Polly po-cket
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329713

Bình chọn: 7.00/10/971 lượt.

Bao trùm và cảm nhận từng hơi ấmVà rời xa theo cách của gió…..Một đi không trở lại……Nhưng để lại chút vấn vương.

Rì rào…

Sóng biển trắng xóa nhẹ nhàng ôm lấy bờ cát thênh thang. Cảnh sắc thôn quê tuy dân dã nhưng đậm chất thơ. Đứng trước biển nơi đây hệt như đang thả mình giữa những nhịp điệu nhẹ nhàng của một khúc nhạc không lời với nhiều xúc cảm yên bình. Nơi đây đã bỏ xa những nhịp điệu phồn hoa của thành thị. Cảm giác lạ lẫm dần trở nên quen thuộc, chỉ nơi đây mới mang lại khiến Vĩnh Kỳ và Chính An chỉ muốn đứng yên ở đó mãi, ngắm nhìn biển.

Thả Bảo Bảo ra khỏi tay mình, A Huân cười nhẹ rồi nói :

_ Hai cậu là người nhà của Vĩnh Khoa?

_ Ừ. Trời không phụ lòng người. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được thằng nhóc đó. Cám ơn gia đình cậu nhiều lắm. – Vĩnh Kỳ cho tay vào túi, thong thả nói, mắt vẫn không ngừng ngắm nhìn biển.

Xoa mái đầu Bảo Bảo rồi ra hiệu cho nhóc ấy đi chơi với đám nhóc trong làng, A Huân chậm rãi cất giọng, nhãn thần vẫn chăm chú quan sát vóc dáng nhỏ nhắn của Bảo Bảo đang lon ton chạy đi :

_ Tình trạng sức khỏe của Vĩnh Khoa hiện giờ không tốt lắm. Các cậu phải mau chóng đưa cậu ấy về thành phố và đến bệnh viện để lấy viên đạn ra, nếu chậm trễ quá, có lẽ sẽ để lại di chứng, bây giờ, đã liệt nữa người rồi. Về mắt cậu ấy, có lẽ phải nhờ đến những bác sĩ giỏi hơn, tôi không chắc cậu ấy… sẽ nhìn thấy lại được. Chắc phải tin vào kỳ tích.

Tầm nhìn chuyển sang A Huân, Chính An và Vĩnh Kỳ ngẩng người, hèn gì lúc nãy… Vĩnh Khoa vẫn mở to mắt mà không có phản ứng gì khi nhìn thấy mọi người. Hơn nữa, viên đạn vẫn còn trong cơ thể sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng.

_ Cậu cũng là bác sĩ? – Chính An nheo mắt quan sát.

_ Ừ.

Gật nhẹ đầu, A Huân dõi mắt ngắm nhìn biển, cả dòng nước trong xanh nằm trọn trong nhãn thần của cậu. Dường như biển đã ăn sâu vào thần trí A Huân.

_ Chân cậu…

_ Do một tai nạn nhỏ thôi. – Cười lạnh, A Huân đáp lời Chính An một cách dứt khoát.

Sóng biển cứ rì rào không ngớt.

Ánh mặt trời dần dịu lại dưới sắc xanh của biển cả.

Gió nhè nhẹ thổi vào mặt, mát rượi.

Hương biển ngạt ngào xông vào cánh mũi, dễ chịu và làm say lòng người.

Cho một tay vào túi, Vĩnh Kỳ quay sang A Huân, nhìn cậu ấy hồi lâu rồi nói với chất giọng trầm trầm :

_ Có lẽ ông Wen sẽ giúp được cậu. Cậu theo bọn tôi đến thành phố, nhé?

Lời đề nghị của Vĩnh Kỳ cũng là những suy nghĩ bao lâu của A Huân. Không phải không muốn chữa trị đôi chân này mà là vì không có cơ hội để đi. Đối với A Huân, biển cả còn hơn gia đình cậu. Chính tại nơi đây, cậu sinh ra và lớn lên trong tình thương của cả đại dương. Ông và nhóc Bảo Bảo là người thân duy nhất của cậu. Nghĩ đến một ngày phải rời xa nơi này thật không nở chút nào. Nhưng đâu đó trong thâm tâm của mình, A Huân vẫn ao ước được đứng lên trở lại trên đôi chân này, được theo học ngành y mơ ước để tién xa hơn trong lĩnh vực ấy. Để có thể cứu được nhiều người hơn nữa.

Mâu thuẫn ngày một lớn. Một nữa muốn rời khỏi làng chài để thực hiện mơ ước. Một nữa thì không nở đi xa biển cả và ngôi làng thân yêu. Cả hai điều ấy cứ quanh quẩn, tranh đấu nhau ngày qua ngày. Mỗi lần như thế, ngồi im lặng trên chiếc xe lăn cũ kĩ và dõi mắt ngắm nhìn biển là lựa chọn tốt nhất.

Giờ, sự mâu thuẫn ấy lại trở về và không còn cách nào khác ngoài lựa chọn 1 trong 2. Nhưng… nếu cậu đi, thì những người dân trong làng phải thế nào? Ai sẽ mang thuốc cho họ khi bệnh?

Bao năm qua, A Huân như trở thành người không thể thiếu trong ngôi làng chài nhỏ bé đầy ắp tình thương kia. Nếu giờ cậu vắng vài tháng, thậm chí là vài năm, thì liệu… có tốt không?

_ Cho tôi một tiếng nhé, tôi sẽ trả lời cho các cậu biết!



_ Hửm? Định đợi đến khi anh hoàn toàn bình phục mới “đánh trả” sao! Anh nhớ em đâu… quân tử thế?

Không quân tử?

Cái tên này, anh muốn chọc tức em sao! Grừ… còn đoán được suy nghĩ của em, thật là…. Không thể nhịn nữa.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, Thiên Di khẽ cười ma mãnh rồi dùng tay còn lại… véo mũi Vĩnh Khoa thật mạnh khiến ai đó nhăn mặt, gắt lên :

_ Không biết đau, huh? Thả ra ngay.

_ Không.

_ Thả ra.

_ Không.

_ THIÊN DI.

_ Không.

_ Em muốn anh nghẹt thở chết à?

_ Ừ, muốn thế đấy! – Ngang ngạnh.

Vĩnh Khoa im lặng, mắt khẽ nhắm lại không thèm tranh cải. Nằm yên hồi lâu để mặc cho Thiên Di muốn làm gì thì làm. Bỗng, bàn tay đang nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn kia khẽ buông lơi. Phải công nhận, tài diễn xuất của Vĩnh Khoa vẫn còn xài được.

_ Nè…

Đưa tay lay lay người Vĩnh Khoa thật nhẹ để không làm động đến vết thương của cậu, Thiên Di ngơ ngác nói :

_ Nè, Vĩnh Khoa, anh đừng đùa nữa.

_ …

_ Anh có nghe không hả, Trương Vĩnh Khoa?

_ …

_ Này…

_ …

Mãi không thấy Vĩnh Khoa đáp lời, Thiên Di bắt đầu hoang mang, nó sợ hãi đưa tay lay lay người Vĩnh Khoa không ngừng.

Cười thầm trong bụng, Vĩnh Khoa cảm thấy sao mà mình thông minh quá. Diễn tốt đến thế.

_ Vĩnh Khoa, đừng đùa nữa. Anh mở mắt ra đi, em xin lỗi mà.

Chòm người dậy, Thiên Di đặt hai tay lên vai Vĩnh Khoa, nói trong lo lắng vì gọi mãi mà chẳng thấy cậu trả lời. Thiên Di cũng cảm thấy phục mình sát đất. Diễn không t