Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329745

Bình chọn: 9.5.00/10/974 lượt.

… im lặng cho đến khi Vĩnh Khoa tiếp tục chất vấn hai “nghi phạm” :

_ Hài lòng chứ? Hai người tài giỏi hơn tôi nghĩ nhiều.

Vĩnh Kỳ và Chính An hết nhìn nhau rồi lại nhìn Vĩnh Khoa, cả hai nghệch mặt ra như muốn hỏi : Không nhìn thấy sao biết hay thế trời?

_ Là cảm nhận nên mới biết.

Một lần nữa, Vĩnh Khoa khẳng định tài năng đoán như thần của mình qua câu nói bâng quơ ấy. Làm cho hai người kia ngố hết chỗ nói, chỉ biết nhìn nhau cười trừ vì âm mưu “đen tối” đã bị đương sự 1 phát hiện và tóm đuôi ngay trong tích tắc. Đúng là không gì qua khỏi Vĩnh Khoa.

Trong khi đó, có một con người hết sức ngây thơ. Ngây thơ đến nỗi không biết trời trăng mây đất gì sất. Ngây thơ đến nỗi chỉ đứng yên tại vị trí đang đứng và đưa mắt nhìn quanh. Người đó là đương sự 2. Trái ngược hoàn toàn với đương sự 1.

CHƯƠNG 63

Áng mây thứ 63 : Chong chóng trước gió.

♥ Làm gì có ai sinh ra đã hợp với nhauChẳng qua vì yêu nhau mà họ học :- Một chút nhường nhịn- Một chút chịu đựng- Thêm một chút nhẫn lại- Có một chút hy sinh vì nhau- Và vượt qua được cái rào cản Nghèo và Giàu, Đẹp và Xấu, 1 người bình thường và 1 người không lành lặn .Nên tình yêu của họ bền vững và trở nên vĩnh hằng với thời gian…

Từng đợt sóng vỗ nhè nhẹ vào chân thật dễ chịu, cảm giác nhột nhột khiến người ta thoải mái hẳn ra.

Trời đã chuyển màu.

Gam trời sẫm màu ửng đỏ cả một vùng mây. Ôm trọn đại dương xanh thẳm.

Cả hai sắc màu huyện vào nhau, trộn lẫn với nhau tạo nên một tuyệt tác đầy nghệ thuật mà không một nghệ nhân nào có thể bỏ qua cảnh sắc ấy.

Bức tranh thiên nhiên đầy yêu bình nằm trọn trong nhãn thần A Huân. Đôi mắt cứ mãi dõi nhìn cửa biển không ngừng, trong ánh nhìn trìu mến ấy là cả một sự bâng khuâng khó tả.

Cả mấy tiếng ngồi yên vị trên xe lăn để tìm cho mình câu trả lời trở nên hoang phí khi mà… đến giờ A Huân vẫn chưa quyết định được điều gì. Tại sao lần này biển cả lại bỏ mặt cậu, không cùng cậu tìm lời giải cho những suy tư trong lòng!

_ Biển không bỏ mặt ai cả. Con thấy chứ? Cả một đại dương nước bao la thế này. Biển rất giàu tình thương. Ta nghĩ, con nên lắng nghe tâm tư của mình để quyết định thì hơn. Vì con có ngồi đây thêm hàng giờ nữa thì vẫn vậy. Câu trả lời con nhận được cũng chỉ là con số không tròn trĩnh…

Âm thanh mộc mạc như vọng lại từ xa, bước đến bên A Huân, ông khẽ mỉm cười hiền hậu rồi ngẩng đầu, nói tiếp :

_ Đừng lo ngại về bất cứ điều gì, A Huân ạ. Hãy thật mạnh mẽ và quyết đoán trong mọi chuyện. Con có thể sẽ tiến xa hơn trong lĩnh vực y học nếu rời khỏi đây một thời gian. Người dân trong làng chài luôn luôn ủng hộ con.

Rời khỏi đây một thời gian. Rời xa làng chài, xa biển cả, xa những con người chất phác lương thiện, xa mái nhà nhỏ đã gắn bó bao năm… Liệu có là một quyết định đúng đắn?

Nếu rời khỏi đây mà có thể chữa được chân và có cơ hội tiến xa hơn trong khoa y thì tốt. Nhưng… nếu rời khỏi đây để đem về nỗi thất vọng tràn trề khi không chữa được chân, cũng chẳng học cao hơn ai. Có nên không?

Vậy… thà chọn ở lại thì hơn.Quay sang ông mình, A Huân trầm ngâm nghĩ. Cuối cùng, cậu chỉ đáp lời ông bằng một câu hờ hửng :

_ Con không đi.

_ Ta biết con sẽ thế mà. – Nói rồi, ông khẽ giơ những thứ đang cầm trên tay cho A Huân xem rồi khẽ cười – Đây là những gì người dân trong làng gửi con. Họ mong con sẽ sớm trở về đây.

Hiểu được những gì ông muốn ám chỉ nhưng A Huân chỉ im lặng, cậu đưa tay đẩy nhẹ chiếc xe lăng rồi quả quyết :

_ Con không đi.

_ Bác sĩ Huân, đừng từ bỏ ước mơ của mình vì chúng tôi.

_ A Huân, cháu sẽ làm được mà.

_ Đúng vậy, anh A Huân cố lên.



Chỉ vừa quay lại, A Huân đã trông thấy mọi người trong làng đều tập trung phía sau ông cậu. Mọi người vui vẻ cất giọng làm A Huân ngạc nhiên tột độ. Nhìn ánh mắt trìu mến của người dân trong làng và ánh hoàng hôn đỏ rực trên biển, một lần nữa, A Huân lãnh đạm nói :

_ Con không đi. Con sẽ ở lại đây.

_ Chong chóng đứng trước gió sẽ quay vòng mãi. Khi gió mạnh, chong chóng sẽ quay nhanh dần. Khi gió nhẹ, chong chóng sẽ đung đưa nhịp nhàng theo gió. Nhưng… khi không có gió, chong chóng chỉ biết đứng im lìm với hình thể của nó. A Huân, qua ánh mắt của anh, em biết anh thật sự rất muốn thực hiện ước mơ của mình. Đừng như chong chóng, mãi dựa dẫm vào gió. Anh có thể làm được mà. Em nghe biển nói thế đấy.

Chất giọng trong trẻo vang lên, theo làn gió mơn man truyền đến tai A Huân như một khúc nhạc dạo đầu cho bản tình ca. Thiên Di đứng đó, mỉm cười thật tươi nhìn A Huân mặc dù chỉ mới lần đầu quen biết.

Khi nghe Vĩnh Khoa kể về A Huân, Thiên Di đã rất hâm mộ cậu. Một người tài giỏi và giàu nghị lực như thế chắc chắn sẽ rạng danh. Chẳng biết những lời mình có ít hay không, nhưng nghe Vĩnh Khoa nói A Huân rất thích biển nên sóc con đánh liều nói câu “Em nghe biển nói thế đấy”.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía sóc con đầy nghi hoặc làm Thiên Di… hơi ngượng, cứ tưởng mình nói sai điều gì nên cứ đứng yên ở đó không dám bước tiếp và mắt thì chẳng dám nhìn ai cả. Cũng tại Vĩnh Khoa nhiều chuyện, khi nghe Vĩnh Kỳ và Chính An nói về vấn đề của A Huân liền kêu sóc con


Polly po-cket