gần cô gái giả mạo kia khẽ mỉm cười nhìn Tuấn Khôi nói.– Mẹ, có việc gì sao? – Tuấn Khôi đáp.– Đợi con bình phục hẵn, ta muốn Trần gia và Phạm gia kết thông gia. Ý con thế nào? – Rin nói, cô hy vọng Tuấn Khôi và Rose nhanh chóng kết hôn, mọi việc rắc rối sẽ qua đi.– Rin, việc này không nên gấp như vậy. – Minh Trí lên tiếng, việc bọn trẻ nên để chúng tự quyết định.– Không có gì là gấp cả, bọn trẻ đã quen biết nhau từ tấm bé. Đến hôm nay trải qua bao nhiêu việc, chúng ta nên dùng chuyện đáng vui mừng này mà quên hết mọi chuyện. Tuấn Khôi, ý con thế nào, dù sao mẹ cũng tôn trọng quyết định của con. – Rin bảo vệ ý định của mình.– Việc này, nên hỏi ý kiến của Rose. Liệu cô ấy có muốn kết hôn sớm như vậy. – Tuấn Khôi khẽ nhìn Rose.– Rose, con nói ý kiến của mình ẹ Rin nghe. – Rin quay sang nắm lấy tay cô gái giả mạo mà nói.– Mẹ, con cảm thấy chuyện này quá nhanh. Tuấn Khôi vừa mới ra khỏi viện chưa khoẻ hẳn, chuyện này… chúng ta đợi anh ấy khỏi bệnh sẽ nói. – Cô gái giả mạo kia lên tiếng, trong lòng đầy tính toán. Chủ nhân của cô chính là giao phó cô vào Trần gia, tìm cách phá đi tình cảm giữa Tuấn Khôi và Thiên Bảo, nay nhận lời kết hôn với Tuấn Khôi không phải xem như làm cho Thiên Bảo không còn muốn hy vọng sao?– Nhưng, mẹ…. – Rin chưa nói dứt câu.– Mẹ, con cũng nghĩ như Rose. Hãy cho chúng con thêm một chút thời gian. – Tuấn Khôi cắt ngang lời Rin.Thiên Bảo đứng một bên, nghe mọi người nói chuyện thì lẳng lặng đi ra phía bên ngoài khuôn viên của Trần gia đứng một góc tối. Có lẽ trước giờ đều như vậy Tuấn Khôi luôn là người được mọi người để mắt đến, những thứ tốt đẹp nhất đều dành cho cậu ấy. Vì cậu ấy chính là con trai của tổng gián đốc RoYal, còn anh dù ọi nổ lực trỏ thành một diễn viên hạnh A danh tiếng thì trong mắt mọi người trong gia đình vẫn không thể được xem trọng như Tuấn Khôi. Trong lòng tuy không vui nhưng không muốn thể hiện ra ngoài, anh cứ đứng đó nhìn về phía xa xôi. Vị trí trong gia đình không được xem trọng, người con gái anh trao yêu thương cũng được mọi người dành cho người khác.– Thiên Bảo, anh làm gì ở đây vậy? – Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên từ phía sau Thiên Bảo.– Rose, sao em không ở bên trong cùng mọi người. – Thiên Bảo quay đầu lại nhìn thấy cô gái kia đang đi tới phía mình.– Em thấy anh đi về phía này nên đi theo anh, anh có chuyện gì sao?– Anh đang suy nghĩ một số việc? – Thiên Bảo trầm tư nói.– Có thể nói em nghe được không? – Cô gái đi tới cạnh Thiên Bảo nở một nụ cười.– Anh đang suy nghĩ vì sao khi nãy em lại từ chối kết hôn cùng Tuấn Khôi, không phải em rất yêu cậu ấy. – Thiên Bảo quay sang nhìn vào đôi mắt của Rose giả.– Trải qua khá nhiều việc, em phải suy nghĩ về tình cảm của mình có phải dành cho Tuấn Khôi hay không. Đợi khi nào em xác định được thì quyết định chuyện kết hôn vẫn chưa muộn mà.– Ý của em là, em không yêu Tuấn Khôi nữa sao? – Thiên Bảo ngạc nhiên, nhưng trong lòng có một chút vui mừng. Ít ra anh vẫn còn cơ hôi.Thiên Bảo vừa dứt lời thì từ phía xa Tuấn Khôi đi tới phía họ lên tiếng khi cô gái giả mạo kia chưa kịp trả lời câu hỏi của Thiên Bảo.– Rose, Thiên Bảo, hai người đang nói chuyện gì vậy? – Tuấn Khôi mỉm cười đi tới, anh luôn nghĩ tình cảm 3 người họ luôn rất tốt.Thiên Bảo không trả lời, ánh mắt đang hướng về phía cô gái giả mạo kia liền quay đi không muốn bọn họ bi hiểu nhầm.– Bọn em đang tán gẫu một số chuyện, anh chưa khỏi hẳn không nên ra ngoài gió lạnh thế này. – Rose từ phía Thiên Bảo đi lại phía Tuấn Khôi ra vẻ lo lắng.– Cảm ơn em, Rose. – Tuấn Khôi dùng ánh mắt nhẹ nhàng nhìn cô gái mà nói.– Vì chuyện gì ạ?– Vì em đã quay về. – Tuấn Khôi nói.– Em cũng cảm ơn anh, vì anh đã khoẻ lại với em. – Cô gái nhìn sang Thiên Bảo. – Ba chúng ta vẫn sẽ thân thiết như xưa, phải không Thiên Bảo.– Ừ! – Thiên Bảo khẽ gật đầu.Cả ba cùng nhìn nhau mỉm cười, hai chàng trai vì quá yêu thương, quá chăm lo mà không thể nhìn ra sự khác biệt giữa một Rose thật và Rose giả, hay thời gian sẽ trả lời tất cả, mọi sư thật liệu có được phơi bày.**************– Á. – Tiếng kêu thì thào đau đớn khẽ vang lên trẹn chiếc giường bệnh.Rose mở đôi mắt to tròn nhìn moi thứ xung quanh, cô đang ở đâu vì sao lại cảm thấy rất đau trên gương mặt như vậy. Rose đưa đôi bàn tay mình lên gương mặt đang được băng lại liền hoảng sợ.– Không được đụng vào vết thương. – Một người đàn ông mặc chiếc áo màu trắng đi tới.– Bác sĩ, gương mặt tôi… làm sao vậy. – Rose vừa đau vừa hoảng sợ.– Gương mặt cô bị tổn thương nặng, xem ra sẽ để lại sẹo lớn trên mặt. – Vị bác sĩ trẻ buồn bã nói.– Tôi… tôi phải làm sao đây… tôi không muốn… tôi không muốn bị như vậy. – Rose mất bình tĩnh, hai dòng nước mắt khẽ rơi khiến cô càng đau rát hơn.– Tiểu thư, cô đừng quá kích động, cô tỉnh lại là tốt rồi. Nói cho tôi biết nhà cô ở nơi nào, tôi sẽ liên hệ với họ. Bây giờ khoa học tiên tiến, không sợ không xoá được dấu vết trên gương mặt cô.– Người nhà sao? – Rose bỗng giật mình, thì ra cô quá kích động với việc gương mặt bị huỷ hoại quên mất việc nhớ ra người nhà. Rose ngẩn người một lúc, người nhà của cô là ai…– Đúng vậy, ng