Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329444

Bình chọn: 8.5.00/10/944 lượt.

ơ chỗ khác, giả vờ hỏi :

_ Anh tìm chị Bảo Châu hả?

_ Tìm cô ta làm gì?

Vĩnh Kỳ như bị sụp hố ngay lúc sóc con vừa dứt lời ngây thơ. Đúng thật là thông tin ngày nay truyền đi với vận tốc ánh sáng. Chắc nay mai thôi, cả bệnh viện sẽ biết tới cặp đôi Vĩnh Kỳ – Bảo Châu và trên diện rộng, chắc cả đất nước Việt Nam sẽ biết tỏng?

Cả hai trong sạch cơ mà. Sao lại trở thành tình nghi số 1 đất nước chứ?

_ Anh tưởng mình là tổng thống chắc?

Nhìn thấy được tâm tư đồ sộ của anh chàng mộng tưởng, Thiên Di lên giọng chọc ngoáy mặc dù thừa biết là Vĩnh Kỳ đang giả vờ đóng kịch để làm mình vui.

Giống như một người anh trai, cũng giống như Hải Nhân, Vĩnh Kỳ luôn là thế.

_ Tổng thống à? Ý tưởng không tồi. Okay, mai anh sẽ đăng ký một khóa học cho chuyên ngành tổng thống.

_ Hi hi, vậy cố lên nhé!

Cả hai cùng phì cười trước những lời mang chất gây cười kia. Hành lang bệnh viện như mang lớp áo khác. Tiếng cười vang vọng khiến mọi bệnh nhân vui lây. Không khí chẳng ngột ngạt và nồng mùi thuốc sát trùng, thay vào đó là bầu không khí vui tươi.

Luồng khí ấy rất có lợi cho sức khỏe của bệnh nhân! Cũng như câu “Một nụ cười hơn mười than thuốc bổ”.



_ Thiên Di?

Khẽ chau mày nghi hoặc cho cái tên không chút ấn tượng với đầu óc trống rỗng, Vĩnh Khoa hỏi lại Chính An cả mấy lần chẳng chán nhưng cũng đủ để khiến người trả lời bực dọc.

Chính An ngồi phịch xuống giường bệnh, kìm nén cảm xúc, khẽ đáp :

_ Tôi nhắc lại lần cuối cùng. Cô ấy là Thiên Di.

_ Thiên Di?

_ …

Thở dài, Chính An dùi mình xuống giường, lấy gối trùm kín đầu mình lại vì tên ngốc cạnh bên.

Sức chịu đựng của cậu có giới hạn mà. Cứ hỏi mãi. Đợi đến khi máu bầm tan thì tự khắc sẽ nhớ thôi. Hỏi chi lắm thế!

Vĩnh Khoa ma mãnh nhìn vào góc tường, khóe môi lập đi lập lại cái tên ấy rồi khẽ cười. Cũng có chút ấn tượng. Và hơn hết, khi môi ai đó khẽ chạm môi cậu, cũng thấy vui vui mặc dù chẳng hiểu lý do vì sao.

_ Này…

Lay lay người Chính An, Vĩnh Khoa hờ hững cất giọng.

_ Gì nữa?

Quăng cái gối vô can sang một bên, Chính An hằng học gắt vì bực mình. Sao cái con người này khi mất trí thì lắm chuyện thế không biết!

Lưỡng lự vài giây, Vĩnh Khoa quay sang nhìn Chính An, thốt ra câu hỏi khẽ :

_ Thiên Di thường hôn tôi như thế à?

_ …

Cái tên này….

Chính An không kìm nổi bực mình với cái tài lắm chuyện tò mò kia. Chuyện riêng tư giữa hai người thì làm Chính An bé nhỏ biết được? Chẳng lẽ mỗi lần cả hai đi chơi cậu phải theo… rình?

Hằng hộc nhìn Vĩnh Khoa, nở một nụ cười ngượng, Chính An đáp lời :

_ Chuyện đó thì làm sao tôi biết được?

