XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329352

Bình chọn: 7.00/10/935 lượt.

ôi cũng đã nghĩ đến điều đó… – thầy Vinh trầm giọng, e dè nhìn Hiệu trưởng Lâm rồi nói tiếp – …nhưng Ngài chủ tịch đáng kính kia có rất nhiều nhà, cũng đồng nghĩa với việc có rất nhiều chiếc giường và gối nằm. Việc này cứ như mò kim đáy biển vậy!

Gió lao xao quấn lấy tâm trí cả hai, vệt nắng mai vừa hé nở thật mong manh, giống như đang dần bị mây che khuất.

Thầy Vinh lấy tay điều chỉnh lại gọng kính, tia nhìn miên man lên từng nhành cây xanh ươm bên bậu cửa sổ. Chiếc kính được ánh đèn làm cho sáng chói hơn.

Đặt tờ giấy ố vàng xuống bàn làm việc, Hiệu trưởng Lâm thở dài, khẽ nói :

_ Hiện giờ cậu tìm được bao nhiêu ngôi nhà khi xưa Ngài chủ tịch kia đã ở?

_ 98. Trong đó có 30 ngôi nhà ở Việt Nam.

98? Con số cũng không ít ỏi gì. Huống chi ở Việt Nam chỉ vỏn vẹn 30 căn. Chưa kể đến những ngôi nhà còn lại nằm rải rác ở những nước khác. Đúng là mò kim đáy biển như lời thầy Vinh đã nói.

_ Tổ chức của chúng ta cũng không ít người, đúng không? Cậu hãy cử những người thân cận nhất tìm 30 ngôi nhà kia. Còn chúng ta thì sẽ “khám phá đáy biển” trong thời gian dài đấy. Hãy lo mọi thủ tục giúp tôi, nhé!

Phong cách làm việc dứt khoát của Lâm Kỳ khiến thầy Vinh khâm phục. Vì bảo vệ con gái, ông sẽ liều mình bất cứ khi nào, nói gì đến việc tìm nhà nhỏ nhoi này? Cả lòng đại dương bao la rồi sẽ thuộc quyền quản lí của ông. Khi tìm được thứ được gọi là vật báu, Lâm Kỳ mới yên tâm sống tiếp cuộc đời còn lại trong niềm vui sung túc của cả gia đình.

Thầy Vinh ngẩng đầu nhìn Hiệu trưởng Lâm, hiểu ý nghĩa trong câu nói của ông, thầy ấy khẽ cười rồi gật đầu, đứng lên :

_ Được. Tôi tin nhất định chúng ta sẽ tìm được thứ gọi là vật báu. Chỉ là “vòng quanh thế giới” thôi mà. Có gì to tát đâu, Hiệu trưởng Lâm, nhỉ!

Đan xen hai tay vào nhau, Lâm Kỳ nhẹ thở hắt. Nhìn theo bóng dáng thầy Vinh, bất giác ông lại mỉm cười. Con người đó quả đúng là đa tài năng. Trong suốt quá trình theo hầu cận Lâm Kỳ, có rất nhiều lần Đơn Diệu Vinh có thể qua mặt ông. Thật đấy!

Đơn Diệu Vinh là người cuối cùng còn lại của dòng dõi quý tộc họ Đơn. Qủa không hổ danh là con cháu họ Đơn, luôn luôn tài giỏi vượt bật. Chỉ trong thời gian ngắn, một tổ chức ngầm đã được thành lập dưới sự chỉ đạo và quản lí của Đơn Diệu Vinh, nhầm chóng lai Trương Tề. Đi vào những ngày đầu hoạt động, tổ chức có nhiều trục trặc nhưng nhanh chóng, những ngày sau đó, mọi chuyện đã đâu vào đấy. Con người thầy Vinh rất ít khi khoa trương về mình, thế nên, đâu ai biết đến khả năng lãnh đạo siêu giỏi của thầy ấy.

Nhưng đáng tiếc, dường như con người ấy chỉ làm việc theo một chiều hướng, không thích phô trương thân thế. Nếu nói hơi quá thì… dường như thầy Vinh chỉ đang núp sau cái bóng của Lâm Kỳ. Sống thật, trung thành, dũng cảm đâu đủ, thầy Vinh mãi chỉ ẩn sau lớp mặt nạ trắng vô hình, mãi chui rút trong khuôn khổ kĩ luật mà giấu đi tài năng của mình. Thật đáng tiếc!

Hiểu được những điều ấy, Lâm Kỳ mới âm thầm huấn luyện con người tài ba kia. Mong sau sẽ có ngày, Đơn Diệu Vinh mà ông từng biết sẽ thoát khỏi vỏ bọc vô hình và trở thành một dòng dõi họ Đơn chính hiệu.



_ Này, anh gì ơi…

Lon ton chạy theo dáng người quen quen trên hành lang bệnh viện, một cô gái có gương mặt khả ái cùng chất giọng ngọt ngào, mong cho chàng thanh niên kia dừng bước chân và quay người lại.

Nhưng không, dường như chàng thanh niên kia không nghe thấy bất kỳ giọng nói nào đang vang lên từ phía sau, bởi… cậu ta đang chú tâm vào bản nhạc đang âm ĩ qua chiếc headphone đang được đeo trên tai.

Khá bực bội, cô gái ấy dồn hết sức lực vào đôi chân thon dài, chạy nhanh đến trước mặt chàng thanh niên ấy, hét lớn :

_ Này, điếc à? Đồ bất lịch sự.

_ Cô ơi, không được làm ồn trong bệnh viện.

Một cô y tá khẽ nhắc nhở khi nghe thấy có nguời lớn tiếng. Cô gái khẽ che miệng, cười dịu dàng rồi nhìn sang y tá xin lỗi. Đợi đến khi y tá đi khuất sau hành lang bệnh viện, cô gái khi nãy mới hậm hực quay sang người có gương mặt điển trai giống hệt một chàng trai mà cô đã-từng-yêu-mến, hung hăng nói như muốn dùng những ngôn từ phát ra đấm thẳng vào mặt cái con người cô cho là bất lịch sự kia :

_ Nếu tôi không lầm thì anh là anh song sinh của Vĩnh Khoa, nhỉ? Đúng là khác nhau một trời một vực, Vĩnh Khoa hoàn hảo bao nhiêu thì anh tệ bấy nhiêu. Anh đấy, bất lịch sự vừa thôi. Trong bệnh viện mà còn nghe headphone…

Vẻ mặt hung hăng của người con gái xinh đẹp trước mắt khiến Vĩnh Kỳ ngạc nhiên, lúc này, cậu mới chán nản tháo headphone xuống, ngơ ngác hỏi lại :

_ Có chuyện gì? Tôi quen cô không?

Gì chứ? Nãy giờ vẫn chưa tháo headphone xuống sao? Thế nãy giờ cô như kẻ điên đứng đây độc thoại à?

Bảo Châu tức tối ném cái nhìn té lửa vào gương mặt anh tuấn, trả lời cộc lốc :

_ Không quen. Biết Vĩnh Khoa nằm ở phòng nào không, chỉ giùm?

Thái độ ngông nghênh hệt sóc con, chỉ khác ở chỗ độ lếu láo chưa bằng thôi. Đôi mày chóng chau lại, Vĩnh Kỳ giương mắt nhìn chằm chằm người con gái trước mặt rồi buông câu trả lời cũng cộc lốc không kém :

_ Không.

Nhún vai tỏ vẻ bất lực, Vĩnh Kỳ nhanh chóng dời chân sang hướng khác, tiếp