y, cho dù có người muốn lấy tính mạng cô, cô sẽ đưa hai tay dâng nó cho người đó, cô không biết mình phải tiếp tục sống vì cái gì nữa.
Tô Lạc ngồi thẳng dậy, bụng vẫn có chút đau.
“Cô nằm xuống đi,” Bờ môi Vệ Thần khẽ động, một câu này, hắn không có cách nào nói ra.
“Không cần, tôi muốn nhớ kĩ sự đau đớn này, vĩnh viễn phải nhớ kĩ.” Cô lau đi nước mắt, ánh mắt cô trong veo, nhưng lại giống như người mất hồn, những gì đã mất đi, của mình hay của người khác, cô không biết nữa.
“Tử Lạc, ” Vệ Thần gọi tên cô, cô không khóc, gương mặt lộ ra sự bi thương khiến hắn không biết phải làm sao, cô nở nụ cười lại khiến hắn đau lòng.
Hắn biết, tâm hồn cô đã chết rồi.
“Vâng,” Tô Lạc cứ như vậy trả lời, vẫn cười như thế, nhưng người khác nhìn cô chỉ muốn bật khóc.
“Tử Lạc, cô cầm lấy đi,” Vệ Thần rút từ túi ra một thứ đã chuẩn bị từ trước, “Đây là hộ chiếu và vé máy bay tôi chuẩn bị cho cô, còn đây nữa,” Hắn rút ví, đưa tất cả tiền trong ví đưa cho cô, “Chỗ này cũng giúp cô sống tốt một thời gian, cho dù là đi tới nơi đất nước nào, cách càng xa càng tốt, biết không?”
Hắn đặt tất cả mọi thứ vào lòng cô.
Tô Lạc ngơ ngác nhìn hắn, lại cúi đầu nhìn mấy thứ này, nở nụ cười chua sót, muốn cô chạy trốn sao?
“Tử Lạc, Trữ San sảy thai, Húc rất tức giận, dù tôi có giải thích thế nào, hắn cũng không để ý, hắn sẽ giết cô mất, cho nên cô hãy rời khỏi đây, hắn tìm thấy cô, tôi lại giúp cô trốn đi, sau này không cần quay lại đây nữa, được không?”
Vệ Thần nhíu mày, đây là cách duy nhất hắn có thể cứu cô, để cô rời khỏi đây, thần không biết, quỷ không hay, hộ chiếu giả, cái tên cũng giả, tất cả đều là giả, chỉ có con người cô là thật.
“Vâng.” Tô Lạc nắm chặt chiếc chăn trên người, nụ cười khổ sở, hắn đã từng nói qua, nếu đứa bé của Trữ San có mệnh hệ gì, hắn sẽ cho cả nhà cô phải chôn cùng, hắn đã nói và cũng đã làm được, đứa bé duy nhất, người nhà của cô cũng đã không còn.
Tay cô đặt lên bụng, vẫn bằng phẳng như cũ, nhưng lại không còn sinh mệnh bé nhỏ kai tồn tại nữa.
Vệ Thần không nói gì thêm, vỗ nhẹ lên bả vai Tô Lạc, “Tử Lạc, rời khỏi nơi này, cô sẽ có cuộc sống mới, thế giới này luôn có một ngôi nhà thuộc về cô,” hắn ngồi xuống, ánh mắt nhìn Tô Lạc đầy dịu dàng ấm áp.
Khi cô đáng thương nhất, cần người giúp đỡ nhất, lại luôn có một xa lạ giúp cô, quan tâm cô, yêu quý cô, không đòi hỏi cô.
Còn bọn họ, những người tưởng chừng như thân quen nhất lại đẩy cô ra, muốn giết chết cô.
“Vâng,” Tô Lạc khẽ gật đầu, cô sẽ rời khỏi đây, nơi này đã không còn bất cứ thứ gì để cô lưu luyến nữa, tất cả đều không còn gì.
không đòi hỏi cô.
Còn bọn họ, những người tưởng chừng như thân quen nhất lại đẩy cô ra, muốn giết chết cô.
“Vâng,” Tô Lạc khẽ gật đầu, cô sẽ rời khỏi đây, nơi này đã không còn bất cứ thứ gì để cô lưu luyến nữa, tất cả đều không còn gì.
Cô mở hộ chiếu ra, nơi đó là hình cô nhưng lại có một cái tên xa lạ, còn có một thân phận xa lạ. Vé máy bay đi nước Anh, một nơi cách nơi này nữa vòng trái đất, thật sự sẽ có nơi để cô nương thân sao.
Vệ Thần yên lặng ngồi bên cạnh cô, cũng chỉ có mình hắn mới có thể cho cô chút ấm áp này, một cô gái đáng thương.
Cũng mất đi đứa bé, vậy mà con người kia lại được đãi ngộ rất tốt, có nhiều người quan tâm, còn cô, một mình đối mắt với tất cả, thậm chí phải rời khỏi quê hương.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 36.1
Húc, hắn quả thực sẽ không hối hận sao?
Lòng của hắn thật giống một tảng đá, hắn biết không?
Vệ Thần cúi đầu thở dài, thấy được cô gái gầy yếu trên giường đã ngủ, hàng lông mi vẫn còn đẫm nước mắt, cả người đều thu lại, khẽ run lên.
Tại một gian phòng khác, một căn phòng tốt nhất trong bệnh viện, đồ ăn, đồ dùng, ngay cả bác sĩ ý tá đều có chất lượng tốt nhất.
“Húc, Vũ Nhiên không còn quan tâm em, em cũng không còn dứa bé, còn anh, có ghét bỏ em không?” Trữ San cố nặn ra hai giọt nước mắt, nước mặt có chút chua xót, cô dựa vào lòng Duệ Húc, vòng tay ôm chặt vòng eo của hắn, cho dù hắn không cần cô, cả đời này cô vĩnh viễn sẽ quấn lấy hắn.
“Sao có thể như vậy, em nghĩ xem muốn tổ chức hôn lễ như thế nào,” tay Duệ Húc vuốt nhẹ mái tóc cô, chỉ là trên gương mặt sự u ám bao phủ.
Đây vốn là cái đích bọn họ hướng tới, việc kết hôn là việc rất quan trọng, hiện tịa đã không còn Tô Tử Lạc, không còn Ôn Vũ Nhiên, chỉ có hai người bọn họ, hắn nên vui mừng mới phải, vì sao hắn chỉ cảm thấy có một áp lực vô hình rất lớn, một chút vui vẻ cũng không có.
“Vâng,” cuối cùng Trữ San nở nụ cười, “Húc, chúng ta sẽ làm một hôn lễ thật long trọng được không, đúng rồi, em còn muốn đi tuần trăng mật ở nước Anh, nước Pháp, Nhật Bản em cũng muốn đi,…”
Duệ Húc khẽ gật đầu, cô muốn đi đâu, hắn sẽ đưa cô đi, chỉ cần hắn có thời gian.
Hắn ôm chặt cô vào lòng, nhưng tim của hắn lại càng trống rỗng.
Sau khi Trữ San ngủ say, hắn mới đứng lên, đi ra ngoài.
Hắn đứng bên ngoài, lấy di động, gọi tới một dãy số.
“Vệ Thần, chuyện tôi bảo anh, đã điều tra được gì chưa?” Giọng nói hắn thật lạnh, hắn sẽ không bỏ qua cho bất kì ai làm tổn thương cô gái của hắn. Từ trước tới giờ Lê Duệ Húc không phải một