Polaroid
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329232

Bình chọn: 7.5.00/10/923 lượt.

nhịp đập cạnh mình đã trở lại. Bàn tay được nắm chắc khẽ lay động như

Muốn truyền hơi ấm đến cho sóc nhỏ.

Nhưng những cử chỉ khơi nguồn sống ấy chỉ diễn ra trong tích tắc. Sau

đó, đâu lại vào đấy. Hệt như chưa từng có gì xảy ra.

Phép màu sẽ tan biến khi ngày mới kéo đến!

CHƯƠNG 70

Áng mây thứ 70 : Tiễn biệt

Lung linh vệt sáng mờ trước khóe mắt.Hỡi cô bé ngốc nghếch lắm trò.Biết anh đang nhìn thấy gì trước mắt mình không?Ừ. Anh sẽ không nói cho em biết.Bởi anh chắc chắn, em đã đoán được.Rồi thời gian sẽ chóng qua.Chờ anh nhé, anh sẽ ôm em vào lòng.Khi thức giấc…

Một tuần sau,

Trời trong vắt chứa màu xanh hy vọng. Gió nhè nhẹ ướm thử chiếc áo chuyển mùa. Cũng đã đến giữa kỳ nghỉ hè rồi còn gì.

Ánh nắng ban mai rọi khắp sân bay bạt ngàn. Trong cả ngàn người có mặt tại sân bay, chỉ duy có ba chàng thanh niên trẻ tuổi là nổi bật.

Đến tận sân bay, Wen cười hiền nhìn cậu học trò đến nay đã có thể gượng dậy bằng chính sức lực của mình và đã có thể đứng vững trên đôi chân tưởng chừng vô dụng.

Chuyến du học không biết sẽ kéo dài trong bao lâu nhưng dường như mọi người điều đang rất phấn khởi cho hành trình phía trước.

Màn làm quen với hai người bạn đồng hành diễn ra chớp nhoáng. Họ khớp ý nhau đến từng chút một tuy không có những sở thích giống nhau.

A Huân hòa đồng, thân thiện. Triết Minh lạnh lùng, tốt bụng. Bách Nhật lóc chóc, trầm tĩnh. Cả ba cá tính khác biệt như gặp nhau, liệu có tạo nên một tình bạn tốt đẹp khi mà chỉ vừa đặt chân lên máy bay, cả ba đã tranh cãi về chuyện sang Úc sẽ đi những đâu.

Xin nhắc lại, sang đó để học chứ không phải để ngao du và ngắm cảnh!

Thiên Di không đến.

Tất cả hiểu, ngày chuyến bay cất cánh cũng là ngày Vĩnh Khoa có chiều hướng tỉnh dậy. Nhưng… đâu ai biết sóc con đang rất hụt hẫng khi mà chiều hướng tỉnh lại chỉ xuất hiện trong vài giây ngắn ngủi rồi sau đó mất hút.

Đến bao giờ thì hoàng tử mới chịu hé mắt sau những ngày ngủ vùi đây?

_ Haizz, mệt thật!

Chính An vừa bước đi, vừa thở dài rồi chán chườn nói. Gương mặt có lợi thế chóng thu hút tầm nhìn của những cô nàng thích cái đẹp.

Chẳng phải mấy ngày nay ăn không ngồi rồi hay sao mà than mệt?

Nghĩ thầm, Vĩnh Kỳ huých mạnh vào người Chính An, cười nham nhỡ :

_ Sao mệt? Công việc ít quá nên mệt à?

_ A, đến giờ rồi. Tạm biệt nhé! – Bỏ qua câu nói có hàm ý “khiêu chiến” của tên “cà chớn” Vĩnh Kỳ, Chính An giơ chiếc đồng hồ trên tay lên xem rồi chợt reo lên, nét mặt như muốn nói “Ta không rảnh mà đôi co với nhà ngươi!”

Quay sang Wen, Chính An khẽ chào rồi chạy đi, hòa vào dòng người đông đúc nơi sân bay.

