óc con tạm quên những lo nghĩ về Vĩnh Khoa. Có thế cô nhóc mới chịu uống ít sữa.
Bảo Châu kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, dưới biển, trong rừng và cười tươi rói mỗi khi đến đoạn cao trào, rằng cô nàng đã quên mất đoạn đó. Thiên Di cũng cười theo, tuy những mẩu chuyện ấy chẳng có tí hài hước gì cả.
Cạch!
_ Anh mua cháu cho em này!
Lại là Vĩnh Kỳ.
Trên tay là tô cháo thơm nức mũi, cậu dịu dàng đặt tô cháo ngon lành vào tay Thiên Di rồi khẽ nói :
_ Ăn cho hết đấy. Cả ngày hôm qua em có ăn gì đâu…
_ Xì, đợi anh mua cháu chắc em ấy đã ngất từ lâu. Tôi cho em ấy uống sữa rồi.
Bảo Châu chen miệng vào chọc ngoáy ai kia, cô nàng nhùn vai rồi lăm le nhìn sang Vĩnh Kỳ đang hầm hầm búng sang ai đó tia nhìn nảy lửa.
_ Uống sữa làm sao no.
_ No sao không!
_ Nông cạn. Phải ăn cháo mới lắp đầy cái bao tử rỗng toét, mới có sức để chăm sóc Vĩnh Khoa.
_ Ai nông cạn chứ? Uống sữa cũng đủ năng lượng mà.
_ Thôi, thôi, thôi, thôi. Em ăn, uống luôn. Được chưa! – Thiên Di nhanh chóng can ngăn, nếu để lâu, chắc Wen sẽ đến đây mất. Vả lại, tiếng ồn sẽ ảnh hưởng đến Vĩnh Khoa.
_ Chưa! – Cả hai gầm gừ đồng thanh – Ăn hoặc uống!
Tay phải là tô cháo thơm phức, tay trái là hộp sữa béo ngậy. Cái nào cũng thích… bao tử lại đang réo inh ỏi trong khoang bụng. Chọn cả hai không được sao?
Cạch!
_ Chà, đông vui náo nhiệt nhỉ?
Giọng nói nhẹ nhàng ấy sao mà quen đến thế?
Thiên Di sững người, vẫn giữ nguyên hai món ngon trên tay, hướng nhìn chuyển sang cửa vào… Đôi mắt to tròn bỗng chốc loang tia hoảng sỡ, lo lắng thay cho hai con người đang đấu võ mắt kia.
Cảm nhận được luồng khí phía sau lưng, Vĩnh Kỳ thôi trò gây gỗ, chậm chậm chuyển hướng tia nhìn…
Bảo Châu cũng thế…
Chết rồi.
_ Thiên Di, cháu phải dọn sạch hai thứ cầm trên tay nhé. Thế mới sức mà đấu với Vĩnh Khoa.
Wen bước vào phòng, tiếng giầy chạm vào nền gạch bóng toát lên vẻ cao quý. Ông cười hiền nhìn sóc con như ra lệnh làm con sóc ấy chỉ biết gật đầu nghe theo.
Thay ánh nhìn thân thiện, trìu mến bằng một ánh nhìn hoàn toàn khác hẳn, Wen dịu giọng nói, cố giữ chất giọng cho đủ nghe để không gây ồn :
_ Còn hai cô cậu, theo ta. Để cho bệnh nhân nghỉ ngơi đi chứ! Một mình Thiên Di có thể chăm sóc cho Vĩnh Khoa rồi. Còn ngồi đó à?
CHƯƠNG 69
Áng mây thứ 69 : Wen đại nhân (2)
Nắng nhuộm màu vàng tinh khôi…
Gió khẽ chen nhau ùa qua khung cửa…
Trong giấc mộng bao đêm…
Liệu anh có mơ thấy em….?
