Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213064
Bình chọn: 9.5.00/10/1306 lượt.
xe máy, thằng ngồi phía sau đang cầm trên tay chiếc iphone 5 của nhỏ còn quay lại nhìn nhỏ nở một nụ cười đẹp nghiêng thùng đổ nước, ánh mắt hắn chứa đầy sự thách thức…
– A, thằng khốn chết tiệt kia, mau trả lại iphone 5 cho tao nhanh lên, không để tao bắt được mày tao thề lột da mày… – Hoạ Mi nhìn nụ cười đểu của hắn máu nóng trong người bốc lên sôi sùng sục điên cuồng la hét.
– Mẹ, con ngu, tao đã nói với mày rồi cứ không chịu nghe cơ để bây giờ thì đã sáng mắt ra chưa con – Ngọc Huyền rất bực bội đạp xe thật nhanh với vận tốc tên lửa đuổi theo ^~^
– Hu hu, thằng chó mau trả lại tao iphone nhanh… – Hoạ Mi bắt đầu muốn khóc.
– Cướp…Cướp…mọi người ơi – Hoạ Mi không chịu thua liền kêu gào sự giúp đỡ của mọi người đi đường
Đi đến ngã tư đúng lúc đèn đỏ bật bọn kia đang định phóng xe bỏ chạy nhưng sợ cảnh sát giao thông túm liền đi chậm lại, vừa lúc Ngọc Huyền đạp xe kịp đuổi tới thế rồi tên trộm ngồi phía đằng sau xe liền giơ chân định đạp vào xe đạp của Hoạ Mi.
– Cẩn thận nó giơ chân đạp xe tụi mình kia – Hoạ Mi kinh hãi hét lên.
Ngọc Huyền tay lái loạng quạng ngả nghiêng suýt ngã, đúng lúc này đèn xanh đã bật lên từ lúc nào, hai tên trộm kia sợ bị người đi đường bắt được liền rồ ga vụt đi mất.
– Ui, chết cha, phía trước có xe tải đang tới gần kia mau lùi nhanh vào lề đường. – Hoạ Mi sợ hãi hồn vía bay hết cả lên mây.
Ngọc Huyền lúng túng, hoảng hốt không biết xử lý như thế nào để kịp đường tránh cái xe tải đang đi ngược chiều lao tới với vận tốc rất nhanh, trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc Ngọc Huyền liền quẹo tay lái lao xe đầm sầm vào gốc cây bên đường. Cả Ngọc Huyền lẫn Hoạ Mi đều ngã lăn ra đất, giỏ xe đạp thì vỡ tan méo mó, Hoạ Mi bị đập trán xuống vỉa hè bị u một cục, còn Ngọc Huyền thì chỉ bị xây xát hết tay chân rớm máu. Áo quần cả 2 đều lem luốc đầy bụi đất như mấy tên ăn mày.
Người đi đường thấy vậy vội vàng tới đỡ hai đứa dậy hỏi han tình hình có sao không? Có cần phải đưa đi bệnh viện kiểm tra không?
Hoạ Mi với Ngọc Huyền vẫn còn đang choáng váng, vừa cố chịu đau vừa lắc đầu tỏ ý không cần. Người đi đường chỉ đành thở dài lắc đầu xì xào với nhau:
“Bọn trẻ ngày nay thật liều lĩnh làm sao, có của không cất giữ lại cứ thích khoe ra để dụ dỗ bọn trộm để suýt nữa thì mất cả mạng”
“Ui zoi, vừa rồi thấy 2 tên trộm đó tôi chỉ dám đứng xa nhìn chẳng dại gì mà xông tới bắt hắn, nhỡ bị hắn trả thù thì sao?”
“Mà đường phố xe cộ cứ tấp nập như thế, ra tay bắt trộm chẳng may sơ suất ngã ra đường bị xe tải lao qua cán chết có phải dở hơi không?”