Quái lạ. Anh chàng lại tỏ ra bí mật trước mặt Vĩnh Kỳ. Có chuyện gì mà cậu không biết sao?

Hay là… hẹn hò với bạn gái mà giấu?

Vĩnh Kỳ nghi ngờ nhìn theo dáng Chính An, chẳng hiểu sao chàng ta lại vội vàng thế nữa. Tự cười thầm với ý nghĩ vừa đặt ra, Vĩnh Kỳ đưa tay che miệng đầy ma quái. Chính An mà có người yêu thì thế nào nhỡ?

_ Mấy đứa nhóc có vẻ thích con nhỉ?

Chất giọng trầm tĩnh của Wen đã đưa Vĩnh Kỳ thoát khỏi lối suy nghĩ ấy. Cho hai tay vào túi, cậu hắng giọng rồi nói :

_ Đương nhiên. Ai mà cưỡng lại được vẻ đẹp hút hồn của con!

_ Tự tin quá đấy. À, con bé Bảo Châu ấy cũng chăm nhỉ?

Wen cười nhẹ, đẩy ánh nhìn sang cho Vĩnh Kỳ. Tia nhìn lấp lửng của Wen khiến ai đó sững người.

Hắng giọng lấy lại phong độ, chả hiệu sao Wen lại nhắc đến đứa con gái hung hăng ấy nữa. Vĩnh Kỳ nhếch môi, nhìn Wen đầy tinh ranh :

_ Her, thế thì Wen mời cô ta sang phụ giúp đi.

Đâu ai ngờ câu nói ấy đúng ý Wen. Ông cười ma mãnh rồi quay sang chàng trai trẻ vừa “sụp bẫy” :

_ Bảo Châu chân yếu tay mềm, chắc gì đã phụ giúp ta được nhiều việc. Ta biết, Vĩnh Kỳ rất giỏi trong khoảng này. Thế nhé. Mỗi ngày cứ đến giờ cao điểm thì con sang bệnh viện nhé.

Kể từ cái ngày “định mệnh xui xẻo” kia, Vĩnh Kỳ thường nhật đến bệnh viện hơn, diện lý do là đến chăm Vĩnh Khoa thay sóc con. Chứ thật ra là ngược lại, cậu ta đến là để chơi cùng đám trẻ nhỏ. Chẳng biết thế nào mà chơi cùng bọn nhóc lại thú vị đến thế.

Nhờ thế, bệnh viện ngày càng đầy ắp tiếng cười hơn. Từ đó, tình trạng sức khỏe của bọn nhóc có chuyển biến tốt hơn, hồi phục nhanh hơn. Điều đó khiến Wen rất hài lòng về chàng thanh niên trẻ này.

Cũng từ đó, Wen lại nhận thêm một nhân viên mới cho việc tổng vệ sinh. Cô nàng Bảo Châu xinh đẹp luôn làm hài lòng những cụ bà ở đấy, ai ai cũng ngợi khen tài dẻo miệng của cô nàng.

Nhưng… cũng kể từ đó, bệnh viện được dịp ồn ào hơn nhờ hai chiếc miệng suốt ngày tranh cãi nhau.

Wen cũng rất đau đầu vì điều đó.

Sắc u ám, ảm đạm của bệnh viện dần biến mất, mọi gam sắc đẹp đẽ của sự sống như nảy nở thêm. Tiết trời ngày một vui tươi hơn. Vì thế, mỗi ngày điều có người xuất viện vì sức khỏe đã hồi phục.

Điều đáng lo ngại nhất vẫn là… Vĩnh Khoa. Gương mặt điển trai ngủ miệt mài ngày qua ngày. Mi mắt ương bướng chẳng chịu hếch lên. Chất giọng lạnh lùng cao ngạo cũng chẳng thấy đâu.

_ Vĩnh Khoa sẽ tỉnh mà!

Để ý thấy nét mặt thất thiểu của Wen đa trò, Vĩnh Kỳ nhẹ giọng nói, ánh mắt đầy kiên định nhìn thẳng phía trước.

Hàng