Polaroid
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214841

Bình chọn: 7.00/10/1484 lượt.

ự quên tôi?” Bạch Thiếu Triết có chút không vui làm mặt lạnh, “Khi đó cô còn mặc một chiếc áo cũ kĩ màu xanh,

còn có chiếc quần màu tro, vẫn đôi giày này, tôi nói không sai đâu.”

Tô Lạc cúi đầu, nhìn chân mình, đôi chân cô khẽ chạm vào nhau, đôi giày này cô vẫn luôn đeo, làm sao hắn biết được.

“Thiếu gia, làm sao cậu biết được, khi mới vào đây, đúng là Tô Lạc đã mặc một bộ quần áo như thế.” Tô Lạc còn chưa biết nói thế nào, dì Hồ đã lên tiếng.

Tô Lạc cũng không hiểu liếc nhìn Bạch Thiếu Triết, hàng lông mày đó, cô có cảm giác rất quen.

“Cô đã nhớ ra chưa, chai sữa kia…” Bạch Thiếu Triết không nhịn được nhắc nhở cô, cô gái này chậm chạp như vậy quả thực là đả kích hắn, trong khi chính bản thân hắn lại quên, bộ dạng hiện tại của hắn so với hồi đó thực sự là một trời một vực.

Cho dù là ai cũng không thể đem hai người gắn liền với nhau.

“Anh là người đó…” Cuối cùng Tô Lạc cũng dựa vào ngũ quan của hắn mà thấy được bóng dáng người mà cô từng gặp qua, chính là người ăn mày đó.

Dì Hồ càng thấy khó hiểu, bà nhìn nhìn Tô Lạc rồi lại nhìn thiếu gia, tóm lại là không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trong căn phòng màu xanh nhạt, có chiếc giường lớn, một cái bàn, còn có một tủ quần áo thật lớn, trên mặt đất trải những tấm thảm lớn, tất cả đều lộ ra sự đơn giản.

“Cô thấy lạ vì sao tôi lại biến thành như vậy có phải không?”Bạch Thiếu Triết cầm cốc trà do dì Hồ pha lên, hắn nhấp một ngụm, nhìn Tô Lạc vẫn luôn yên lặng ngồi đó.

Tô Lạc lắc đầu, “Không có, anh có lí do của anh, cũng giống như tôi vậy, tôi cũng có lí do nên mới xuất hiện ở đó.”

“Cô là một cô gái thông mình,” Bạch Thiếu Triết uống một ngụm trà, ngón tay xoay xoay miệng cốc, chiếc cốc bằng sứ có màu khói, hoa văn rất đẹp, mang đậm nét cổ điển.

Tô Lạc lại lắc đầu, lại cười cười, ” Tôi rất ngốc, cho nên bây giờ mới thành cái dạng này,” cô thật sự ngốc, nếu không, cô cũng sẽ không mất đi đứa bé kia, tay cô đặt lên bụng, nhẹ nhàng vỗ về, tất cả đã là quá khứ, cô chỉ cần đứa bé này là đủ rồi.

Bạch Thiếu Triết đứng lên, đặt chiếc cốc trong tay xuống, Tô Lạc ngẩng đầu, chiếc bóng hắn rơi trên người cô.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 45

Cô nhìn thấy khóe môi hắn cong lên, trong chớp mắt, lòng của cô cũng theo đó mà khai sáng, nụ cười của người này, quả thực rất cuốn hút. Khi hắn cười, hai má hiện ra hai núm đồng tiền, gương mặt hắn trở nên dịu dàng, một người đàn ông có má lúm đồng tiền quả thực rất đáng yêu, có lẽ vì thế mà hắn ít khi cười.

“Đứa bé được mấy tháng rồi?” Hắn nhìn bụng cô hỏi.

“Sắp năm tháng.” Tô Lạc khẽ cười, chỉ cần nói tới đứa bé, cả người cô tỏa ra sự dịu dàng vô bờ bến.

“Sau này không cần làm những việc như vậy nữa, tôi sẽ tìm một người khác, cô chỉ cần nghỉ ngơi để sinh ra đứa bé thật khỏe mạnh,” Bạc Thiếu Triết đem tay vắt chéo sau lưng, Tô Lạc nhìn hắn có chút bất ngờ, “Vì sao, tôi sẽ cố gắng làm tốt, tôi sẽ không làm biếng đâu?” Cho tới bây giờ, cô vẫn chưa có cảm giác an tâm, vẫn sợ chính mình bị đuổi đi.

“Tôi có nói, sẽ để cô đi sao?” Thiếu Triết khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mảnh khảnh này.

“Cô từng giúp tôi, Bạch Thiếu Triết tôi từ trước tới nay đều không thích thiếu nợ người khác,” Hắn thản nhiên nói.

“Đấy chẳng qua chỉ là một chai sữa thôi,” Tô Lạc khẽ lắc đầu, hắn cũng không có nợ cô cái gì, chỉ là một chai sữa bình thường, cô cũng không cảm thấy mình đã giúp hắn cái gì, lại khiến hắn nhớ kỹ như thế.

“Đối với cô mà nói, đấy chỉ là một chai sữa, còn đối với tôi, đó là một chai sữa độc nhất vô nhị,” hắn có chút bí hiểm nói, cúi đầu nhìn vào mắt Tô Lạc, vẫn ánh mắt đó, thật khác biệt, “Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô đi đâu cả, cô muốn sống ở đây tới khi nào cũng được,”

Tô Lạc đi ra khỏi phòng Thiếu Triết thì dì Hồ bước nhanh tới, hỏi cô rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Tô Lạc đơn giản kể lại chuyện mình đã đưa một chai sữa cho hắn, dì Hồ cũng trầm mặc, hắn là một thiếu gia rất kiêu ngạo từ trước tới nay chưa bao giờ làm chuyện như vậy.

Bà vỗ nhẹ lên bả vai Tô Lạc, cái này chính là duyên phận đi, cô đã cứu thiếu gia còn bà lại thu nhận và giúp đỡ cô.

Tô Lạc nhìn ra bên ngoài, một cơn gió lùa vào báo hiệu mùa xuân sắp tới, cô nghĩ, ở nơi đó giờ này có lẽ rất lạnh.

Trong một cửa hàng, Tô Lạc nhìn thấy một bộ quần áo giành cho trẻ em, hiện tại đứa bé còn quá nhỏ, thật sự chưa cần mua mấy thứ này, hơn nữa vẫn chưa biết đứa bé là nam hay nữ, cho nên không biết mua màu gì cho tốt.

Dì Hồ vẫn rất kiên trì, nói hiện tại không mua, sau này khi bụng cô lớn, đi lại sẽ rất bất tiện, đi ra ngoài sẽ nguy hiểm, bây giờ Bạch gia đối với cô như người một nhà vậy, đương nhiên cũng nuôi cô sắp thành heo rồi…

“Cái này thế nào, Tử Lạc,” dì Hồ cầm lêm một bộ quần áo màu hồng nhạt giành cho trẻ con, rất đáng yêu, mềm mại, nhất là màu hồng phấn thật đẹp.

“Nếu đứa bé là nam vậy sẽ không hợp,” Tô Lạc xoa chiếc bụng lớn, có chút khó xử lớn.

“Cũng đúng,’ Dì Hồ đặt bộ quần áo trong tay xuống, “Nếu không thì mua hai bộ đi, như vậy sẽ không sợ mua lầm.”

Tô Lạc lại lắc đầu, như vậy quá lãng phí.

Đối với quần áo, dì Hồ cũng ch