XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329721

Bình chọn: 9.5.00/10/972 lượt.

ra và tra hỏi tiếp nhưng sao… cánh tay ấy… lại quen đến thế?

Trong đầu Vĩnh Khoa chỉ nghĩ ra được một cái tên thân thuộc và gương mặt đáng yêu kia. Nhưng… làm thế nào mà…

_ Rốt cuộc… là ai đấy? – Khẽ hỏi, Vĩnh Khoa vẫn kiên quyết không buông cánh tay ấy ra, giống như đang sợ khi buông ra thì người đó sẽ lại biến mất. Chẳng hiểu sao chỉ có duy nhất cái ý nghĩ điên rồ ấy đang quanh quẩn trong đầu Vĩnh Khoa nữa.

Kẻ dám đánh cậu như thế… chỉ có một. Nhưng… làm sao Thiên Di có thể đến đây trong khi vẫn chưa biết “bí mật” – người rơi xuống vực và trúng đạn là cậu.

_ … Thiên… Di…

Những lời ấy đột nhiên thoát khỏi suy nghỉ của Vĩnh Khoa. Ngay cả cậu cũng không hiểu nổi sao mình lại thốt ra những lời lẻ ấy nữa. Vì nhớ sóc con quá chăng?

_ …

_ Đáng ghét. Anh là đồ đầu heo ngốc nghếch.

Giọng nói trong trẻo ấy… Lại còn dám mắng cậu!

Không lầm được, chính là Thiên Di.

Liệu vỏ sò biển dưới gối do Bảo Bảo cho cậu đã linh nghiệm? Hệt như lời nhóc đó nói, sò biển luôn mang lại nhiều may mắn cho người khác hay… chỉ do Vĩnh Khoa đang ảo tưởng?

Không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, Vĩnh Khoa ngạc nhiên vô cùng, cậu nắm chặt lấy cánh tay ấy không buông. Giọng hơi lo lắng :

_ Là em thật sao? Là em sao?

_ Anh lại gạt em lần nữa. Anh có biết lần này đùa ác lắm không. Làm em sợ chết được. Cứ tưởng anh đã… Đồ con heo, đồ đại ngốc. Có biết người ta lo lắng lắm không? Anh là tên ngốc, ngốc ngốc ngốc ngốc. Đồ củ chuối, đồ biến thái, đồ hâm, đồ nham nhỡ, đồ lừa gạt, đồ…

_ Đủ rồi. Mắng gì nhiều thế? Có tin anh đánh đòn em không? Hôm nay ăn mật gấu à? Dám ăn nói như vậy với anh cơ đấy! Em to gan thật!

Chất giọng lạnh lùng của ai đó khiến Thiên Di im bặt và màn mắng nhiết thậm tệ chính thức kết thúc sau một tiếng… à không, sau một âm điệu lạnh tanh phát ra từ ai đó và vọng lại từ địa ngục. Cái giọng điệu đáng sợ ấy luôn làm Thiên Di giật bắn mình rồi trở nên… ngoan ngoãn đến lạ.

Đúng thật là sóc con đang ngồi ngay trước mặt Vĩnh Khoa. Không sai. Không lầm lẫn. Tiếc là… lúc này cậu không thể tận mắt nhìn thấy con sóc siêu quậy ấy.

Sò biển đúng thật đã đem lại phép màu may mắn cho Vĩnh Khoa. Nghe giọng nó, cậu thật sự rất vui.

Đáng ra, Vĩnh Khoa định bụng là sẽ ôm chầm cô nhóc ấy vào lòng cho thỏa mong nhớ và sẽ nói những lời “ngọt ngào”… như mía lịm, sẽ lại xoa mái đầu đáng yêu và lắng nghe ai kia thút thít. Nhưng không… ý định ấy nhanh chóng vụt bay theo gió khi cậu nghe Thiên Di bé nhỏ lên tiếng chất vấn, mắng nhiết cậu đủ điều như thế. Đã thế thì… không dịu dàng, dễ dãi nữa.

