Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213823

Bình chọn: 10.00/10/1382 lượt.

sẽ luôn nhận điện thoại của anh, anh đừng tức giận mà, Húc.” Trữ San lại tiếp tục nói, Tô lạc khẽ chớp mắt, sự yếu ớt lộ rõ.

“Cô Tề…” Cô lên tiếng.

Đầu dây bên kia liền im lăng, không lâu sau, giọng nói Trữ San như bão tố truyền tới.

“Tô Tử Lạc, cô là Tô Tử Lạc, sao cô lại có được điện thoại của Húc, cô đang làm gì vậy, cô là đồ không biết xấu hổ sao, làm sao cô có thể chạm vào đồ của Húc?” Giọng nói Trữ San truyền tới, thật chói tai, khiến lỗ tai Tô Lạc ong ong lên.

“Xin lỗi, cô Tề… Hắn đang trong bệnh viện, cho nên không thể nhận điện thoại của cô…”

“Cái gì… Bệnh viện…” Đột nhiên Trữ San quát lên một tiếng, theo tiếng nói này, cửa phòng cấp cứu cũng mở ra. Điện thoại trong tay Tô Lạc cứ như vậy rơi trên mặt đất, lúc này, trong mắt của cô là một người đàn ông mặt mũi tái nhớt nằm trên giường bệnh.

“Cô à, cô đừng khóc, hắn không có chuyện gì, rất nhanh là có thể tỉnh lại,” Người bên cạnh thấy nước mắt của cô không ngừng chảy xuống, lên tiếng khuyên, cô gái này khóc thương tâm như vậy, khiến người khác cảm thấy đau lòng, đôi mắt sưng đỏ như vậy rồi, không nên khóc nữa, nếu không sẽ bị mù mất.

Tô Lạc khẽ gật đầu, nhặt điện thoại lên, gắt gao ôm vào trong ngực.

Không có chuyện gì, hắn không có việc gì là tốt rồi. Cô bám vào ghế đứng lên, mỗi bước đi đều như vô lực.

Trong phòng bệnh, Tô lạc ngồi canh giường bệnh, ánh mắt không chớp nhìn Duệ Húc, ánh mắt hắn vẫn nhắm nghiền, cho tới bây giờ cô cũng chưa nhìn thấy vẻ yếu ớt như thế này của hắn, nếu có thể, cô tình nguyện người bị đau là cô, còn đối với người đàn ông luôn lạnh lùng với cô, chỉ cần hắn khỏe mạnh là được rồi.

“Em chỉ muốn anh sẽ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc.” Tô Lạc đưa tay, đặt trên má hắn, anh dùng hạnh phúc của anh để thành toàn cho cô ấy, em cũng có thể lấy hạnh phúc của em để thành toàn cho anh, cô hít hít cái mũi, trong nháy mắt, cô biết, cả cuộc đời này, cô sẽ không bao giờ quên được hắn.

Ngón tay cô vỗ về gương mặt tái nhớt của hắn, thường ngày gương mặt này luôn lạnh nhạt, giữ khoảng cách với vô, nhưng vẫn thật tuấn mĩ, bây giờ cô có thể lại gần một chút, sau này, cô không biết mình có thể lấy lí do gì để lại gần hắn… Cô cũng đã quên, cô đã bao lâu không ngắm nhìn hắn thật kĩ, không chạm vào gương mặt hắn.

Mỗi một lần chạm vào hắn, trái tim cô lại đau hơn.

“Anh biết không, chúng ta có con rồi, có thể nó sẽ rất giống anh,” Cô kéo cánh tay Duệ Húc, đặt tay hắn lên bụng cô.

“Con à, con có cảm thấy không, đây là tay của cha còn đó, thật lớn phải không, bàn tay này sẽ giành cả thế giới cho người cha con yêu, ở đó chỉ có nụ cười, có hạnh phúc, nhưng con à, con thật không may mắn, con lại không phải là người hắn thương.”

“Con à, con biết không? Hắn không thương chúng ta, chúng ta lại không thể hận hắn, bởi vì, hắn chỉ là không yêu mẹ mà thôi.”

Cô cố gắng kìm nén nước mắt chảy xuống, nhưng phút chốc, từng giọt nước mắt liền lăn xuống, rơi trên mu bàn tay hắn, tay hắn khẽ nhúc nhích. Hắn vẫn chưa tỉnh lại, nếu hắn thực sự đã tỉnh, nhìn thấy một cô gái đang rơi lệ vì hắn, một cô gái đầy thương tâm, một người đang mang trong mình đứa con của hắn, lại không hề muốn rời khỏi hắn, khi đó, hắn còn có thể nhẫn tâm đi tổn thương cô nữa sao?

Hắn vẫn không tỉnh lại, thực sự không hề tỉnh lại… Cho nên, hắn đã bỏ lỡ rất nhiều.

Một chiếc xe dừng lại trước cửa bệnh viện, Trữ San đi tới, cô chỉnh sửa lại quần áo, khi cảm thấy hoàn hảo, mới gõ đôi giày cao gót xuống nền nhà đi vào, đêm khuya, trong bệnh viện chỉ còn ít người, cũng rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng giày cao gót của cô thỉnh thoảng lại vang lên, thậm chí ý tá cũng hướng cô ra hiệu nhẹ nhàng, nơi này rất im lặng tuyệt đối.

Trữ San vẫn đưa chân, bước nhanh tới, nhìn cái gì vậy, nếu để cô khó chịu, cô sẽ khiến Húc phá cái bệnh viện này đâi, tới lúc đó mấy người nà chỉ biết hít không khí thay cơm thôi.

Cô đi về phía trước, tìm thấy phòng bệnh theo lời Tô Lạc, nói không sốt ruột thì là giả, cô chính là cực kì sốt ruột, cô nam quả nữ ở cùng một chỗ, sẽ phát sinh cái gì? Cô cũng không thể mạo hiểm để cho hai người họ có thời gian gần nhau.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 20

Trữ San đẩy cửa phòng bệnh ra, cũng không nghĩ có đánh thức người vừa mới phẫu thuật kia không.

“Tô Tử Lạc, lấy bàn tay bẩn thỉu của cô ra, cô định làm gì anh ấy?” Trữ San đứng ở cửa, ánh mắt hung hăng trừng Tô Tử Lạc đang nắm tay Duệ Húc, hình ảnh này khiến cô thấy nhói mắt.

Tô Lạc vội vàng buông tay ra, cô cúi đầu, đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt, rồi mới đứng lên, chưa kịp bước ra đã bị Trữ San bước nhanh tới đẩy mạnh cô ra. Giống như cô là một kẻ giết người.

Tô Lạc không đứng vững bước lùi về phía sau mấy bước, cẩn thẩn bảo vệ bụng mình, lưng đập phải cạnh tủ bên cạnh, đau đớn lập tức truyền tới, cô dùng sức cắn môi, cố gắng không kêu ra tiếng.

“Húc, Húc, anh làm sao vậy, em là Trữ San, anh nhìn em đi, anh bị làm sao vậy?” Trữ San thỉnh thoảng lại lay bả vai Duệ Húc muốn hắn tỉnh, rồi quay sang trừng mắt nhìn cô, “Tô Tử Lạc, cô đã làm gì với anh ây?” Trong suy nghĩ của Trữ San, Duệ Húc không thể so sánh với


Teya Salat