Disneyland 1972 Love the old s
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329314

Bình chọn: 8.00/10/931 lượt.

giờ. Còn nhiều việc đang chờ hai đứa lắm. Ta sẽ đứng đây quan sát. Chẳng phải hai đứa rất giàu năng lượng sao? Thay vì hoang phí năng lượng cho việc cãi nhau vô bổ kia, sao không gom lại và trút vào công việc?

Do Wen, tại Wen và vì Wen nên bây giờ căn nhà kho cũ kĩ sẽ được lao công không công quét dọn thật nhiệt tình!

Vĩnh Kỳ cười méo xẹo, nhìn Wen van nài :

_ Đừng mà, con hứa sẽ…

_ Trong 1 giờ, phải làm cho nơi này thật sạch sẽ.

Bảo Châu đẩy ánh nhìn thỏ non sang Wen, giở chất giọng dịu dàng đáng thương ra :

_ Ông ơi, cháu đâu…

_ Bắt đầu tính giờ!

_ Đâu phải tại bọn con tự sinh sự trước đâu?

_ Đúng, đúng

Vĩnh Kỳ ngang ngược nói, cả Bảo Châu cũng gật gù đồng ý theo.

Từ khi nào mà họ lại chung phe thế kia?! Kẻ tung người hứng thế thì chỉ còn một nguyên do duy nhất : Tìm cách chối tội.

Thừa biết là Wen không bao giờ bỏ qua cho ai cả, vibh Vĩnh Kỳ nói thế chỉ vì mục đích kiếm thêm nguồn nhân lực cho việc quét dọn mà thôi. Đối tượng đang được nhắm tới đương nhiên sẽ là kẻ gây ra mâu thuẫn trong việc ăn hay uống – Con sóc nhỏ đáng yêu.

Chơi trò đỗ lỗi cũng thú vị phết!

_ Thiên Di, tất cả là do Thiên Di ạ. Nếu không phải tại nhóc ấy không chịu ăn uống thì đâu xảy ra “chuyện đáng tiếc” đó. Vì lo cho sức khỏe của em ấy nên con và Bảo Châu mới thắc mắc không biết nên cho em ấy ăn hay uống, thế là xảy ra xung đột. Đâu chỉ phạt hai đứa con thôi, phải công tư phân minh chứ, Wen?

_ Phản đối vô hiệu. Với cương vị là một bác sĩ, ta nghĩ một con người muốn được khỏe mạnh thì cần có đủ lượng nước và thức ăn. Thế, chỉ cần hai đứa đưa sữa và cháo cho Thiên Di là xong, việc gì phải làm ồn? Không lẽ…điều căn bản để sinh tồn cũng không biết? Có cần ta dạy cho một khóa bác sĩ không?

Không…không đời nào.

Vĩnh Kỳ còn nhớ, lúc nhỏ có lần Vĩnh Khoa nghịch gì đó, chẳng chịu ăn uống. Ôi thôi, ngày đó là một kỉ niệm đáng nhớ. Khi không cậu lại bị lôi vào vòng và cả hai chú nhóc như trở thành vật thí nghiệm dưới bàn tay ma quái của Wen. Nghĩ thôi cũng đã muốn rụng rời tay chân. Kí ức “đau thương” không kể xiếc.

Nhưng cũng nhờ có thế mà bây giờ mới có hai chàng thanh niên to cao, vạm vỡ, khỏe mạnh.

Thuận theo ý Wen may ra còn đường sống.



1 giờ trôi qua trong sự nhìn ngó vui mắt của Wen và sự cực nhọc của hai con người “bạc mệnh”.

Mồ hôi ướt đẫm cả vầng trán cao rộng, ướt đẫm cả lưng áo. Thở hồng hộc, vì quá mệt, gương mặt điển trai giờ đã vương chút bụi bẩn.