Lại còn nói cậu là heo? Ngốc? Củ chuối? Biến thái? Hâm? Nham nhỡ? Lừa gạt?

Khá lắm!

Tuy không nhìn thấy nhưng Vĩnh Khoa vẫn điềm nhiên như tường tận mọi thứ. Mà thật sự thì cậu đã và đang nắm bắt được mọi thứ trong tay. Vẫn giữ chặt cánh tay của ai kia, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng gằng giọng hâm he :

_ Còn không mau xin lỗi anh?

Tưởng là đã “thuần hóa” được con sóc bé nhỏ, nhưng… Vĩnh Khoa đã lầm. Chất giọng lãnh lót như chim hót của Thiên Di lại reo vang bên tai :

_ Gì chứ? Anh ngang ngược vừa thôi. Đáng ra anh PHẢI xin lỗi em mới đúng. Anh sai trước mà! Lại còn bắt em xin lỗi á? Còn khuya nhé, TRƯƠNG VĨNH KHOA.

Thái độ vênh váo láo toét của Thiên Di được thể hiện hết qua cái giọng trong trẻo văng vẳng bên tai Vĩnh Khoa. Ngỡ ngàng mấy giây, Vĩnh Khoa ngớ người. Công nhận, càng ngày Thiên Di càng trở nên đáo để hẳn!

Không biết lại học lỏm những thói ấy từ ai đây?!

Còn cả cái cách gọi cả họ tên Vĩnh Khoa với chất giọng ngỗ ngáo kia. Thật quá quắt!

_ Em ăn nói thế với chồng mình à, THIÊN DI?

Âm vực tử thần réo lên trong không gian tĩnh lặng khiến Thiên Di lạnh sống lưng, rùng mình sợ sệt!

_ Hì, hì… em… em đùa tí… đùa tí cho vui… xem như nãy giờ em nói chuyện một mình nhé, anh Vĩnh Khoa đáng kính (đáng ghét thì có).

Hạ mình trước, đừng nghĩ là Thiên Di sẽ bỏ qua nhé. Không đời nào! Quân tử báo thù, ngàn năm chưa muộn. Hãy đợi đấy, Vĩnh Khoa chết bầm!

_ Vậy em xem anh tàn hình? Đầu óc có vấn đề nên nói chuyện một mình, huh?

Muốn khiêu chiến à! Đồ đại ngốc kia.

Trong suy nghĩ là thế, nhưng… ngoài mặt thì khác.

Thiên Di nở một nụ cười tươi như nắng mùa xuân, khẽ nhẹ giọng :

_ Vâng, cứ cho là vậy. Hi hi, gặp lại chồng yêu em vui quá đấy mà. Anh đừng để bụng (Tên đầu heo ngố, thấy người ta nhịn thì làm tới à? Coi chừng em cắn anh đấy. Grừ…..)

Không dừng lại ở đó, vì khá là hiểu tính cách ai kia, Vĩnh Khoa cố chấp khiêu lửa chiến cho ai kia bằng những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng hàm chứa cả một nội dung đáng giận :

_ Tội. Người ngốc là vậy. Chậc, chậc…

Grừ… cái tên đáng đánh này….

Kiềm chế. Kiềm chế nào Thiên Di. Bình tĩnh. Bình tĩnh. Không nên đấu đá với những người bị thương làm gì. Cố nhẫn nhịn. Nhịn nào. Khi nào anh ta bình phục thì mình sẽ báo thù rửa hận!

_ Hửm? Định đợi đến khi anh hoàn toàn bình phục mới “đánh trả” sao! Anh nhớ em đâu… quân tử thế?

CHƯƠNG 62

Áng mây thứ 62 : Chọn lựa.

Yêu theo cách của đại dương…… Dạt dào và không thể đong đếmQuan tâm theo cách của nắng…… Rạng rỡ, ấm áp và ân cầnBảo vệ theo cách của bóng đêm……