người lương thiện.
“Không có,” Vệ Thần đắp lại chăn cho Tô Lạc, hạ thấp giọng.
“Sao thời gian dài như vậy mà vẫn không tìm thấy, Vệ Thần, nhà anh không phải là xã hội đen giả sao?”
Vệ Thần khẽ nhíu mày, bởi vì hắn không muốn điều tra cho nên cũng không có ai có thể điều tra được, hắn đã phong tỏa toàn bộ tin tức, hắn tự nói với chính mình. “Nếu không anh bảo người khác đi điều tra, dù sao anh có đủ khả năng làm thế mà.” Vệ Thần bình tĩnh nói.
“Húc, anh không thể bỏ qua cho cô ấy sao, dù sao cô ấy cũng từng là vợ anh, thực sự cần diệt sạch sao?” Vệ Thần đứng lên, cố gắng thay đổi ý nghĩ của hắn.
“Vệ Thần, hôm nay anh nói nhiều thật đấy, người đàn bà kia, tôi không thể bỏ qua.” Vệ Thần cảm nhận rõ sự lạnh lùng của hắn, càng ngày càng lạnh. Môi hắn khẽ mím lại, Duệ Húc, hắn không cần suy nghĩ một chút sao.
Cạch một tiếng, Duệ Húc dập điện thoại, Vệ Thần thở dài, không còn cách nào để ngăn cản nữa.
Hắn cũng không nhìn thấy, trên tóc Tô Lạc cò vài giọt nước mắt, sau đó biến mất ở trên gối.
Sân bay, người đến kẻ đi, Tô Lạc một mình ngồi ở nơi đó, không ai chú ý tới cô, cô chỉ mang theo một chiếc va li nhỏ,
trong đó ngoài trừ mấy bộ quần áo cũng không còn gì khác, cô ngồi trên ghế chờ, máy bay rất nhanh sẽ cất cánh, cô cũng rất nhanh sẽ rời khỏi nơi này.
Không ai tới tiễn cô, Vệ Thần sợ Duệ Húc phát hiện ra, cho nên, hắn chỉ có thể đứng từ xa nhìn cô rời khỏi.
Một tờ báo rơi xuống trước mắt cô, cô cúi đầu, nhìn tờ báo rơi cạnh chân mình, trên tờ báo có một bức ảnh chụp, hai người thật xứng đôi.
Tổng tài tập đoàn Húc Nhật quyết định sắp tới sẽ đính hôn với người mẫu Tề Trữ San, Tề Trữ San đã ly hôn với Ôn Vũ Nhiên, nghe nói, Duệ Húc từng có một người vợ thực ra chỉ là bạn tốt, cũng không có chuyện gì lạ.
Tô Lạc khẽ mím môi, mắt đẫm nước. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lại khô khốc, sau khi mất đi đứa bé, cô không muốn tiếp tục khóc, cũng không muốn tiếp tục yêu, tiếp tục hận.
Cô và một người đàn ông như vậy, không còn bất kì cơ hội nào, bây giờ hai người họ hạnh phúc như vậy, còn đứa bé của cô không có cơ hội sinh ra trên trái đất này nữa.
Thỉnh thoảng bên tai lại truyền tới tiếng thông báo lên máy bay, cô đứng lên, một lần nữa nhìn xuống tờ báo, thấy đơợc một một đôi chân đang dẫm lên nó, tấm hình trên tờ báo, đã không nhìn thấy mặt.
Cô đi theo đám người bước lên phía trước, cô bị đẩy lên phía trước, thậm chí một cái quay đầu cũng khó.
Không ai tiễn cô, cũng không ai có thể nhìn thấy cô, cô cứ như vậy đi về phía trước, từng bước từng bước.
Trên máy bay, ngón tay cô nhẹ nhàng chạm lên tấm kính thủy tinh, đầu ngón tay lạnh dần. Đất nước của cô, nhà của cô, tạm biệt, tạm biệt tất cả, cô nở nụ cười, nụ cười bi thương.
Tầng bốn năm tập đoàn Húc Nhật, Vệ Thần nhìn ra bên ngoài, hai tay hắn vòng trước ngực dựa vào khung cửa sổ, đây là chỗ Duệ Húc hay đứng nhất, bây giờ tới lượt hắn. Hắn nhìn đồng hồ trên tay, cô đã đi rồi.
Đi là tôt, đi rồi… Tất cả đều kết thúc.
“Chúc mừng anh, Húc, nhiều năm như vậy, rốt cuộc anh đã có được.” Vệ Thần đứng đó, từ trên cao nhìn xuống, chẳng trách sao tổng tài lại thích đứng ở đây, cảm giác cao cao tại thượng quả thật không tệ, chỉ là quá cô đơn mà thôi.
“Cám ơn,” Giọng nói lạnh lùng vang lên, Vệ Thần xoay người, nhìn thấy Duệ Húc ngồi trước bàn làm việc, sắc mặt có chút không tốt.
“Húc, vẫn muốn tìm tiếp sao?” Hắn đi qua ngồi trên ghế sa lon, vắt chéo hai chân.
“Tìm tiếp,” Duệ Húc không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh giọng phân phó, lúc này hắn trong mắt Vệ Thần càng giống một cái máy.
“Húc, không vui sao,” Vệ Thần nhếch miệng cười, nếu đây chính là thể hiện sự vui vẻ thì hắn chính là phát điên rồi…
Duệ Húc trầm mặc, cúi đầu nhìn tài liệu trước mặt, dường như những tài liệu này quan trọng hơn tất cả, “Tôi đi ra ngoài trước,” Vệ Thần đứng lên, không khí như này khiến người khác không thoải mái.
Hắn mở cửa, rồi đóng cửa, như cười như không nhìn Trữ San đang bước tới.
“Cô Tề… Cô khỏe nhanh thật đấy.” Hắn đánh giá Trữ San, giày cao gót, sắc mặt hồng hào, nói thật, gương mặt này thật không giống với một người phụ nữ vừa bị sảy thai, ví dụ như Tô Tử Lạc, hắn đã nhìn thấy cô ấy, gương mặt tái nhợt, yếu ớt, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.
“Anh…” Trữ San lạnh lùng nhìn hắn, “Vệ Thần, anh đừng có quên, sau khi tôi trở thành phu nhân tổng tài, anh cứ cẩn thận mấy câu nói của anh, tôi không muốn nghe thấy mấy lời nói như thế nữa.”
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 37
Trữ San mở cửa ra, nhếch môi cười nhìn Vệ Thần rồi đi vào.
Vệ Thần khẽ nhíu mày, vẻ ôn hòa ngày thường biến mất, gương mặt lộ ra chút cợt nhả.
“Tôi thật không muốn gặp lại cô, Tề Trữ San, cô không biết, gương mặt của cô, thật khiến người khác thấy ghê tởm.”
“Còn ngực cô nữa, không biết độn bao nhiêu thứ, cô không phát hiện sắp rơi hết ra ngoài sao?” Hắn không khách khí nói, Trữ San không nghe được, nhưng cô thư kí ở bên cạnh thì nghe được.
Cô thư kí bật cười, nếu cãi nhau với phó tổng của bọn họ, đối phương nhất định sẽ tức chết.
Cô lại cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực nhỏ bé của mình, còn tốt hơn mấy cá