Gương mặt xinh xắn cũng trở nên nhem nhuốc, từng sợi tóc bị mồ hôi làm cho ướt sẫm dính vào làn da trắng ngần lộ rõ nét mệt mỏi.

Thật ra, mấy ngày trước Wen có cho nhân viên quét dọn đến dọn dẹp qua loa nơi đây. Nếu dọn cả một ngày cũng chưa xong.

Tính Wen là vậy. Tuy không sử dụng đến căn nhà kho ấy nhưng ông luôn tỉ mỉ, ân cần chăm chút cho vẻ đẹp của năm tháng và thường xuyên cử người đến quét dọn, lau chùi.

Ông lệnh cho nhân viên làm qua loa vì sao ư?

Đơn giản lắm, Wen luôn luôn bắt được những kẻ gây ồn, không làm tròn nhiệm vụ và bỏ bê công việc… ví dụ như hai con người đang có mặt ở đây. Và tất nhiên, việc đầu tiên Wen giao cho những kẻ bị túm đuôi kia là quét dọn nhà kho. Cũng đâu cực nhọc gì mấy!

_ Phù, cuối cùng cũng xong. Giờ con về nhé, Wen đại nhân?

Vĩnh Kỳ đưa tay lau mồ hôi, cười tươi tắn ngây ngô. Chuồn khỏi đây luôn luôn là những từ ngữ đầu tiên tồn tại trong não bộ.

Bảo Châu rã rời tay chân, cô vốn quen với những việc thế này, nhưng… lâu quá không động tay động chân, giờ lại làm thì mệt thật!

Ánh sáng ngập tràn trong hai cặp mắt mệt nhoài kia, họ muốn được nằm dài trên chiếc giường êm ái và ngủ một thật sâu sau ngày hôm nay.

_ Ai bảo thế?

Câu nói nhanh gọn ấy gợi nhớ cho cả hai người trẻ tuổi “Còn nhiều việc đang chờ hai đứa lắm.”

Còn nữa sao?

Bảo Châu ngã người vào tường, tuyệt vọng nhìn sang Vĩnh Kỳ. Vĩnh Kỳ tuyệt vọng nhìn sang Wen. Wen tràn ngập hi vọng nhìn cả hai.

_ Thấy không? Quét dọn sạch sẽ vào nhé! Thế thì mới mang lại bầu không khí tinh sạch cho bệnh nhân được.

Qua khung cửa kính trong veo, Wen chỉ tay về phía khuôn viên bệnh viện, cười nhẹ như chẳng có gì!

Khuôn viên rộng lớn bao quanh bệnh viện chiếm diện tích đất khá nhiều.

Để quét sạch lá cây trong khuôn viên… là cả một vấn đề lớn.

Chắc đến tối mới xong.

_ Một ngày ý nghĩa. Ha ha ha…

Wen cười, ông nháy mắt với hai cô cậu trẻ tuổi rồi bước đi thật dứt khoác. Trước khi khuất sau hàng ngũ nhân viên y tá, chất giọng nhẹ nhàng của Wen vẫn còn vọng lại :

_ Đừng hòng giở trò hay tẩu thoát. Ta luôn quan sát cả hai từ xa đấy.

Wen là thế. Hài hước và vui nhộn. Trầm tĩnh và sâu sắc. Tất cả tạo nên một Wen thật đặc biệt.

Những gì ông làm điều đang giúp ích cho hai cô cậu nhóc trẻ tuổi kia. Wen tin, vào một ngày không xa của tương lai, bệnh viện của ông rồi sẽ có được hai nhân viên tình nguyện mới.



_ Này, quét cho sạch coi. Anh cẩu thả vừa thôi chứ!

Quăng câu chổi sang cho người đối diện, Bảo Châu hậm hực gắt lên, mang từng thanh từ thốt ra ném mạnh vào gương mặt điển trai không chút xót thương. Vĩnh Kỳ nhướn mày, chẳng thèm đón lấy cây chổi mà để mặc cho nó đáp đ