Pair of Vintage Old School Fru
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329341

Bình chọn: 10.00/10/934 lượt.

ất, thản nhiên cất giọng :

_ Sao không quét mà sai tôi?

_ Đúng là… chẳng những điếc mà còn đuôi nữa sao? Không thấy tôi đang quét, hả?

Hung hăng lia chổi về phía Vĩnh Kỳ, Bảo Châu hất càm đanh thép.

_ Đang quét? Bộ cô không thấy rác đầy ra hay sao?

_ Hai cháu, lại đây!

Một ông cụ lớn tuổi khẽ cất giọng khi thấy cả hai gây ồn hết sức. Đưa tay ngoắc hai con người trẻ tuổi ấy lại, ông cười tươi :

_ Chắc hai cháu vừa bị phạt phải không? Tin ta đi, làm công việc này thú vị lắm. Vừa đem đến niềm vui cho người khác, vừa làm cho bản thân mình được vui. Các bệnh nhân trong khuôn viên rất thân thiện, các cháu có thể vừa trò chuyện với họ, vừa làm việc chăm chỉ. Mọi mệt nhọc sẽ tan biến.

Cụ ông thật thân thiện, hòa đồng và đáng mến.

_ Này, đã bảo làm việc cơ mà? Sao lại đứng đây tán gẫu, hả?

Giật thót tim. Vĩnh Kỳ và Bảo Châu nhanh chân chạy đi làm việc khi nhận ra chất giọng trầm tĩnh của Wen phía sau.

Cụ ông và Wen khẽ cười. Trong ánh nắng chóm nhẹ, có hai thanh niên chăm chỉ làm việc. Chốc chốc lại nghe tiếng cải cọ vui tai khiến hai ông già ngồi trên chiếc ghế đá phì cười, khiến bọn trẻ nhỏ thích thú dõi theo.

Dần quen với việc quét dọn khuôn viên, Bảo Châu dạng dĩ hơn, cô nàng mạnh dạng bắt chuyện với một vài bệnh nhân bên phía mình đảm nhiệm làm sạch. Được các cụ bà tấm tắc ngợi khen, nàng ta cười tít mắt.

Phía Vĩnh Kỳ, ban đầu không thích mấy những cái nhìn ngưỡng mộ của đám nhóc con với trang phục bệnh nhân và gương mặt xanh xao thoáng nét cười. Anh chàng cáu đến mức không muốn làm tiếp. Bị phạt thôi, có gì đáng để ngưỡng mộ?

Nhưng may mắn thế nào, khi một chú nhóc lon ton chạy đến trao tay viên kẹo cho Vĩnh Kỳ rồi cười nói :

_ Anh đẹp trai, bọn em tặng anh này. Anh thật tốt bụng. Sau này thường xuyên đến đây chơi với bọn em nhé! Ở trong đây buồn lắm.

Chất giọng trẻ thơ làm dịu đi sự mệt nhọc của Vĩnh Kỳ, xoa đầu cậu nhóc, Vĩnh Kỳ khẽ cười. Một lúc sau, chàng trai ấy quăng luôn cây chổi và nhập cuộc vào những trò chơi trẻ con cùng bọn nhóc đáng yêu. Đem lại tiếng cười cho vô vàn người.

Vì lý do đó mà Vĩnh Kỳ phải về trễ hơn Bảo Châu đến nữa tiếng. Trong khi người ta vừa chuyện trò vừa làm thì chàng ấy lại quăng công việc sang một bên và ưu tiên cho những trò chơi thú vị cùng đám nhóc lăn xăn.



Màn đêm ảm đạm buông xuống thảm cỏ xanh rì, sắc đen nổi trội hơn cả sắc xanh. Mọi thanh sắc điều thua kém gam đen sang trọng, đầy bí ẩn. Làm bá chủ của bóng đem, chiếm lĩnh các tinh tú đang phát sáng.

Một ngày nữa lại sắp trôi qua.

Nạp đầy năng lượng cho cơ thể xong, Thiên Di kiễng chân ngó qua khung cửa. Cảnh tối ôm thấp thoáng dưới ngọn đèn lưa thưa. Giờ này cũng đã muộn, chắc mọi người cũng đang chuẩn bị đi ngủ sau một ngày làm việc vất vả. Chỉ còn người có ca trực đêm mới ở lại chăm sóc và theo dõi tình trạng sức khỏe của bệnh nhân.

Hứng từng đợt gió đêm, xong, buông vội rèm cửa xuống, Thiên Di lon ton chạy đến cạnh giường bệnh. Lại chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh tú. Mãi chẳng chán!

Đêm về, đồng nghĩa với nỗi cô đơn đang giằng xé tâm trạng. Hy vọng nhìn thấy người con trai trước mặt thức giấc giống như đợi chờ một phép màu.

Nắm lấy bàn tay to rộng kia, Thiên Di áp vào má mình, khẽ thì thầm :

_ Chồng yêu, mau mở mắt đi mà. Van anh đấy. Đừng đùa nữa. Em ghét thế này lắm.

_ Chồng yêu, anh thích được gọi thế mà. Mau tỉnh dậy để mà còn nghe em gọi chứ!

_ Chồng yêu, anh đừng ngủ nữa mà. Anh tệ lắm, dám ngủ một mình bỏ em…

_ Trương Vĩnh Khoa, anh có nghe thấy em nói gì không hả? Thừa biết người ta lo cho anh thế mà…

_ ….

_ Em xin lỗi, em sai rồi. Thật sự sai rồi. Đáng ra không nên dùng những trò trẻ con ấy để chọc tức anh. Lẽ ra em phải trân trọng những lúc mình ở cạnh nhau. Sao em không ý thức được điều đó sớm hơn chứ?

_ Anh tỉnh lại đi mà. Em hứa, khi anh tỉnh dậy, em sẽ không trẻ con nữa. Không thế nữa….

Gió vẫn ung dung ngao du khắp chốn. Mây cứ lơ đễnh bay đến mọi nơi. Tinh tú mãi phát sáng.

Khoảng lặng khiến Thiên Di bật khóc trong đêm.

Sóc con mãi ngồi nói và mong nhận được lời đáp trả từ chất giọng lạnh lùng, cao ngạo. Nhưng chẳng thấy!

Nước mắt là thứ ngôn ngữ đáng ghét. Chúng cứ lấn tới nỗi buồn vô tận. Dày vò trái tim nhỏ bé trong nỗi cô độc giữa đêm. Ánh trăng bàn bạc như đang gậm nhắm nỗi xót xa.

Đau. Đau lắm.

Cứ khóc mãi thế Vĩnh Khoa cũng chẳng thèm mở mắt. Thừa biết điều đó, sóc

con gượng cười để nén nước mắt. Nhưng… không được. Từng giọt nước trong suốt như pha lê rơi lã chã, thấm đẫm vào trái tim đang rỉ máu. Liệu thứ nước trong suốt sẽ thấm dần vào da thịt người đang nằm đó, thay chủ nhân của nó truyền những gì muốn nói đến người đang nằm trên chiếc giường trắng với gương mặt lạnh băng?

Đúng rồi… vỏ sò may mắn…

Nghĩ vội, Thiên Di nhanh tay lục lội trong túi tìm thứ đồ nhỏ bé kia, đặt dưới gối nằm của Vĩnh Khoa. Mong sao may mắn sẽ kéo đến!

Khóc đến mệt người, sóc con gục đầu xuống chiếc giường trắng, tay vẫn nắm chặt bàn tay to rộng không rời. Chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay!

Đêm đó, điều kỳ diệu đã xảy đến. Giấc ngủ sâu làm sóc con không cảm nhận được