_ Sao lại không biết?

_ Cậu… Được rồi, khi nào Thiên Di quay lại đây, cậu cứ hỏi thẳng cô ấy.

_ Thế… tôi có phản ứng thế nào khi nhỏ ta làm thế?

_ …

_ À, Thiên Di thường gọi tôi là Vĩnh Khoa hả? Còn kiểu gọi nào khác không?

_ …

_ Mà Thiên Di thích dùng bạo lực với tôi lắm sao?

_ …

_ Tôi và Thiên Di đang yêu nhau hả?

_ Đấy. Hỏi sao không bực. Cứ lải nhải miết. Tại sao khi mất một phần trí nhớ lại thành ra thế này nhỉ? Hay là có va chạm ở đâu nữa không? Sao cứ thay đổi xoành xoạch thế!

_ Này, sao không trả lời tôi?

Vĩnh Khoa giận dữ gắt lên, tia nhìn trở nên sắc lạnh.

Người giận phải là Chính An chứ?

Đến lúc này, Chính An mới chính thức đứng phắt dậy. Cơn giận thật sự đã bùng nổ. Bước ra cửa, cậu quăng lại câu nói của mình một cách hung hãn khiến người trong phòng chỉ biết nhìn theo :

_ Để tôi tìm Wen đến tiêm cho cậu vài mũi thuốc ngủ!

CHƯƠNG 73

Áng mây thứ 73 : Hoàng tử lắm lời (2)

– Trở thành người yêu đầu tiên của 1 người, đó là điều may mắnNhưng. . .- Trở thành người yêu cuối cùng của 1 người nào đó… mới thật sự là hạnh phúc.

Từng chòm mây lang thang dao du khắp chốn. Nắng len lỏi qua kẽ hở trong đám kẹo bồng bềnh ấy, chen chút nhau rọi xuống những tàn lá mới trút hết sương đêm, xanh ngắt.

Hàng cây lớn vắt sạch không khí, đem lại hương dễ chịu của ngày mới, vu vương nơi cánh mũi.

Gió dịu dàng quàng tay ôm trọn bầu trời, làm lung lay tán lá, vờn tóc ai thật khẽ.

Chóng tay nhìn xa xăm hồi lâu sau khi đã chọn cho mình chiếc ghế thích hợp và dễ tìm, Thiên Di nghiêng đầu nhìn những đứa nhóc ngây thơ đáng yêu đang đùa giỡn cùng nhau, nụ cười trẻ nhỏ thật trong sáng, không vương muộn phiền tựa thiên thần.

Bỗng, kí ức ùa về như cơn gió vừa thoáng qua. Chớp chớp mắt, Thiên Di vội quay sang người bên cạnh, thứ âm thanh trong trẽo khẽ vang cùng tiếng lá dao động, phối hợp nhịp nhàng :

_ Lạ thật. Sao trong phòng anh Vĩnh Khoa lại có súng?

Câu hỏi nhỏ khiến Vĩnh Kỳ bừng tỉnh, thoát khỏi dòng chảy mênh mang đang ùa nhau chạy trong não bộ.

Nhìn gương mặt đáng yêu, Vĩnh Kỳ khẽ nhíu mày.

Đúng rồi!

Hôm đó, khi Vĩnh Kỳ đến bệnh viện, cậu có đem theo một khẩu súng nhỏ, giấu trong ngăn tủ của phòng bệnh nơi Vĩnh Khoa nằm vì sợ Trương Tề đến bất chợt làm hại sóc con. Phải có thứ để phòng vệ chứ!

Mà Vĩnh Khoa cũng thích lục lọi thật. Mới vừa tỉnh dậy mà đã phát hiện ra trong phòng có “tàng trữ” vũ khí nguy hiểm! Chẳng những thế, cậu còn ngang nhiên lấy mà dùng.

Đưa tay gãi đầu, Vĩnh Kỳ nhỏ giọng nói, vẻ mặt hối l


XtGem Forum catalog