“Nghe nói ở trong Sài Gòn, nó còn cầm dao chặt tay để cướp iphone nữa đấy. Tụi nhỏ này vẫn còn may mắn chán”
“Hôm nọ có người đàn bà trạc 40 đeo khuyên tai vàng đi đường chả bị nó giật cho rách cả tai, chảy máu phải đi bệnh viện đó ak”
“Bây giờ xã hội trộm cướp như rươi, ra đường cứ thích khoe giàu, sành điệu, thì còn chết…”
“…”
Xảy ra chuyện không may giữa đường, Ngọc Huyền với Hoạ Mi đành phải huỷ cuộc hẹn đi chơi buổi chiều. Ai về nhà người nấy, về đến nhà Hoạ Mi liền chui vào phòng đắp chăn trùm kín người, vừa đau vừa xót của Hoạ Mi âm thầm khóc lóc rên rỉ.
Lúc chiều tối Nhật Duy mới đi học từ trường Galaxy về tiện thể đón luôn Lệ Hoa, vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng khóc ai oán của Hoạ Mi, Nhật Duy tỏ ra lo lắng rồi liếc nhìn Lệ Hoa, Lệ Hoa thì nhún vai tỏ ý “Không biết chị ta lại nổi cơn điên gì nữa?”. Nhật Duy tiến tới gõ cửa phòng hỏi han.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại khóc – Nhật Duy hỏi bằng giọng lo lắng.
– Hu hu… – Nghe Nhật Duy hỏi Hoạ Mi lại càng khóc dữ hơn.
– Có chuyện gì nói nhanh đi, đừng khóc lóc nữa nhức đầu lắm.
– Hu hu – Hoạ Mi vẫn tiếp tục khóc,
– Cô không chịu nói phải không? Để tôi phải phá cửa đừng trách – Nhật Duy lạnh lùng uy hiếp.
– AAAAAAAAAA
– Chiều nay tôi đi đường bị bọn trộm khốn kiếp cướp mất chiếc iphone 5 yêu quý rồi, tôi thấy đau lòng quá. Hic…hic – Hoạ Mi ấm ức hét to kể lể.
– … Nhật Duy im lặng nhìn Lệ Hoa không biết nên xử lý như thế nào cho phải? Từ ngày sống chung cùng một nhà với Hoạ Mi đã xảy ra biết bao chuyện dở khóc dở cười khiến một người thông minh, lạnh lùng như hắn nhiều phen cười ra nước mắt. Bất lực, bó tay – Đó là suy nghĩ của hắn.
– Hic…hic – Hoạ Mi vẫn trùm kín chăn khóc đến khàn cả tiếng.
– Thôi đừng khóc nữa có gì để tôi mua cho cô một chiếc iphone 5 khác là được chứ gì? – Nhật Duy an ủi.
– Thật chứ? – Hoạ Mi vùng chăn tiến tới gần cửa phòng nghe ngóng, ka ka, lại có iphone 5 để dùng rồi đỡ phải bỏ tiền túi ra, ha ha. Hoạ Mi mắt sáng long lanh
– Tôi đã nói dối cô bao giờ chưa?
– Nhưng bây giờ iphone 5 lỗi thời rồi tôi muốn có iphone 5S cơ – Hoa Mi giả bộ đáng thương, giọng u ám…
– … Nhật Duy lại im lặng nhìn Lệ Hoa, Lệ Hoa thì mỉm cười lắc đầu.
– Sao? Anh lại tiếc tiền ha? Vậy mà cũng đòi…hic …hic – Hoạ Mi lại bắt đầu kêu khóc.
– Được cô thích thì sẽ có iphone 5S ngay, thấy hài lòng rồi chứ? – Nhật Duy ngao ngán. (eo ơi, Nhật Duy cưng chiều Hoạ Mi dã man, ngưỡng mộ quá ^^!)
Hoạ Mi liền mở cửa phòng
