em đã không hận anh nữa, chỉ là em không biết… Thiên Thiên, em không xấu, chỉ là hơi ngốc nghếch.”Đúng vậy, tôi thật ngốc nghếch, rõ ràng là tôi yêu hắn, ước mơ lớn nhất của tôi là được ở bên hắn nhưng không bao giờ