XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329641

Bình chọn: 9.5.00/10/964 lượt.

một bác sĩ giỏi, ông còn là một người rất đáng để người khác tin tưởng.

Một vị bác sĩ trầm giọng nói, ông nhẹ nhàng thu gom những thứ bừa bãi trong phòng và cho vào sọt rác.

Vĩnh Khoa được đưa đến phòng hồi sức sau những giây phút chiến đấu kịch liệt cùng tử thần. Bước ra khỏi phòng phẫu thuật, Wen hiền hòa nhìn sang Thiên Di, khẽ nói :

_ Không sao. Vĩnh Khoa đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm. Con đừng quá lo lắng.

Hệt như đám mây trắng ló dạng sau cầu vòng bảy sắc. Một nụ cười rạng rỡ hé nở trên khóe môi chúm chím. Sóc con vội quay sang Chính An, nói trong niềm vui :

_ Đã bảo mà, anh ấy sẽ không sao!

_ Ừm. – Gật nhẹ đầu, Chính An cười nhẹ nhõm nhìn Vĩnh Kỳ. Bầu không khí căng thẳng như dịu đi nhờ cơn mưa rào gieo tia hạnh phúc.

Wen nở nụ cười nhẹ. Ông đã cố hết sức cùng Vĩnh Khoa rồi. Với vị bác sĩ ấy, có lẽ đó là niềm vui lớn nhất mà ông chưa từng có.

Bỗng, khóe mắt lóe lên tia sáng mang tên ranh mãnh, ông Wen gieo tia nhìn thẳng vào mắt Vĩnh Kỳ đầy khiêu khích. Làn sóng điện một lần nữa lại được kích hoạt hết công suất. Linh tính về “quá khứ” lại tiếp diễn khiến Vĩnh Kỳ phập phòng lo sợ.

Trước khi kịp lên tiếng ngăn chặn thì chất giọng trầm thấp đã vọng lại từ xa :

_ Vĩnh Kỳ, lâu quá không gặp!

Từ đằng sau, gương mặt tươi tắn đến đáng ghét của Triết Minh cùng nụ cười khiêu chiến. Theo sau là Bách Nhật với ánh lườm đáng yêu cùng chất giọng nhè nhẹ :

_ Vĩnh Khoa thế nào rồi?

_ Đang được đưa vào phòng hồi sức. – Chính An đáp lời, miệng khẽ hình thành nụ cười nhẹ.

Nhìn vào mắt ông Wen, Vĩnh Kỳ thầm đoán được ông đang suy nghĩ gì đó có liên quan đến cậu, linh tính mách bảo chàng trai trẻ nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Thế nhưng, Vĩnh Kỳ vẫn luôn chậm hơn Wen một bước.

_ Triết Minh và Vĩnh Kỳ… đẹp đôi nhỡ!



Im lặng!!!

Hành lang bệnh viện chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế!

Mọi ánh nhìn điều đổ dồn về phía Triết Minh và Vĩnh Kỳ đầy… thích thú.

_ Hi hi hi…

Bật cười khúc khích, sóc con hí hửng nhìn “cặp đôi hoàn cảnh” đầy gian manh. Wen cười hiền như người vô can, ông quan sát nét mặt tức tối của Vĩnh Kỳ và Triết Minh không bỏ sót một giây nào.

Tiếng cười vọng khắp hành lang sặc mùi thuốc sát trùng, mang đến cảm giác thư thái cho mỗi một người đang đứng đó. Hệt như vừa trải qua một chuyện tồi tệ rồi lại nhờ một chuyện hài hước để tiếp thêm năng lượng cho cơ thể. Nét cười như luồng gió xuân đậu trên cánh môi.

Wen thật biết cách tạo cảm giác thoải mái cho mọi người!

Quay lưng bước đi, để lại sau lưng hậu của việc kích thích lửa giận cho những con người kia tự giải quyết. Wen bật cười khanh khách rồi lại thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay quả là một ngày dài đối với ông.

_ Này, ai bảo cậu đến đây hả?

Hằng học gieo tia nhìn không vui lên người Triết Minh, Vĩnh Kỳ khó chịu nói như thể cậu là chủ của cái bệnh viện này, ai muốn đến điều phải thông qua sự cho phép của cậu.

_ Ai bảo tôi đến vì cậu hả? Chẳng qua vì lo cho Vĩnh Khoa và sóc con nên tối mới lếch đến đây thôi.

Không thua kém ai kia, Triết Minh hậm hực đáp lời, mắt hếch lên đầy uy quyền và khí chất cao ngạo không kém.

_ Hah, có chân không chịu đi đứng cho đàng hoàng mà phải lếch ah?

_ Ừ, thích lếch đấy! Không lếch được thấy tức sao?

_ Oh, đây mà tức với đó à? Mơ nhé.

_ Không tức sao nói nhiều thế?

_ Thấy chướng tai gai mắt nên nói, ai cấm?

_ Không cấm. Nhưng nói nhiều quá là không tốt. Rất dễ bị đánh đấy!

_ Huh, ai dám?

&%^*%$#!@#!@%$>^%?>>>….



&$&$%&$^$#@!…

Rồi!

Đại chiến thế giới lần thứ 100. Kỹ năng đấu võ mồm đã đạt trình độ Vip, cũng may là chưa phô bày “võ thuật” trong bệnh viện.

Chính An, A Huân, Thiên Di, Bách Nhật chán nản nhìn nhau lắc đầu rồi lén chuồn đi. Nếu đứng lại đây thêm một giây phút nào nữa chắc phải nhập viện để kiểm tra tính giác mất!



_ Chờ đã…

Dùng tay lăn bánh xe thật nhanh để theo kịp vị bác sĩ già, A Huân cất giọng gọi lớn làm Wen dừng bước, khẽ ngoái đầu lại.

Chiếc xe lăn dừng hẳn trước mũi giày Wen, nhìn chàng thanh niên trước mặt, ông biết rõ mình không chọn lầm người. Chắc chắn người này là người tên “A Huân” mà Chính An có nhắc đến.

Dõi mắt nhìn A Huân, Wen khẽ cười rồi thảy chất giọng trầm trầm vào không trung :

_ Muốn “tầm sư học đạo” thì phải kiên trì. Nhưng nói trước, làm học trò của ta rất khổ đấy!

Bất ngờ, A Huân chỉ biết im lặng và trân mắt nhìn vị bác sĩ tinh tế trước mặt. Ý ông là nhận cậu làm “đệ tử”?

_ Chính An có nhắc về cháu với ta. Tuổi trẻ tài cao. Cháu giỏi lắm.

_ Dạ…

_ Ta sẽ trị chân cho cháu trước khi máy bay cất cánh. – Wen nheo mắt, đưa tay ra tính toán gì đó rồi nhẹ giọng cất lời. Ánh nhìn tường tận thật quen thuộc.

_ Sao ạ?

A Huân vừa ngưỡng mộ, vừa ngạc nhiên nhìn ông Wen, ông đã đưa cậu đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác chỉ trong một loáng chớp mắt. Liệu còn điều bất ngờ gì nữa không?

_ Du học Úc. Ta phải trau dòi kiến thức cho học trò của mình, đúng không? À, còn nữa, cháu sẽ không phải đi một mình đâu. Hai người sẽ đi chung chuyến bay với cháu, chắc cháu cũng đã gặp rồi! Ta nghe nói hai nhóc đó cũng sang Úc du học trong thời gian tới. Thế nào, còn không