Snack's 1967
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213805

Bình chọn: 9.5.00/10/1380 lượt.

ngày một lạnh hơn.

Sắc mặt Duệ Húc không tốt đi vào tập đoàn Húc Nhất, trên gương mặt kia viết rất rõ, chớ lại gần, khiến tất cả mọ người đều tránh xa, bộ dạng này của hắn, tin rằng hôm nay tâm tình hắn thực sự là không tốt rồi.

“Mấy người nói xem, hôm nay tổng tài bị làm sao vậy?” Khi Duệ Húc bước vào thang máy chuyên dụng đi lên tầng bốn năm, có vài nhân viên bắt đầu bàn tán.

“Cô không phát hiện sao? Nghe nói chồng cô Tề đã trở lại, cho nên, vài ngày tới cô Tề sẽ không đi làm.” một cô gái nghe thấy liền cẩn thận nói, những tin bát quái từ trước tới nay không hề rời khỏi bọn họ nhất là những tin về một vị tổng tài anh tuấn trẻ tuổi này.

“Rõ ràng cô Tề xứng đôi nhất với tổng tài, tiếc rằng…” Có người thở dài nói.

“Dù thế nào đi nữa họ vẫn có thể ly hôn sau đó lại kết hôn, cô xem họ xứng đôi thế cơ mà…”

“Khụ…” Có người còn muốn nói tiếp lại bị một tiếng ho làm cho giật mình.

Khi họ nhìn thấy người bước tới trước mặt họ, tất cả hơi hoảng cúi đầu, “Phó tổng…” giọng nói có chút chột dạ, dù sao cũng là lãnh đạo trực tiếp, cho dù có thế nào vẫn là sếp. Bọn họ cảm thấy sợ hãi.

“Tôi không hi vọng một lần nữa nghe được những chuyện như vậy, đây là công ty không phải cái chợ,” Vệ Thần nhìn chằm chằm những nhân viên này, có chút tức giận. Ly hôn rồi lại kết hôn, họ đang biết kịch bản sao?

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 17

Hắn xoay người, không quan tâm vẻ mặt của mấy người kia đang như thế nào, hắn nhìn thang máy đã dừng lại ở tầng bốn năm, hàng lông mày nhíu chặt.

Húc, sống yên ổn không tốt sao? Một người vợ thích hợp như thế còn chưa đủ sao? Vì sao những thứ đơn giản ngay trước mặt lại không cần, toàn tìm kiếm những thứ xa xôi.

Vệ Thần có chút tức giận thở dài.

Duệ Húc giam mình trong văn phòng, cả văn phòng mang theo hơi thở âm u, áp lực,ngay đến thư kí của hắn cũng không dám tới gần, nơi này áp suất ngày một giảm làm người khác cảm thấy khó thở.

Quản lý nghiệp vụ không ngừng lau mồ hôi trên trán, rõ ràng đang cuối mùa thu, vậy mà trên đầu hắn không ngừng chảy mồ hôi, Duệ Húc vẫn lạnh lùng nhìn tập tài liệu hắn đưa lên, áp lực ngày một lớn.

“Tổng tài… Nếu không có vấn đề gì, tôi có thể… Đi được không?” Hắn cẩn thận nói, hắn đã đứng ở đây rất lâu rồi, chân cũng cảm thấy tê rần, ngày hôm nay tổng tài có chút khác, thật đáng sợ, loại áp lực này giống như một bàn tay lớn đang ghìm ở cổ hắn, thật khó chịu.

Duệ Húc vẫn chăm chú nhìn tài liệu, một lúc sau mới đặt xuống bàn, tay khẽ phất ý bảo hắn đi ra.

Quản lí nghiệp vụ vội vàng đi ra ngoài, giống như đang lẩn trốn, bảo toàn tính mạng vậy.

Đóng cửa lại, hắn không ngừng vỗ lồng ngực, thật may mắn đã thoát nạn… Thư kí nhìn hắn có chút đồng tình. Thở dài một hơi.

Họ chỉ biết hi vọng, ngày mai tổng tài sẽ không như hôm nay, nếu không, cuộc sống của họ không biết sẽ phải trải qua như thế nào đây.

Một lúc sau, Duệ Húc gập quyển tài liệu lại, ánh mắt màu trà âm u, đã nửa ngày rồi, hắn cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, trong lòng hắn bề bộn, hắn chỉ biết, bây giờ cái gì hắn cũng không muốn. Nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm thâm trầm, không có chút rối loạn, lo nghĩ, đây mới chính là con người Duệ Húc, một người không có chút nhược điểm cũng tình cảm.

Hắn cầm điện thoại lên, ngón tay bấm nhẹ, gọi tới một dãy số, hắn tựa lưng vào thành ghế.

Tiếng tút tút không ngừng truyền tới, đầu bên kia không có ai nhấc máy, lúc sau, hắn buông điện thoại xuống, trán khẽ nhăn lại.

“Điện thoại của em kêu?” Trong quán cà phê yên tĩnh, Vũ Nhiên tốt bụng nhắc nhở người ngôi đối diện hắn Tề Trữ San, sau đó cầm cốc cà phê lên, bờ môi lướt quá, uống một ngụm nhỏ, trong mắt hắn như ẩn như hiện sự mờ mịt, khiến cho người khác không thể biết hắn đang suy nghĩ gì.

“Không có việc gì, chắc là gọi nhàm số,” Trữ San lấy điện thoại di động ra, rất nhanh liền cất đi, trái tim cô lúc này có chút không yên, dưới ghế cứ như có kiến lửa khiến cô đứng ngồi không yên, bây giờ cô thực sự khó chịu.

“Nếu em có việc, vậy đi trước đi,” Vũ Nhiên đặt chiếc cốc trong tay xuống, đưa tay lướt qua mái tóc xoăn của cô, động tác dịu dàng như gió, khiến Trữ San như bị điện giật, có lẽ cô đúng là một người đa tình, cô không cự tuyệt nổi tình yêu của Duệ Húc cũng không thể từ chối sự dịu dàng tuyệt vời của Vũ Nhiên.

“Không có việc gì,” Cô cười có chút mất tự nhiên, kéo tay Vũ Nhiên áp vào mặt mình, híp hai mắt lại, đây là điều cô muốn, cô thực sự thỏa mãn.

Vũ Nhiên đưa tay kia cầm chiếc cốc lên, nhìn ra phía ngoài, trong mắt hiện lên gì đó? Cũng là không ai hay biết.

Duệ Húc đang xử lý tài liệu, một tay đánh máy tính, một tay dở tập tài liệu trước mặt… Chuông báo có thư điện tử gửi đến, hắn nhíu mày, rất ít người gửi thư điện tử cho hắn. Hắn ấn nút.

Một giây sau, sắc mặt hắn tối lại.

Đó là một tấm hình, chụp một đôi nam nữ tình cảm sâu đậm, cô gái kéo bàn tay người đàn ông áp lên má mình, vẻ mặt thật hưởng thụ. Phựt một tiếng, Duệ Húc liền tắt máy tính đi, cả người chìm vào trong ghế.

Hắn nhếch môi cười, một nụ cười thật cô đơn lạnh lẽo, nhưng hắn không biết trên đời này cũng