Duck hunt
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214734

Bình chọn: 8.00/10/1473 lượt.

bây giờ thật khó hiểu quá đi.

Bà bắt đầu dọn dẹp mấy thứ này, gương mặt già dặn lộ ra sự dịu dàng.

Lúc này, trong một phòng Vip của một bệnh viện, Tô Lạc bất an ngồi ở đó, sắc mặt có chút tái nhợt, bệnh viện, cô không hiểu sao hắn đưa cô tới đây, “Tới đây làm gì?” Ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của hắn.

Bạch Thiếu Triết lại gần cô, đưa tay búng nhẹ lên trán cô, “Thu lại mấy cái suy nghĩ lung tung của cô đi, tới bây giờ cô vẫn chưa kiểm tra thai sản đúng không?

“Kiểm tra thai sản, hình như không có?” Tô Lạc thành thực trả lời.

“Như vậy không được đâu,” Một người đàn ông có mái tóc vàng óng đi tới, nói xong một câu thật khó mà nghe ra là tiếng trung, nhưng Tô Lạc cũng coi như miễn cưỡng nghe hiểu.

“Nhất định phải làm kiểm tra thai sản, như vậy chúng ta mới biết được đứa bé phát triển thế nào, biết nó có khỏe không?” Người này giúp Tô Lạc ngồi xuống, nở nụ cười ôn hòa, khiến sự đề phòng của cô dần biến mất.

“Được rồi, bây giờ hãy thả lỏng, a, nhìn thấy rồi,” hắn nhìn sang màn hình bên cạnh, ánh mắt màu lam nộ rõ ý cười, “Đứa bé rất khỏe mạnh, là con trai a,”

Bạch Thiếu Triết bước lên phía trước, nhíu mày nhìn nhìn màn hình, “Sao giống cái bánh bao vậy?”

Người đàn ông tóc vàng bật cười, “Triết, trí tưởng tượng của cậu tốt thật, lần đầu tiên tôi nghe có người nói con mình giống bánh bao đấy,”

Bạch Thiếu Triết nhíu mày, không phủ nhận, cũng không thừa nhận… Tô Lạc thất thần nhìn một thân thể nhỏ bé cọ tới cọ lui, co đặt tay lên bụng, kia là đứa bé của cô sao? Nó thật nhỏ, đột nhiên cô có cảm giác muốn khóc, thật sự rất cảm động, cảm giác này cô chưa bao giờ được trải qua.

“Tại sao lại khóc?” Một bàn tay đưa lên lau nước mắt cho cô, chẳng có chút nhẹ nhàng gì cả, bàn tay thô ráp khiến da mặt cô hơi đau.

“Cô ấy khóc vì hạnh phúc quá, cái này cũng không biết, đúng là một tảng đá,” bác sĩ tóc vàng khẽ nhếch mội, đối với sự chậm chạm của bạn mình không biết nói gì hơn.

Bạch Thiếu Triết trừng mắt lườm hắn, hắn khẽ nhún vai tỏ vẻ bất lực, “Được rồi, tôi biết rồi, tôi đi ra ngoài, đi ra ngoài là được chứ gì, nhưng mà người đẹp, nhớ mỗi tháng phải tới khám một lần, tốt nhất không cần đưa theo người kia tới, nói con mình giống bánh bao, đúng là chỉ có mình hắn thôi.”

Bác sĩ tóc vàng nói thật dài dòng, khiến Thiếu Triết hận không thể đá đít hắn ra ngoài.

“Cảm ơn anh, thiếu gia…” Tô Tử Lạc ngồi dậy, ngoài trừ những lời này, cô cũng không biết mình phải nói gì nữa. Tâm tình Thiếu Triết vừa có chút tốt lên, nháy mắt lại bị chìm xuống, ” Tôi đã nói rồi, không được gọi tôi là thiếu gia.”

Tô Lac chớp chớp mắt, “Không gọi anh là thiếu gia, vậy tôi gọi anh là gì?”

“Đồ đần, gọi tên tôi, tên tôi đó,” Thiếu Triết nhéo nhéo cái má cô, nhìn vẻ mặt oan ức của cô, tâm tình lại tốt lên rất nhiều.

Họ không hề phát hiện, bất tri bất giác, quan hệ của họ cứ lặng lẽ sát lại.

Tô Lạc bưng một bát canh lên, đưa tới trước mặt ngửi ngửi một chút, chính là hương vị này, cô đi ra bên ngoài, sau đó gõ cửa, nhà dì Hồ có chút việc nên đã quay về Trung Quốc, việc chăm sóc Thiếu Triết liền rơi hết lên người phụ nữ có thai là cô, nhưng nơi này lại có thể một cô gái nữa, là người giúp việc Bạch Thiếu Triết mời đến, cho nên cô ngoài trừ làm bữa sáng cũng rất nhàn rỗi.

Tiếng gõ cửa truyền tới. Rất nhanh cửa liền mở ra.

Tô Lạc cảm thấy tay mình nhẹ bẫng đi, chiếc bát đã nằm trên tay Thiếu Triết. Hắn bưng lên uống một ngụm, uhm, hương vị không tệ.

“Cô đã uống chưa?” Hắn đặt chiếc bát xuông, bước lại gần Tô Lạc.

“Uống rồi,” Tô Lạc khẽ gật đầu, ánh mắt cười thành hình trăng khuyết thật đẹp.

“Vậy mới đúng, không nên quên bánh bao nhỏ bây giờ vẫn ở trong bụng cô,”hắn cố ý nhìn thoáng qua bụng cô, rất lớn, hắn cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, đồ đạc trong nhà gần như đã được bày biện lại, chỉ sợ cô sơ suất va phải.

Tô Lạc khẽ cười, hình như cục cưng của cô chưa ra đời đã bị vị thiếu gia đặt cho cái tên này rồi. Bánh bao nhỏ, cái tên này cũng không tệ lắm.

Thời gian Thiếu Triết ăn canh, Tô Lạc thay hắn dọn dẹp lại phòng sách, phòng sách của hắn không có mấy ai được động vào, mà cô lại là một trong số ít đó, cho nên mấy cái việc dọn dẹp phòng sách nhẹ nhàng này cũng thành công việc của cô.

Cô cầm một bức vẽ lên, cứ nhìn vào đó thật lâu.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 47

“Làm sao vậy, có vấn đề gì sao?”Thiếu Triết đặt bát xuống, đứng ở phía sau cô, cũng nhìn thấy bức tranh trong tay cô, “Đây là một bản thiết kế trong công ty tôi, là bức tốt nhất nhưng tôi vẫn có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó, cho nên, nó vẫn chưa được coi là hoàn mĩ,” hắn thích theo đuổi sự hoàn mĩ, tác phẩm này tốt thì có tốt chỉ là không hoàn mĩ như ý hắn.

“Thiếu một ít cái đó đi?” Tô Lạc lầm bẩm nói, Thiếu Triết cầm chiếc bút lên đưa cho cô, “Cô thích thêm gì thì cứ thêm,” hắn không để ý, cô cảm thấy thích là được rồi, “Chỗ này của tôi có bản sao lưu rồi, nếu cô không có việc gì, có thể vẽ tranh, coi như là dưỡng thai đi.”

Hắn đem những bản thiết kế này đưa cho Tô Lạc để giải trí.

“Anh không sợ nó sẽ bị hỏng sao?” Tô Lạc nắm chặt chiếc bút tro