Theo sau vị bác sĩ được cho là khó tính nhất bệnh viện, Vĩnh Kỳ vẫn dưng dưng như không có gì. Nhưng thực chất, cũng đang lo lắng về những gì vị bác sĩ lắm trò này sắp bày ra. Lại hành hạ người khác đây mà!
Bảo Châu đi bên cạnh, không ngửi được mùi nguy hiểm từ Wen, càng không hiểu tại sao chàng thanh niên bên cạnh lúc nãy còn hung hăng với mình thì bây giờ lại im lặng tuyệt đối. Dường như vị bác sĩ ấy rất đáng gờm thì phải?
Thoát khỏi mớ lung tung trong tâm trí, Bảo Châu khẽ huých vào khuỷu tay Vĩnh Kỳ rồi thì thầm, đâu thể đoán mò mãi :
_ Này, ông ấy là ai mà sao tôi thấy ai cũng kính nể thế?
Thở nhẹ, Vĩnh Kỳ nhỏ giọng trả lời trong khi mắt vẫn đau đáo nhìn thẳng tấm lưng Wen :
_ Suỵt, im lặng đi. Ông ấy rất biết cách hành hạ người khác. Không biết hôm nay rồi sẽ thế nào đây, rơi vào tay ông ấy là tiêu. Mà cũng tại cô…
_ Đâu cần nói nhỏ thế!
Wen ôn tồn cất giọng khiến cả hai giật mình, không ngờ tai ông lại còn thính thế. Nói nhỏ thế mà cũng nghe thấy được!
Bảo Châu hít thở sâu nhìn sang Vĩnh Kỳ, cuối cùng cô nàng cũng hiểu lý do chàng trai ấy sợ vị bác sĩ kia.
Sau một hồi lật lại kí ức xa xưa thì cô nàng cuối cùng cũng man mán nhớ ra Wen đáng kính. Tuy không ấn tượng sâu sắc cho lắm nhưng đủ để khiến Bảo Châu muốn bỏ chạy ngay tức khắc.
Dừng chân trước cửa của một phòng lớn đề hai chữ “Nhà kho” tổ chảng và mang mùi tháng năm. Chắc chắn nơi này rất ít ai dùng tới hoặc đã bị gạt ra khỏi danh sách của bệnh viện nên mới thảm thế này. Căn nhà kho trơ trội một mình với khung cửa bụi bặm nơi góc khuất hành lang.
Thật không thể tưởng tượng nổi bên trong ra sao nữa!
Rất nhanh chóng, Vĩnh Kỳ nhận ra căn nhà kho được cho là hoang sơ ấy. Chẳng phải đã có từ mấy năm trước ư? Vì Wen nói muốn giữ lại chút kỉ niệm cùng mảnh đất cũ nên ông mới không đập nhà kho để xây thêm phòng ốc cho bệnh viện.
Dường như đã hiểu ra được cái gì đó trong ngụ ý dẫn cả hai đến đây của Wen, Vĩnh Kỳ nhìn sang Wen như cầu khẩn và không muốn tin vào những gì Wen sắp thốt ra.
Bảo Châu thì tỏ ra hứng thú với chỗ lạ. Cô nàng cười tít mắt quay sang vị bác sĩ đáng kính, reo lên :
_ Thích thật, tham quan bệnh viện là ước muốn từ rất lâu của cháu!
Không phải ngây thơ không biết ý Wen là gì mà là đang giả ngây để đánh lạc hướng. Đối với ai khác thì còn có thể đánh lừa họ, nhưng với Wen, ôn già dặn kinh nghiệm hơn hai người trẻ tuổi này rất, rất nhiều!
Cười thân thiện, Wen nhún vai nhìn Vĩnh Kỳ rồi nhìn sang Bảo Châu, ngôn từ phát ra thật từ tốn, nhẹ nhàng nhưng đến khi truyền sang cho hai con người kia thì lại mang ngụ ý như muốn đâm thủng giác mạc của họ.
_ Dọn dẹp sạch sẽ nhà kho trong 1