có một người cô đơn lạnh lẽo giống như hắn.
Duệ Húc về tới nhà, hắn đứng bên ngoài thật lâu mới đẩy cửa đi vào, trên bàn có một chiếc bát nhỏ, hắn cứ đứng đó nhìn, bụng hắn kêu lên một tiếng, cả ngày hôm nay hắn hình như chưa ăn gì.
Mơ hồ nghe được âm thanh phát ra từ phòng bếp, hắn biết là cô, hắn xoay người, đi về phía cầu thang.
Tô Lạc đi ra vừa lúc thấy cánh cửa phòng hắn đóng lại, hai tay buông xuống, có chút cứng nhắc, nước mắt trào ra, ngay cả một cái nhìn một lời nói hắn cũng không muốn.
Cô ngồi xuống, cầm đũa lên ăn, một bát mì nóng, bữa ăn tối đơn giản của cô, thức ăn cô mua không nhiều lắm, không biết có thểăn bao nhiêu lâu, hắn đã nói qua, sẽ có người đi mua thức ăn, nhưng cô sợ hắn quên, trong lòng hắn không còn Tô Tử Lạc, còn cô lại không dám hi vọng nhiều, hắn sẽ nhớ, sẽ nhớ ở đây còn một Tô Tử Lạc cần phải tồn tại sao.
Cô ăn một miếng, lại nhìn nhìn, không biết bao giờ mới ăn hết cái bát mì này đây.
Sau khi ăn xong bát mì, cô đặt tay lên bụng, mỉm cười, gương mặt vẫn như cũ không thể che đi được sự cay đắng.
Cô đi lên tàng, cố gắng bước thật nhẹ, khi cô bước gần hết cầu thang lại nghe thấy tiếng rên rỉ như có như không truyền tới, cảm giác đau lòng ập tới.
Cô đứng ở đó, không biết phải làm sao, đi lên cũng không được, đi xuống cũng không xong. Cô ngơ ngác nhìn căn phòng kia, cô biết, tiếng rên rỉ là từ phòng kia truyền tới. Cô xoay người, đi về phía phòng mình vì cô biết, hắn không muốn gặp cô.
Nhưng âm thanh như vậy không ngừng truyền tới… Thống khổ, áp lực… Cũng khiến cô đau lòng.
Cô dừng lại, xoay người đi về phía phòng hắn, đứng ngoài cửa, tiếng rên rỉ ngày một rõ ràng. Cô đẩy cửa ra, bên trong phòng mờ tối, rèm cửa kéo che kín ánh sáng. Người đàn ông nằm trên giường không ngừng co người lại, mồ hôi trên trán không ngừng chảy xuống, lông mày hắn nhíu chặt lại, dường như rất đau đớn. Nhưng dù thế nào, hắn cũng cố gắng để không phát ra tiếng kêu lớn, cố gắng nhẫn nại đau đớn, hắn thực sự rất cố chấp.
“Chồng…”Tô Lạc vội vàng đi và, thậm chí quên mất việc gọi hắn là chồng, từ lâu hắn đã không cho cô gọi như vậy.
“Anh làm sao vậy?” Tay cô đặt lên trán hắn, phát hiện, cả người hắn lạnh toát, quần áo ướt đẫm mồ hôi.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 18
“Chồng… Nói cho em biết, anh làm sao vậy, rốt cuộc anh bị làm sao vậy…” Cô không ngừng dùng tay áo lau mồ hôi trên trán Duệ Húc, càng lau lại càng nhiều, trái tim cô đau nhói, ánh mắt lo lắng, hốc mắt nóng lên, nước mắt chảy xuống cằm, rơi trên gương mặt lúc trắng lúc xanh của hắn.
Một âm thanh nức nở vang lên..
Âm thanh không lớn lại khiến Duệ Húc tỉnh táo hơn nhiều.
“Đừng khóc…” Hắn cố gắng bật ra tiếng nói, cố hắng chịu sự đau đớn tra tấn trong cơ thể. Duệ Húc dùng sức vươn tay mình, trong mơ màng thấy được đôi mắt đẫm nước, tim hắn nhói đau, đau đến mức khó thở…
Tô Lạc nắm chặt tay hắn, “Chồng…” Môi cô khẽ run lên, không biết đã bao nhiêu lâu, hắn không chạm vào cô, lúc này hắn không còn sự lạnh lùng của những ngày qua, không còn khoảng cách với cô, giống như trước đây, hắn luôn đối tốt với cô, đưa tay xoa nhẹ má cô, xoa đầu cô gọi cô là vợ…
Giống như một giấc mộng, cô có thể cười mà khóc, khóc mà cười.
“Đừng khóc, Trữ San…” Bờ môi hắn khẽ hé, tiếng nói không rõ ràng cũng khiến bàn tay Tô Lạc đang nắm lấy buông lỏng, một giây phút cô vẫn quyết định nắm chặt tay hắn.
“Vâng,” Cô khẽ gật đầu, nước mắt càng rơi nhiều thêm.
“Trữ San, ở lại đây…” Giọng nói đứt quãng truyền tới. Tô Lạc không ngừng gật đầu, đáp lại lời hắn nói, nhưng tim cô gần như đã chết lặng.
“Vâng…” Duệ Húc khẽ hừ một tiếng, thân thể khẽ run lên, cả người như co rút.
“Anh bị sao vậy…” Buông tay hắn ra, Tô Lạc vội vàng cúi đầu nhìn hắn, phát hiện tay hắn đặt trên dạ dày, mồ hôi không ngừng chảy ra. Quần áo hắn đã ướt đẫm mồ hôi.
“Đau… Anh đau ở đây sao…” Tô Lạc đặt tay lên tay hắn, cảm giác ngón tay của hắn đang dùng sức gồng len, người đàn ông này thật cố chấp, đã như thế này cũng không nói một tiếng đau.
“Em đưa anh đi bác sĩ, anh sẽ không có chuyện gì, nhất định sẽ không có chuyện gì,” Tô Lạc lại gần hắn nói, mồ hôi hắn dính vào người cô, cô ôm chặt lấy người đàn ông đã làm tổn thương mình sâu sắc, cô không muốn hắn xảy ra chuyện, hắn có thể tổn thương Tô Tử Lạc, nhưng cô không muốn nhìn hắn hấp hối như vậy…
Cô lấy điện thoai di động của hắn, người thứ nhất cô gọi là Trữ San, cô bấm máy… Rất nhanh có người nghe máy. Cô còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy một giọng nữ truyền tới, đó là giọng nói của Trữ San.
“Húc, xin lỗi, em đang có chút việc bận, tí nữa em sẽ gọi lại cho anh…” Sau đó liền trực tiếp tắt máy.
Bờ môi Tô Lạc run rẩy, ánh mắt sưng đỏ giống như một chú thỏ, lo lắng sợ hãi. Cô chưa từ bỏ ý định, gọi thêm lần nữa, đầu dây bên kia không ai bắt máy.
Cô buông điện thoại trong tay xuống, sau đó cúi nhìn người đàn ông đang thống khổ vì đau.
Không sao, cô đưa hắn đi… Cô vội vàng đứng lên, thay quần áo cho hắn.
Dùng sức nâng hắn dậy, hiện tại hắn cần tới bệnh viện, nhưng cô lại không thể nhờ người khác, cũng chỉ có mình cô, ngoài cô ra, cô
